Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 527: Đám Cưới Thôn Quê Náo Nhiệt Và Thú Vị

Cập nhật lúc: 01/04/2026 09:21

Làng họ Triệu những năm trước thuộc huyện Giao, mười năm trước được phân về thành phố Lâm Thành lân cận, trở thành một ngôi làng nhỏ nằm ở vùng giáp ranh giữa Lâm Thành và huyện Giao.

Trời đã sáng hẳn, khói bếp từ các nếp nhà trong thôn tỏa ra nghi ngút, không khí tràn ngập mùi cỏ cây hoang dại.

Trên trục đường chính đã chật kín người đứng xem náo nhiệt, từ nóc nhà, bờ tường, cho đến cả trên cây cũng đầy những người là người. Tiếng nói cười, tiếng nô đùa, trêu chọc vang lên khắp nơi, vô cùng nhộn nhịp.

Vừa xuống xe, Tô Tiêu Tiêu đã trở thành tâm điểm chú ý. Mấy thanh niên trẻ tuổi thậm chí còn huýt sáo trêu ghẹo, đúng là "huyện Giao sinh mỹ nữ", danh bất hư truyền. Hơn nữa, cô gái trước mắt này tóc dài thướt tha, da trắng mặt xinh, cổ lại đeo một chiếc máy ảnh trông rất oai, chiếc áo len rộng màu xanh sẫm kết hợp với quần bò xanh nhạt khiến họ không khỏi sáng mắt. Ở cái làng này đào đâu ra cô gái nào thời thượng và xinh đẹp đến thế.

Lục Cảnh Hựu nhanh ch.óng xuống xe, chắn trước mặt cô, cầm lấy chiếc máy ảnh: "Để anh cầm cho!"

Anh không thích vợ mình bị đám đông nhìn chằm chằm như vậy, dù họ không có ác ý.

"Vậy anh chụp chị Quyên nhiều vào nhé." Tô Tiêu Tiêu nhắc nhở: "Chị ấy thích lớp trang điểm hôm nay lắm, anh chụp kỹ cho chị ấy vài tấm."

"Yên tâm, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ." Lục Cảnh Hựu quàng máy ảnh lên cổ: "Anh hứa sẽ chụp hai người thật lung linh."

Hai người đang nói chuyện thì từ đầu ngõ có một nhóm người đi ra, ngay sau đó tiếng pháo nổ rền vang. Cửa xe mở, chú rể và cô dâu được mọi người vây quanh tiến vào cổng nhà.

Tô Tiêu Tiêu xách túi cho Trần Quyên, em gái Triệu Thuận Phát bưng chậu rửa mặt mới, theo chân mọi người vào nhà. Trần Giang và Vương Kiến Minh phụ trách khênh chăn màn, treo rèm cửa, hai người chạy ra chạy vào bận rộn không ngớt.

Những người khác chen chúc trong sân xem lễ. Giữa sân có dựng một chiếc lều bạt đỏ, bên dưới đặt một chiếc bàn vuông vức bày đầu lợn, gà sống và các loại hoa quả. Lục Cảnh Hựu đã chọn sẵn góc máy, không ngừng bấm tách tách. Thỉnh thoảng anh lại hướng ống kính về phía Tô Tiêu Tiêu đang đứng cạnh cô dâu, chụp đi chụp lại vẫn thấy vợ mình là đẹp nhất.

Anh trai của Triệu Thuận Phát là Triệu Thuận Phúc, dáng người thô kệch, "uỵch" một tiếng quỳ xuống đất, hướng về bàn thờ dập đầu ba cái rồi đứng dậy lùi ra sau. Tô Tiêu Tiêu không rõ công đoạn này là làm gì, những tiếng xì xào trong đám đông cô cũng nghe không hiểu lắm, đại ý chắc là tế bái người cha quá cố.

Nghi lễ bấy giờ mới chính thức bắt đầu.

Người chủ trì hôn lễ nhà họ Triệu là một ông lão ngoài sáu mươi, dáng cao, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, tóc còn chải dầu bóng mượt. Ông dùng phương ngôn nói một tràng dài khai mạc. Tô Tiêu Tiêu chỉ nghe hiểu được một hai câu, đại loại là chào mừng họ hàng bạn bè, có gì sơ suất mong mọi người lượng thứ.

Mẹ của Triệu Thuận Phát vóc người nhỏ nhắn, mặc chiếc áo vạt chéo màu đỏ mới tinh. Bà tỏ ra nghiêm nghị, ánh mắt hiện lên nét tinh ranh. Khi ngồi xuống bàn bà còn rơi vài giọt nước mắt, khiến các bà các cô trong làng lập tức vào an ủi, bảo rằng ngày vui rước dâu thì phải cười lên mới đúng.

Tiếp đó là các thủ tục: nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái và đưa vào động phòng.

Mọi người hò reo, bắt Triệu Thuận Phát phải bế Trần Quyên vào. Triệu Thuận Phát cũng chẳng ngại ngần, bế bổng cô dâu vào phòng tân hôn. Người làng này chen chúc kinh khủng, cứ thế ùa vào phòng đòi kẹo mừng, khiến Tô Tiêu Tiêu và cả em chồng là Triệu Tiểu Muội cũng chẳng thể chen chân vào nổi. Hai cô phù dâu bị chặn đứng ngay ngoài cửa phòng.

Mãi đến khi Trần Quyên phát hiện ra Tiêu Tiêu chưa vào, mới bảo Thuận Phát ra dẫn hai người vào trong. Tô Tiêu Tiêu tìm trong mấy chiếc rương vừa khênh vào lấy ra hoa quả và kẹo mừng. Mợ hai tối qua đã dặn cô chỉ cần lấy một rương ra phát làm lệ thôi.

Trần Quyên bắt đầu chia kẹo, người vào đòi kẹo càng lúc càng đông, căn phòng chật nêm. Tô Tiêu Tiêu nghi ngờ cả làng này đã kéo đến đây hết rồi, cái đà này thì thêm hai rương kẹo nữa cũng chẳng đủ.

Triệu Thuận Phát cũng nhận ra vấn đề, liền gọi với qua cửa sổ cho chị gái mình. Chị gái anh ta là Triệu Đại Muội, dáng người gầy gò nhưng làm việc rất lanh lẹ. Chị ấy bước vào, chẳng nói chẳng rằng, cầm luôn rương kẹo đi ra ngoài rồi tung thẳng ra giữa sân. Đám đông lập tức ùa ra sân nhặt kẹo, phòng tân hôn bấy giờ mới yên tĩnh lại.

Trần Quyên vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy chị chồng nói vọng qua cửa sổ: "Đến lúc gõ cửa sổ rồi."

Tô Tiêu Tiêu nghe Triệu Thuận Phát kể về phong tục này nên đã lấy từ trong túi ra một xâu tiền đồng mà mợ hai chuẩn bị sẵn đưa cho Trần Quyên, cười bảo: "Chị dùng sức một chút, cho người trong làng họ thấy sự lợi hại của dâu mới nhà mình."

Trần Quyên hiểu ý, nắm lấy xâu tiền ném mạnh ra cửa sổ, xâu tiền xuyên thủng lớp giấy dán trên cửa sổ rơi ra ngoài. Triệu Thuận Phát nhìn khung cửa sổ bị hỏng, còn đùa với vợ: "Em lợi hại quá, giờ cả làng này sợ em rồi đấy." Triệu Tiểu Muội đứng bên cạnh che miệng cười khúc khích.

Triệu Đại Muội nhặt tiền đồng xong lại mang vào, lấy một tờ giấy đỏ nhanh nhẹn dán kín lại khung cửa sổ rồi lại đi bận việc khác. Lục Cảnh Hựu lúc này mới bước vào chụp ảnh cho hai người, còn gọi cả Trần Giang và Vương Kiến Minh vào chụp ảnh chung.

Trần Quyên mới chỉ đến nhà chồng có hai lần nên không quen biết ai, từ mẹ chồng đến chị chồng em chồng đều lạ lẫm, đúng chất một nàng dâu mới. Thấy người nhà mình, cô cảm thấy cực kỳ thân thiết, ngay cả Vương Kiến Minh lúc này nhìn cũng không thấy đáng ghét nữa.

Vương Kiến Minh bắt đầu lên giọng anh rể cả, trị trọng nói với Triệu Thuận Phát: "Chú tiểu Triệu, hôm nay chúng tôi tiễn em gái sang đây, chú nhất định phải đối xử tốt với em ấy, nếu không nhà ngoại chúng tôi sẽ không để yên đâu đấy."

"Mọi người cứ yên tâm, em chắc chắn sẽ đối xử tốt với cô ấy." Triệu Thuận Phát thề thốt đầy tin tưởng.

Mỗi nơi một phong tục, ở đây quan niệm ngày vui là của chung. Ngoài người thân ăn cơm tại nhà, khách khứa đều được mời sang nhà hàng xóm dùng bữa. Đó là lệ "trả nợ", nhà họ Triệu từng giúp nhà nào đãi khách thì giờ nhà đó phải đáp lễ lại.

Tô Tiêu Tiêu và mọi người không biết tục này, nhưng nhập gia tùy tục nên vẫn sang nhà hàng xóm. Nhà hàng xóm rất nhiệt tình, làm món ăn phong phú, sân vườn tường đất được dọn dẹp sạch sẽ. Ngồi cùng bàn với họ là anh trai chú rể — Triệu Thuận Phúc. Anh ta có vẻ không vui, cứ liên tục ép rượu mọi người theo kiểu không uống không được.

Vương Kiến Minh và Trần Giang là "đôi bạn cùng tiến" trên bàn rượu, chỉ cần một ánh mắt là hiểu ý nhau. Chẳng cần Lục Cảnh Hựu tham gia, hai người chỉ loáng một cái đã chuốc say được Triệu Thuận Phúc. May mà anh ta t.ửu lượng kém nhưng tính tình tốt, say là lăn ra giường sưởi ngủ.

Vương Kiến Minh nhún vai: "Tửu lượng có hai chai bia mà dám ra oai với bọn này, biết thế một mình tôi 'tiếp chiêu' là đủ."

"Nhà họ còn ai uống được nữa không, gọi thêm một người vào đây, tới một người hạ một người, tới hai người hạ một đôi." Trần Giang vừa dứt lời thì một người khác vào tiếp rượu thật, đó là anh rể của Triệu Thuận Phát. Anh ta nghe bảo Triệu Thuận Phúc say rồi nên qua thay.

Lục Cảnh Hựu lần đầu được mở mang tầm mắt, anh vừa bóc tôm gắp thức ăn cho Tô Tiêu Tiêu vừa xem náo nhiệt. Phải thừa nhận rằng đám cưới thôn quê thế này rất thú vị. Không ngoài dự đoán, sau hai chai bia, anh rể của Triệu Thuận Phát cũng say khướt, nhưng anh ta say không hiền như Triệu Thuận Phúc mà bắt đầu "nổ" vang trời, khoe khoang mình từng đi đây đi đó.

Nhưng anh ta không biết rằng, "nổ" chính là sở trường của Vương Kiến Minh. Anh rể cả phán luôn là mặt trăng anh cũng đi rồi, còn nhặt được bao nhiêu kim cương mang về, nói cứ như thật khiến anh rể chú rể và chủ nhà nghe mà ngẩn ngơ cả người. Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu bị họ chọc cười không ngớt, đúng là một người dám nói, một người dám tin.

Trần Quyên nghe nói nhóm của Tô Tiêu Tiêu phải sang nhà hàng xóm ăn cơm thì thấy áy náy, bảo ở làng mình đều ăn tại nhà hết. Triệu Thuận Phát cũng thấy nên tôn trọng phong tục làng Ngô Đồng, bèn bảo mẹ và chị làm lại một bàn mới, đích thân sang mời mọi người về khai tiệc lại lần nữa. Lục Cảnh Hựu bảo anh khách sáo quá, ở nhà hàng xóm ăn cũng rất tốt rồi. Trần Giang và Vương Kiến Minh thì cười bảo hàng xóm tiếp đãi chu đáo lắm, hai người đã "hạ gục" được hai người tiếp rượu bên đó rồi. Triệu Thuận Phát nghe xong cũng bật cười, bảo mọi người vui vẻ là được.

Hai giờ chiều, tiệc mừng mới kết thúc. Đoàn đưa dâu bắt đầu lên đường trở về. Lúc chia tay, Trần Quyên lưu luyến không rời, ôm Tô Tiêu Tiêu mà rơi nước mắt. Cô khoác lên mình bộ đồ lộng lẫy để đi tìm hạnh phúc, cũng là để bước vào cuộc sống "củi gạo dầu muối" của riêng mình.

Tô Tiêu Tiêu cũng đỏ cả mắt: "Anh rể, anh nhất định phải đối xử thật tốt với chị em nhé, cuộc sống của hai người nhất định sẽ ngày càng hạnh phúc và viên mãn."

"Chúng ta đều sẽ ngày càng hạnh phúc." Triệu Thuận Phát choàng vai Trần Quyên, mỉm cười nói với Lục Cảnh Hựu: "Bọn anh đợi uống rượu mừng của hai người đấy."

"Được, được, em đợi các anh tới." Lục Cảnh Hựu rạng rỡ hẳn lên.

Ngày hôm sau, Lục Cảnh Hựu và Tô Tiêu Tiêu đưa Trần Quế Lan trở về Thủ đô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trở Lại Thập Niên 90, Tôi Chỉ Muốn Kiếm Tiền - Chương 517: Chương 527: Đám Cưới Thôn Quê Náo Nhiệt Và Thú Vị | MonkeyD