Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - 1
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:00
Vĩnh Chiêu công chúa đem lòng để ý đến phụ thân ta.
Cũng bởi mối nhân duyên ấy, phụ thân đã sai huynh trưởng âm thầm bỏ độc vào t.h.u.ố.c, mượn chính tay hắn tiễn mẫu thân ta khỏi cõi đời.
Ta tận mắt nhìn thấy mọi chuyện xảy ra, rồi sau đó chính bọn họ còn ném ta xuống hồ sâu, mong làn nước lạnh sẽ vĩnh viễn chôn kín một nhân chứng chẳng nên tồn tại.
Chỉ có điều, chẳng một ai trong số họ từng biết rằng ta từ nhỏ đã biết bơi.
Nhờ dựa vào uy thế của công chúa, phụ thân từ một kẻ tước vị sa sút mà từng bước bước lên chốn cao sang, con đường trước mặt cũng theo đó rộng mở.
Còn ta chỉ cần cúi đầu thật ngoan, khoác lên mình dáng vẻ yếu ớt đáng thương rồi gọi công chúa một tiếng “mẫu thân”, trái tim vốn mềm của nàng liền chẳng nỡ đẩy ta ra xa.
Nói cho cùng, người trong nhà chúng ta ai nấy đều rất giỏi cúi mình trước quyền quý, chỉ khác nhau ở chỗ mỗi người cúi xuống vì một điều riêng mà thôi.
Ta cùng huynh trưởng thất lạc nhau giữa phiên chợ đêm đông người qua lại.
Giữa dòng người chen chúc, một bà lão xa lạ bỗng tiến tới, níu lấy tay áo ta rồi ghé giọng bảo rằng huynh trưởng đang chờ dưới cầu Phượng Hoàng.
“Khương cô nương, huynh trưởng của cô đang ở dưới cầu Phượng Hoàng đợi cô đấy.”
Ta chỉ nhìn bà ta một lượt đã hiểu ngay đây chẳng phải người tốt lành gì, tám chín phần chính là hạng chuyên dụ dỗ rồi bắt cóc hài t.ử.
Thế nhưng ta vẫn giả bộ ngây thơ tin lời, ngoan ngoãn theo bà ta rẽ khỏi phố lớn, đi mãi vào một con hẻm tối đến khi xung quanh chẳng còn bóng người.
Đợi đúng lúc, ta cúi xuống nhặt một hòn đá, xoay người nện thẳng lên đầu bà ta khiến thân thể già nua kia lập tức đổ xuống.
Khi bà ta đã chẳng còn sức phản kháng, ta rút cây trâm cài tóc, lần lượt làm đứt gân tay gân chân, rồi khắc lên khuôn mặt đầy m.á.u hai chữ “bắt cóc” để sau này chẳng còn đứa trẻ nào phải chịu tai họa từ bà ta nữa.
Ta tính vừa đủ thời gian rồi mới ung dung trở về phủ, vừa bước đến nơi đã thấy huynh trưởng đang khóc đến long trời lở đất trước mặt Vĩnh Chiêu công chúa.
“Mẫu thân ơi, muội muội không thấy đâu nữa rồi, ngoài phố dạo này lại thường có bọn bắt cóc trẻ nhỏ, muội ấy ngây thơ như vậy, con thật sự sợ rằng dữ nhiều lành ít…”
Vĩnh Chiêu công chúa dẫu chỉ là kế mẫu, nhưng trong lòng nàng quả thực vẫn có vài phần thương yêu dành cho ta.
Nghe xong lời ấy, nàng chẳng hề chậm trễ mà lập tức sai người chia nhau đi tìm khắp nơi.
Thế nhưng ngay lúc mọi người còn đang rối ren, ta đã thong thả từ ngoài cửa chính bước vào.
“Huynh trưởng đang nói chuyện gì thế, Thanh Thời từ đầu vẫn luôn theo phía sau huynh mà, chẳng lẽ huynh không trông thấy sao?”
Huynh trưởng vừa nhìn thấy ta đã sợ đến mềm cả chân, ngồi phịch xuống đất, trên gương mặt ngơ ngác vẫn còn đầy nước mắt nước mũi chưa kịp lau, trông vừa buồn cười lại vừa t.h.ả.m thương.
Ta nhìn hắn, cong môi cười đến vô cùng vui vẻ.
“Muội chỉ muốn chơi trốn tìm cùng huynh một lát thôi, ai ngờ huynh lại cuống lên như vậy, còn khiến mẫu thân phải vì chúng ta mà lo lắng.”
Gan của huynh trưởng từ trước đến nay vốn chẳng lớn hơn một hạt đậu là bao.
Đến giữa đêm, ta lấy bộ xiêm y cũ mẫu thân từng mặc khoác lên người, rồi im lặng ngồi ngay bên giường của hắn.
Huynh trưởng đang ngủ chập chờn bỗng mở mắt, vừa trông thấy bóng người mang dáng dấp quen thuộc dưới ánh đèn mờ đã tưởng hồn mẫu thân trở về đòi mạng, cả người lập tức dựng đứng lông tóc, miệng há ra định kêu cứu.
Ta nhanh hơn hắn một bước, thuận tay lấy chiếc tất bên cạnh nhét vào miệng, ép tiếng hét kia mắc lại trong cổ họng.
“Trâm của muội hôm nay chẳng may bị vấy bẩn rồi, huynh nhìn xem, trên đó còn dính m.á.u của một bà lão muốn bắt muội đi, cho nên muội đành để bà ta c.h.ế.t trước.”
Huynh trưởng run đến mức ngay cả lời nói cũng vỡ vụn.
“Ta… ta sẽ mua cho muội một cây trâm khác…”
Ta nghe vậy liền dịu dàng mỉm cười.
“Huynh đối với muội quả thật rất tốt.”
Ta cầm cây trâm vàng, từng cái từng cái khe khẽ chạm lên gò má đang tái nhợt của hắn.
“Sau này trước khi ngủ, huynh nên cẩn thận hơn một chút, bởi nếu đêm nay muội thật sự muốn lấy mạng huynh thì giờ này e rằng huynh đã chẳng còn ngồi đây nói chuyện với muội được nữa.”
Hai mắt huynh trưởng đỏ hoe, chỉ thiếu một chút nữa là nước mắt lại rơi xuống.
…
Huynh trưởng của ta vừa ngốc nghếch vừa nhát gan, tính tình ấy quả thật có đôi phần giống mẫu thân.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì hắn vẫn còn khá hơn bà, bởi mẫu thân năm ấy còn ngốc hơn hắn rất nhiều.
Năm xưa Vĩnh Chiêu công chúa vừa mất phò mã, trong lúc góa bụa lại vô tình để mắt tới phụ thân ta, thế nên nàng từng đích thân đưa cho mẫu thân một điều kiện hậu hĩnh đến mức người bình thường khó lòng từ chối.
Trang viện, cửa hàng, ngân phiếu, thậm chí nếu mẫu thân muốn tái giá với một thiếu niên dung mạo tuấn tú, công chúa cũng sẵn lòng thay bà thu xếp, chỉ cần bà chịu nhường lại vị trí bên cạnh phụ thân.
Thế nhưng mẫu thân lại chẳng chịu nhận bất cứ thứ gì.
Bà chỉ nhẹ nhàng nói một câu.
“Ngọc quý dễ tìm, tri kỷ khó cầu.”
Cho đến tận bây giờ ta vẫn không hiểu ai đã khiến bà tin rằng ngọc quý lại là thứ dễ tìm, bởi vật đã thật sự quý giá thì vốn chẳng bao giờ nằm sẵn ven đường để người ta cúi xuống là nhặt được.
