Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 473: Cãi Nhau
Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:15
"Anh đương nhiên không sợ, em có thể xem điện thoại của anh bất cứ lúc nào, bất cứ đâu." Lục Cảnh Hựu ngồi dậy, móc điện thoại từ trong túi ra đưa cho cô: "Cho em này, cứ tự nhiên mà xem."
Hồi ở trong làng, anh đã đoán là cô xem trộm điện thoại của mình rồi. Chỉ là cô không nhắc, anh cũng không giải thích, vì anh nghĩ cô tin tưởng mình.
"Giờ em nhất định không xem." Tô Tiêu Tiêu đẩy chiếc điện thoại của anh ra, nghiêm túc nói: "Em xem khi nào em muốn, chứ không phải anh bảo em xem thì em mới xem."
Tin nhắn Ngu Minh Viện gửi cho anh là cô vô tình nhìn thấy. Trước đây cô chưa từng xem điện thoại của anh, vì thấy không cần thiết.
"Nói đi nói lại, em vẫn là không tin anh." Lục Cảnh Hựu đặt điện thoại lên bàn trà: "Nếu anh và cô ta có gì đó, anh còn cần phải lặn lội đi Quảng Châu sao?"
"Nhưng việc anh và cô ta vẫn giữ liên lạc là sự thật." Tô Tiêu Tiêu hừ lạnh: "Trong lúc em không hề hay biết mà hai người vẫn liên lạc, đó là lén lút. Anh có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của em không?"
Nếu hôm nay cô không hỏi, chắc chắn anh sẽ không nói. Nhưng với những vấn đề mang tính nguyên tắc thế này, cô thấy rất cần thiết phải nói cho rõ ràng.
"Anh và cô ta không phải liên lạc lén lút. Em cũng biết đấy, anh và tập đoàn Vạn Trác vốn dĩ là quan hệ hợp tác. Cho dù Ngu Minh Viện vì chuyện lần trước mà bị điều về Quảng Châu, thì quan hệ hợp tác của chúng anh cũng không phải nói đứt là đứt ngay được, em cũng phải cho anh thời gian đệm chứ."
Lục Cảnh Hựu thật không ngờ cô lại có chút tâm tư nhỏ nhặt này, anh bật cười: "Chẳng lẽ em xem cái tin nhắn đó xong rồi cứ thế ăn giấm chua suốt những ngày qua à?"
"Ăn giấm thì đã sao?" Tô Tiêu Tiêu xoay người quay lưng về phía anh, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một chú chim sẻ vừa bay vụt qua: "Anh không ở ngoại ô thì cũng đi Quảng Châu, anh gặp người khác còn nhiều hơn gặp em, lẽ nào em không được phép có ý kiến gì?"
Cô luôn nghĩ mình là người lạnh lùng, vậy mà lại bị anh làm cho xao động cảm xúc. Nhất là sau khi hai người đã ra mắt gia đình, cô vô thức nảy sinh sự ỷ lại vào anh. Cô biết như vậy không tốt nhưng lại chẳng thể dứt ra được.
"Vậy để anh nói cho em nghe ấn tượng của anh về Ngu Minh Viện. Thứ nhất, trong công việc cô ta đúng là rất quyết đoán, nhưng anh thực sự không có ý đồ gì khác với cô ta cả." Lục Cảnh Hựu đưa tay kéo cô vào lòng, đầy xúc động nói: "Anh đối với em thế nào, lòng em rõ nhất. Trong kế hoạch tương lai của anh chỉ có em, không có ai khác."
"Chúng mình đã ra mắt người lớn rồi, bước tiếp theo là bàn chuyện cưới xin, sao anh có thể dây dưa không rõ với người phụ nữ khác được. Lần này anh đi Quảng Châu là để làm việc chứ không phải đi gặp cô ta, nhưng anh không loại trừ khả năng tình cờ gặp mặt. Nếu có gặp, anh chắc chắn sẽ báo với em."
Tô Tiêu Tiêu im lặng. Thực ra cô không hề giận, nhưng nghe anh giải thích xong, cô lại thấy giận hơn thì phải làm sao? Lẽ ra anh phải nói rõ với cô từ sớm, vậy mà cứ im như thóc, phải đợi cô hỏi mới chịu giải thích. Cứ làm như thể cô đang gây sự vô lý không bằng... Chẳng trách Dư Điềm nói người nhà họ Lục luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, giờ xem ra đúng là vậy, nhất là Lục Cảnh Hựu.
Thấy cô không nói gì, Lục Cảnh Hựu lại tiếp: "Anh thấy chúng mình không cần vì chuyện nhỏ này mà khiến nhau không vui. Anh và Ngu Minh Viện từ đầu đến cuối chẳng có chuyện gì, nên anh cũng không để tâm đến tin nhắn của cô ta."
"Biết rồi, anh đừng nói nữa." Tô Tiêu Tiêu không muốn nghe nữa: "Chẳng phải lúc nãy anh bảo phải đến công ty sao, anh đi mau đi, để em dọn dẹp nhà cửa."
Thực ra cô cũng không nhất thiết cần một lời giải thích, cô chỉ cần thấy thái độ của anh thôi, vậy mà anh vẫn cứ mải miết giải thích. Anh càng giải thích, cô càng thấy anh đang che đậy.
"Giờ anh không muốn đi nữa." Lục Cảnh Hựu nhìn cô sâu sắc, rồi đứng bật dậy đi thẳng vào phòng ngủ của cô, mở tủ quần áo lấy bộ đồ ngủ của mình ra thay, sau đó ngồi bên mép giường gọi điện thoại.
Tô Tiêu Tiêu nghe thấy anh gọi cho Vương Hoa, bảo sáng mai Vương Hoa qua Cẩm Viên đón anh. Trong lòng cô càng bực hơn, ai đồng ý cho anh ngủ lại đây chứ... Gọi điện xong, anh đặt điện thoại lên tủ đầu giường, hỏi cô: "Tối nay mình ăn gì, để anh nấu."
Tô Tiêu Tiêu cũng chẳng buồn tiếp lời anh, cô đem số đồ ăn chín mang từ quê lên cất vào tủ lạnh. Cô đã bảo với mẹ là không muốn mang theo mấy thứ này, nhưng bà chẳng chịu nghe, cứ khăng khăng bắt cô mang, thậm chí còn nhét thêm hai cây bắp cải, bảo là về đến nhà có cái mà ăn ngay, đỡ phải xuống lầu mua rồi lại nấu nướng từ đầu.
Cô thấy trong bếp vẫn còn hai cái bánh bao và màn thầu hoa, nhìn là biết Đinh Lâm Ngọc mang từ quê lên. Bây giờ thời tiết lạnh, trong bếp lại không có lò sưởi nên chẳng cần bỏ tủ lạnh cũng để được vài ngày, đủ cho họ ăn mấy hôm.
Lục Cảnh Hựu nhìn đống móng giò, sườn, màn thầu và bánh bao cô mang lên, lại nói: "Thế thì không cần làm món khác đâu, hâm nóng đống này lên là được rồi." Những ngày qua, thỉnh thoảng anh vẫn nhớ những món cơm gia đình nhà cô, không quá nhiều gia vị nhưng rất ngon. Đặc biệt là những món mang hương vị bếp củi nhà cậu hai khiến anh nhớ mãi không quên.
…
Tô Tiêu Tiêu không nói lời nào, tự mình dọn dẹp hành lý. Đợi cô thu xếp xong xuôi thì đã gần bốn giờ chiều, hơn một tiếng nữa là Đinh Lâm Ngọc về, cô cầm bộ đồ ngủ sang phòng Thái Đình để nghỉ ngơi.
Lúc tỉnh dậy đã gần bảy giờ tối mà Đinh Lâm Ngọc vẫn chưa về. Tô Tiêu Tiêu gọi điện hỏi thì Đinh Lâm Ngọc bảo bận họp lớp bạn cũ, lát nữa mới về.
Trong phòng khách, Lục Cảnh Hựu đang nghe điện thoại của Tần Sương. Tần Sương hỏi về chuyện của Lục Gia Bình, anh bình tĩnh đáp: "Hai ngày nay chú hai không có ở Đế Đô, chú ấy đi Tấn Tây từ một tuần trước rồi, bên đó hạng mục có chút vấn đề, cháu cũng không rõ bao giờ chú ấy về."
"Điện thoại không gọi được có thể là do tín hiệu kém, hôm qua cháu gọi chú ấy cũng không nghe."
"Dì có việc gì cứ liên lạc với Tu Minh là được... Cháu cũng vừa từ ngoại ô về nên không rõ chuyện này lắm."
Cúp máy xong, anh quay lại nhìn Tô Tiêu Tiêu: "Tần Sương gọi, bảo không gọi được cho chú hai anh. Tín hiệu bên Tấn Tây kém, không liên lạc được là chuyện thường tình."
Tô Tiêu Tiêu ra phòng khách uống ngụm nước rồi lại quay vào phòng, cô chẳng thèm quan tâm đến mấy chuyện rắc rối nhà anh đâu! Thấy cô vẫn im lặng, Lục Cảnh Hựu lại gọi thử cho Lục Gia Bình, đúng là không gọi được thật. Anh gọi sang ban quản lý hạng mục ở Tấn Tây cũng không ai nhấc máy, giờ này chắc họ tan làm cả rồi. Anh lật danh bạ gọi một số khác, đối phương bảo điện thoại của Lục Gia Bình bị rơi xuống nước, đang đem đi sửa. Lục Cảnh Hựu thấy lạ vì sửa điện thoại gì mà lâu thế, nhưng cũng không để ý lắm.
Thấy Tô Tiêu Tiêu vào bếp, anh cũng đi theo: "Lúc em ngủ anh đã hâm nóng đống đồ ăn em mang về rồi đấy, xem em còn muốn ăn gì nữa không để anh làm cùng."
"Em không đói." Thấy anh là Tô Tiêu Tiêu chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào, cô bước ra khỏi bếp nhưng mới đi được vài bước đã bị anh từ phía sau nhấc bổng lên, bế thốc vào phòng ngủ. Cô vừa giận vừa cuống: "Lục Cảnh Hựu, anh bớt dùng cái trò này đi!" Từ bao giờ mà mâu thuẫn giữa cô và anh lại cần phải giải quyết trên giường thế này?
"Em nói đi, anh phải làm thế nào em mới chịu tin anh đây?" Lục Cảnh Hựu đành phải buông cô ra. Anh chẳng biết dỗ dành cô thế nào nữa, thà rằng cô cứ mắng anh một trận thì anh còn biết đường mà lần, đằng này cô cứ hễ giận là im như phễu.
"Anh thừa biết Ngu Minh Viện thích anh mà anh vẫn còn liên lạc với cô ta, em thấy anh rõ ràng là đang 'vờ lạt mềm buộc c.h.ặ.t' thì có." Tô Tiêu Tiêu hậm hực nói: "Anh đừng có bảo với em là quan hệ hợp tác. Anh hợp tác với tập đoàn Vạn Trác chứ không phải với Ngu Minh Viện. Cô ta liên tục liên lạc với anh là vì anh vừa từ chối vừa gieo hy vọng cho người ta đấy."
Lục Cảnh Hựu: "..."
