Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 427: Chờ Anh
Cập nhật lúc: 24/03/2026 10:02
Hơn nửa năm không gặp, Tần Tu Minh đã khác hẳn trước kia.
Anh ta mặc complet, thắt cà vạt, phong cách ăn mặc khá giống với Lục Cảnh Hựu, hơn nữa trên người còn thoang thoảng mùi hương gỗ đàn hương.
"Tuy anh và cô ấy từng tìm hiểu nhau, nhưng giữa bọn anh chưa từng có chuyện gì quá giới hạn cả." Tần Tu Minh ngồi sâu vào ghế, vắt chân chữ ngũ: "Em biết đấy, anh và cô ấy là do mẹ anh và chú của cô ấy tác thành, bọn anh căn bản không có tình cảm."
"Anh không cần nói với tôi những chuyện này, tôi không muốn biết." Tô Tiêu Tiêu chẳng buồn nghe. Kiếp trước anh ta cũng từng nói những lời y hệt thế này, ý muốn tỏ ra mình rất vô tội. Anh ta luôn là vậy, luôn đùn đẩy trách nhiệm lên đầu người khác.
Cô thực sự không muốn gặp lại anh ta, vì cô không muốn gợi lại những ký ức không vui giữa mình và anh ta ở kiếp trước.
"Vì chú của cô ấy và bố anh trước đây từng hợp tác nên quan hệ của họ vẫn ổn, không vì chuyện bọn anh chia tay mà nảy sinh ngăn cách. Chú cô ấy bị lỗ tiền, bọn anh cũng có trách nhiệm, nhưng không thể đổ hết lỗi lên đầu bọn anh được."
"Lục Cảnh Minh, mấy chuyện này chẳng liên quan gì đến tôi cả, anh không cần kể." Tô Tiêu Tiêu hờ hững đáp: "Nếu muốn giải thích thì anh đi mà tìm Dư Điềm, đừng có tìm tôi."
"Anh tìm cô ấy rồi, nhưng cảm xúc của cô ấy đang rất kích động, cứ một mực khẳng định là bọn anh gài bẫy khiến chú cô ấy thua lỗ, còn đòi kiện bọn anh nữa." Tần Tu Minh thấy Tô Tiêu Tiêu gọi mình bằng cái tên hiện tại (Lục Cảnh Minh) thì có chút ngượng ngùng: "Em là bạn của cô ấy, em khuyên nhủ cô ấy giúp anh."
"Chuyện của các người tôi không quản." Tô Tiêu Tiêu trực tiếp từ chối.
"Tiêu Tiêu, chuyện này nếu làm rùm beng lên thì chẳng tốt cho ai cả." Tần Tu Minh đứng dậy, chỉnh lại cà vạt: "Đừng quên, hiện giờ em là bạn gái của anh cả anh, tương lai em sẽ gả vào nhà họ Lục. Nếu danh tiếng nhà họ Lục bị hủy hoại, mặt mũi em cũng chẳng vẻ vang gì đâu."
"Chuyện của nhà họ Lục các người mà người nhà họ Lục không đi giải quyết, ngược lại còn bắt một người mang họ khác còn chưa bước chân vào cửa như tôi đi bảo vệ danh dự cho gia đình các người, anh không thấy nực cười sao?"
"Vì anh coi em là người nhà nên mới tới tìm em, sẵn tiện nhắc nhở em một chút, nếu em giúp đỡ Dư Điềm tức là em đang đối đầu với người nhà họ Lục đấy." Ánh mắt Tần Tu Minh dừng lại trên người Tô Tiêu Tiêu: "Có lẽ em không biết, chuyện này bác cả của anh cũng có tham gia..."
"Anh không cần nói với tôi những thứ này, ai tham gia cũng chẳng liên quan gì đến tôi." Tô Tiêu Tiêu ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt cười như không cười của Tần Tu Minh mà cảm thấy ghê tởm vô cùng.
Anh ta chắc phải uống nhầm t.h.u.ố.c mới chạy đến đây nhờ cô khuyên nhủ Dư Điềm. Cô thấy thật là khó hiểu.
…
Ngày hôm sau, Tô Tiêu Tiêu gặp Dư Điềm tại Công ty May mặc Kinh Đô. Dư Điềm phẫn nộ nói: "Tần Tu Minh tìm tớ rồi, cứ giải thích là họ vô tội. Tớ mắng cho anh ta một trận rồi anh ta lủi thủi đi mất."
"Tớ biết, anh ta cũng tìm tớ rồi." Tô Tiêu Tiêu thản nhiên nói: "Anh ta bảo tớ khuyên cậu đừng có hành động theo cảm tính."
Chuyện này không liên quan đến lợi ích của cô, cô cần giữ thái độ hoàn toàn trung lập.
"Anh ta tìm cậu chứng tỏ anh ta có tật giật mình." Dư Điềm trợn tròn mắt nhìn Tô Tiêu Tiêu: "Tiêu Tiêu, trước đây ở Dương Châu tớ chưa thấy Lục Gia Bình âm hiểm đến thế. Từ sau khi xảy ra chuyện này tớ mới nhận ra, người nhà họ đúng là hạng hám lợi, vì lợi ích mà không từ thủ đoạn."
"Cậu đã tra được gì chưa?" Tô Tiêu Tiêu không tiện cùng cô ấy nói xấu nhà họ Lục.
"Hồi ở Dương Châu, Lục Gia Bình qua lại rất mật thiết với Mạc Hữu Tín của Công ty Đầu tư Tân Thế Kỷ. Chú tớ cũng quen biết cái ông Mạc Hữu Tín này. Gần đây tớ phát hiện ra Mạc Hữu Tín đã đến Kinh đô rồi." Dư Điềm hạ thấp giọng: "Theo tớ biết, công ty đầu tư của ông ta chỉ là công ty ma thôi. Ông ta nói nhà mình kinh doanh rượu vang, nhưng chẳng ai thấy hầm rượu nhà ông ta đâu cả. Cái vụ đầu tư đồ thủ công này cũng là do ông ta môi giới liên lạc. Cho nên tớ nghi ngờ Lục Gia Bình và Mạc Hữu Tín cùng nhau giăng bẫy, dùng Tần Sương làm mồi nhử để lừa tiền của chú tớ."
Những năm qua, việc làm ăn của Dư Bách Cường luôn thuận buồm xuôi gió, quy mô ngày càng lớn, bọn họ đều biết chú cô có tiền. Ban đầu cô còn không tin họ lại đi lừa cả người quen, giờ thì tin rồi, tuyệt đối là như vậy.
"Chẳng phải cậu báo cảnh sát rồi sao?" Tô Tiêu Tiêu nghe cô ấy nhắc đến Mạc Hữu Tín thì cũng cảnh giác theo: "Cảnh sát đã tra được gì chưa?"
"Cảnh sát phá án cần bằng chứng xác thực và đầy đủ, không đời nào họ tra được đến đâu lại nói cho tớ đến đó cả. Hiện tại thì tớ cũng không rõ." Dư Điềm lắc đầu, rồi nói thêm: "Vì chuyện của chú tớ mà bố mẹ tớ đã về nước rồi. Họ đang đi xem nhà khắp nơi, dự định định cư ở đây luôn. Đợi thu xếp xong xuôi tớ sẽ dẫn cậu qua nhà tớ chơi."
"Được." Tô Tiêu Tiêu đồng ý, đồng thời không quên dặn dò Dư Điềm: "Việc cậu tìm bằng chứng tốt nhất đừng để người khác biết, cậu phải chú ý bảo vệ bản thân đấy."
Cô cảm thấy Dư Điềm vẫn còn quá ngây thơ. Chuyện này ngay cả cô cũng không nên kể, cứ âm thầm mà làm thôi. Cô cũng chẳng muốn dính dáng đến mấy chuyện rắc rối phức tạp này của họ.
"Tớ biết rồi, bố mẹ tớ cũng có mắng tớ rồi." Dư Điềm gật đầu: "Tớ chỉ vì nhất thời nóng giận mới lỡ lời nói với Tần Tu Minh một câu như vậy, sau này sẽ không thế nữa. Giờ tớ ở cùng bố mẹ, muốn dành thời gian chăm sóc họ nên cũng không thường xuyên qua bên Kinh Đô được. Nếu cậu có tới đó thì để mắt giúp tớ một chút là được rồi. Thời gian giao hàng không gấp, hoàn thành trước cuối năm là được."
"Được thôi." Tô Tiêu Tiêu vui vẻ nhận lời. Cô không thể giúp Dư Điềm tìm chứng cứ, nhưng giúp cô ấy theo dõi đơn hàng thì không vấn đề gì.
"Lô áo choàng ngủ vải khăn lông này của bọn tớ rất tốt, mấy năm nay đều xuất khẩu ra nước ngoài và rất được ưa chuộng, tớ tặng cậu mấy chiếc nhé." Dư Điềm rút từ trên bàn cắt một xấp áo choàng ngủ đủ màu sắc đưa cho cô: "Loại vải này mặc thoải mái lắm, tớ cũng mang về hai chiếc cho tớ và mẹ tớ mỗi người một cái."
"Cảm ơn cậu." Tô Tiêu Tiêu cũng không từ chối. Những đơn hàng lớn như thế này, thừa ra mười hay hai mươi chiếc là chuyện bình thường, chỉ cần giao đủ số lượng theo đơn thì số còn lại xưởng tự xử lý.
Dư Điềm cho cô tổng cộng năm chiếc. Cô chia cho Thái Đình, Đinh Lâm Ngọc và Vương Hiểu Vũ mỗi người một cái coi như phúc lợi. Hai chiếc còn lại, cô mặc một cái, chiếc kia để dành cho mẹ, mẹ cô còn chưa từng mặc áo choàng ngủ bao giờ đâu!
…
Chiều thứ Bảy, Lục Cảnh Hựu vừa ra khỏi sân bay đã phi thẳng đến Cẩm Viên. Tô Tiêu Tiêu đã chuẩn bị cơm nước xong xuôi và đợi anh ở nhà.
Tô Tiêu Tiêu đã học lỏm được mấy món gia thường từ chỗ bà Tống, bận rộn suốt cả buổi sáng mới "sao chép" thành công. Ngoại trừ trình bày không đẹp mắt bằng bà Tống làm thì hương vị cũng khá ổn. Chỉ có món sườn rang muối tiêu cô đắc ý nhất thì chẳng may bị cháy mất mấy miếng.
Nhưng không sao, mặt cháy cô lật xuống dưới, mặt hướng lên trên vẫn vàng ươm đẹp mắt. Dù sao anh cũng không thể nào ăn sạch cả đĩa sườn được.
Lục Cảnh Hựu vừa bước vào cửa đã cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp biết bao. Tiếng nhạc du dương, mâm cơm nóng hổi bốc khói nghi ngút, đĩa trái cây đã gọt sẵn, và cả người con gái anh hằng mong nhớ. Sự ấm áp của gia đình trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn được hữu hình hóa.
Trước đây anh về nhà cũng được ăn cơm ngon canh ngọt, nhưng vì không có cô nên không khí hoàn toàn khác biệt. Cảm giác ấm áp và tuyệt vời này chỉ khi ở bên cô anh mới thực sự cảm nhận được, khiến anh chìm đắm trong đó mà không muốn thoát ra.
…
