Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 420: Người Khôn Ngoan Cũng Sẽ Mắc Sai Lầm
Cập nhật lúc: 24/03/2026 09:10
Tô Tiêu Tiêu và Phương Trạch Dương đã tham gia hai buổi đấu giá đất và chạy qua rất nhiều nơi nhưng vẫn chưa tìm được mảnh đất nào ưng ý.
Phương Trạch Dương cũng theo đó mà điều chỉnh phương án bồi thường cho xưởng dệt số 2 của nhà họ Phương: đất xây xưởng cộng thêm ba trăm ngàn tệ tiền bồi thường, thiếu một xu anh cũng không dời, bởi vì giá đất ở ngoại ô đã bắt đầu tăng.
Huyện ngoại ô vốn là một huyện nhỏ vô danh, sau vài lần được lên báo, cộng thêm tin tức thông hầm xuyên núi lan truyền, đã thu hút ngày càng nhiều người đến đầu tư và mua bất động sản. Không chỉ giá nhà bắt đầu tăng mà các khu đất cũng ngày càng đắt đỏ.
Hệ quả là chính sách mua nhà ở huyện ngoại ô cũng bắt đầu có sự điều chỉnh. Khi Tô Tiêu Tiêu đi làm thủ tục vay vốn, cô đã chịu ảnh hưởng của chính sách này. Tuy là dùng danh nghĩa công ty, không bị hạn chế hộ khẩu, nhưng tiền trả trước vẫn tăng thêm 10% so với trước đó. Cô phải bỏ thêm hơn hai trăm ngàn tệ mới nộp đủ tiền đợt đầu.
Nhờ có mối quan hệ của Phương Trạch Dương, thủ tục vay vốn diễn ra khá thuận lợi, chỉ mất nửa tháng là hoàn tất mọi việc. Để bày tỏ sự cảm ơn, Tô Tiêu Tiêu đã đặt mua mười vạn chiếc quần jeans thành phẩm từ xưởng dệt nhà họ Phương để gửi đi Mặc Thành, cùng với mười mấy loại vải mẫu thu đông mà cô đã chọn trong chuyến đi này. Cô đã trở thành một khách hàng lớn thực thụ của xưởng dệt Phương Ký.
Tô Tiêu Tiêu rất thích kiểu quan hệ này với Phương Trạch Dương, là đối tác thuần túy và hoạt động theo mô hình đôi bên cùng có lợi.
"Từ tháng sau, chúng ta sẽ bắt đầu phải trả nợ ngân hàng rồi." Trên đường về, Tô Tiêu Tiêu giao việc này cho thủ quỹ mới bổ nhiệm của mình là Thái Đình: "Nhiệm vụ này giao cho chị và chị Lâm Ngọc nhé."
"Em có nhiều tiền thế, ăn cả đời cũng không hết, vậy mà còn phải vay ngân hàng mua nhà rồi trả lãi nữa." Thái Đình tựa vào cửa xe nhìn ra ngoài mãi: "Cái nơi này trông cũng chẳng khác làng mình là bao, thế mà giá nhà lại đắt vậy."
"Người ta dù sao cũng là ngoại ô Kinh đô, huyện nhỏ của mình sao so được với ở đây." Tô Tiêu Tiêu cười bảo: "Đợi ba năm hay năm năm nữa chị quay lại xem, chắc chắn sẽ là một đô thị sầm uất cho xem."
Tuy chưa tìm được mảnh đất ưng ý, nhưng thu hoạch chuyến này vẫn rất lớn. Cô rất hài lòng với dãy nhà ở Thiên Ý Hoa Uyển, mới có nửa tháng mà giá trung bình đã tăng lên hai ngàn tệ. Mỗi mét vuông tăng hai trăm tệ, đối với mười bốn căn nhà này, Tô Tiêu Tiêu đã đút túi hơn một trăm ngàn tệ tiền lời rồi. Cảm giác này đúng là không còn gì sướng bằng!
Hai người trò chuyện một hồi rồi chuyển sang chủ đề về Phương Trạch Dương. Thái Đình biết Tô Tiêu Tiêu muốn giới thiệu mình cho Phương Trạch Dương hoàn toàn là vì tốt cho cô, nhưng suy nghĩ của cô lại không giống Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, chị biết em thấy Phương Trạch Dương tốt nên mới muốn giới thiệu cho chị. Nói thật lòng, chị chẳng có chút cảm tình nào với anh ta cả, trong mắt chị, anh ta chỉ là một người lạ. Nhưng chị không phủ nhận anh ta đúng là rất nhiệt tình, rất tốt."
"Chị không muốn thì thôi vậy." Tô Tiêu Tiêu vừa lái xe vừa hỏi: "Có phải chị muốn tìm người như Vương Hoa không?"
Vương Hoa và Phương Trạch Dương hoàn toàn là hai kiểu người khác nhau. Vương Hoa giỏi quan sát sắc mặt, tâm tư tinh tế, thuộc kiểu đàn ông biết dỗ dành cho con gái vui lòng. Còn Phương Trạch Dương là một "trai thẳng" chính hiệu, còn thẳng hơn cả Lục Cảnh Hựu; anh ta thuộc kiểu có việc thì nói, không việc thì đừng làm phiền nhau, không bao giờ tán gẫu vớ vẩn.
"Tại sao em cứ luôn cho rằng chị thích Vương Hoa nhỉ?" Thái Đình chẳng biết giải thích thế nào cho thấu, nhưng trước mặt Tô Tiêu Tiêu, cô cũng chẳng có gì phải giấu giếm: "Chị thừa nhận chị có thiện cảm với Vương Hoa, nhưng chị không hề ghen tị với Đinh Lâm Ngọc, thậm chí chị còn mong chị ấy có thể gả cho anh ta."
"Em thực sự khâm phục chị ở điểm này đấy." Tô Tiêu Tiêu gật đầu: "Nếu là em, chắc chắn em không làm tốt được như chị đâu."
"Đừng nói mấy chuyện đó nữa, chị thấy mình như bây giờ là tốt rồi." Thái Đình tựa vào ghế nhìn con đường phía trước: "Mỗi tháng chỉ khi gửi tiền về nhà chị mới thấy vui, vì chỉ lúc đó bố mẹ mới đối xử tốt với chị..."
"Em hiểu chị mà. Đợi khi nhà cửa ở quê xây xong rồi, chị cũng phải cân nhắc chuyện của mình thôi." Tô Tiêu Tiêu hiểu và rất đồng cảm với Thái Đình. Bố mẹ cô ấy trọng nam khinh nữ, thậm chí còn mặc định con gái thì phải giúp đỡ em trai. Những cô gái lớn lên trong môi trường như vậy thường có thói quen tự hy sinh, cô ấy cứ mặc định phải xây xong nhà cho em trai thì mới tính đến bản thân mình.
Cô không thể thay đổi ngay suy nghĩ của Thái Đình, nhưng có thể giúp cô ấy giữ tiền. Lần tới tăng lương, cô sẽ giữ lại phần tăng thêm đó để tiết kiệm cho Thái Đình, đợi khi cô ấy kết hôn mới đưa ra.
…
Tô Tiêu Tiêu và Thái Đình đi vắng hơn nửa tháng, giao lại hai cửa hàng cho Đinh Lâm Ngọc. Vừa về đến nơi, Tô Tiêu Tiêu liền cho Đinh Lâm Ngọc nghỉ phép một tuần để nghỉ ngơi lấy sức. Đinh Lâm Ngọc rất vui mừng, nói kỳ nghỉ dài thế này cô ấy sẽ về quê thăm nhà. Khu Ngũ Đạo Khẩu dạo này cũng không quá bận rộn, Tô Tiêu Tiêu cũng đang nghỉ hè nên không cần thuê thêm người làm theo giờ cũng được.
"Mọi người đi vắng nửa tháng nay, bà cụ tầng một chẳng đến lần nào cả." Đinh Lâm Ngọc báo cáo tình hình: "Hơn nữa mấy ngày liền chị đều thấy phòng họ không bật đèn."
"Em xem, chị đã bảo là họ nhắm vào em mà." Thái Đình nói với Tiêu Tiêu: "Sau này em qua lại với họ phải cẩn thận đấy, ngộ nhỡ em bị bắt cóc thì bọn chị biết làm sao?"
"Họ mà muốn bắt cóc em thì bắt lâu rồi, còn đợi đến tận bây giờ chắc?"
"Bắt cóc thì không đến mức đó đâu, nghe sợ quá." Đinh Lâm Ngọc cười khúc khích: "Dù sao thì chắc họ cũng không thường xuyên ở đây thôi."
"Đúng rồi, căn nhà dưới lầu đó họ mua hay thuê nhỉ?" Thái Đình nghiêm túc phân tích: "Nếu là mua thì vấn đề không lớn, còn nếu là thuê thì Tiêu Tiêu, em thực sự phải cẩn thận đấy."
"Hình như là mua đấy." Đinh Lâm Ngọc chợt nhớ ra một chuyện: "Mấy hôm trước ban quản lý khu phố đi đăng ký thông tin người ngoại tỉnh thuê nhà, chị nghe thấy bà cụ Tống kia nói chủ hộ chính là bà cụ ở tầng một."
"Chị thấy chưa, người ta là mua nhà đấy, mọi người đừng có đoán mò nữa." Tô Tiêu Tiêu tuy cũng thấy bà cụ ở tầng một có chút kỳ lạ, nhưng chưa bao giờ nghi ngờ họ là người xấu.
…
Ngày thứ hai sau khi từ ngoại ô về, Dư Điềm tìm đến. Cô ấy nói dạo này bên họ cũng đang làm đơn hàng áo sơ mi hoa, hỏi Tô Tiêu Tiêu có hứng thú hợp tác một phen không. Tô Tiêu Tiêu đưa cô ấy ra Ngũ Đạo Khẩu, dẫn đi dạo một vòng từ trên xuống dưới: "Cậu nhìn xem, giờ đầy đường toàn là áo sơ mi hoa, giá cả cạnh tranh khốc liệt lắm. Làm thì vẫn làm được, nhưng năm nay tớ không làm nữa đâu, vì lượng tồn kho của tớ còn nhiều lắm."
Mặc dù cửa hàng của cô ở Ngũ Đạo Khẩu bán khá chạy, nhưng đó là nhờ cô đã bắt đầu dàn trận cho áo sơ mi hoa từ năm ngoái, coi như chiếm được tiên cơ. Cô bắt đầu bán từ tháng Năm, đến giờ cũng được ba tháng rồi mà vẫn còn tồn kho gần hai vạn chiếc. Thời gian này áo sơ mi hoa rõ ràng bán chậm lại, số hàng tồn này đang có nguy cơ bị đọng vốn.
Dư Điềm nghe thấy cô đọng lại hai vạn chiếc thì giật nảy mình: "Cậu làm bao nhiêu chiếc mà tồn nhiều thế?"
"Mười vạn chiếc!" Tô Tiêu Tiêu cũng chẳng cần giấu giếm.
"Thế thì cậu trúng đậm rồi!" Phản ứng đầu tiên của Dư Điềm vẫn là kinh ngạc. Chưa bàn đến hàng tồn, cứ tính tám vạn chiếc đã bán được, mỗi chiếc lời mười tệ thì cũng đã là tám trăm ngàn tệ, một con số doanh thu đáng kinh ngạc.
Hơn nữa, hai tháng trước áo sơ mi hoa bán cực chạy, ở Dương Châu còn bán được tới hơn một trăm tệ một chiếc, lô hàng này của Tô Tiêu Tiêu chắc chắn không thể chỉ lời mười tệ mỗi chiếc được. Cô thấy rất hối hận vì năm ngoái không hợp tác làm lô áo này với Tô Tiêu Tiêu.
"Cũng tàm tạm thôi, làm nghề may mặc bao nhiêu năm, cuối cùng cũng gặp được một mẫu cực kỳ bùng nổ." Tô Tiêu Tiêu không nói với Dư Điềm về chuyện mua nhà ở ngoại ô, chỉ nói cô định mua đất ở đó để chuẩn bị xây xưởng.
"Bây giờ điều kiện của cậu đã chín muồi rồi, cũng nên có công ty may mặc riêng thôi." Dư Điềm hoàn toàn thấu hiểu và rất tán thành. Nói đến đây, cô ấy thở dài: "Giá mà chú tớ cũng có suy nghĩ như vậy thì tốt, đáng tiếc giờ chú ấy đang tự lo chẳng xong, không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến mấy chuyện này."
"Chú ấy làm sao thế?" Tô Tiêu Tiêu đã lâu không nghe tin tức gì về Dư Bách Cường, suýt nữa thì quên mất người này.
"Chú ấy đầu tư vào một lô hàng thủ công mỹ nghệ và bị lỗ một khoản tiền lớn, tức đến phát bệnh, vừa mới ra viện mấy hôm trước." Dư Điềm khựng lại một chút rồi nói tiếp với Tô Tiêu Tiêu: "Tần Sương cũng đầu tư vào đó, cũng bị lỗ rồi."
Tô Tiêu Tiêu không biết nói gì hơn. Người khôn ngoan như Dư Bách Cường và Tần Sương mà sao lại phạm phải sai lầm như vậy? Con người rất khó kiếm được tiền nằm ngoài tầm nhận thức của mình. Chỉ khi thuận theo xu thế, đứng ở đầu ngọn gió thì mới có khả năng dùng lực nhỏ mà chuyển dời vật lớn. Đầu tư không phải là không thể, nhưng phải đầu tư vào lĩnh vực mình am hiểu, đừng mù quáng chạm vào những mảng xa lạ.
"Chú tớ nghi ngờ mình bị người ta gài bẫy." Dư Điềm hạ thấp giọng: "Hơn nữa còn nghi ngờ chuyện này có liên quan đến nhà họ Lục."
"Liên quan gì đến nhà họ?" Tô Tiêu Tiêu ngơ ngác hỏi.
