Tro Người Trở Về Dưới Mưa Đào - 3
Cập nhật lúc: 13/08/2026 12:00
Ông dừng lại một chút rồi dịu giọng, như thể thật lòng đang lo cho tiền đồ của ta.
“Cuộc sống của con bây giờ đã đủ tốt rồi, là thiên kim Thừa Ân Bá phủ, phía trên lại có Công chúa làm kế mẫu, tương lai nếu duyên phận tốt, cho dù bước vào vương phủ làm vương phi cũng chẳng phải chuyện không thể.”
Ta ngước mắt nhìn người nam nhân trước mặt.
Khi ấy phụ thân mới ngoài ba mươi tuổi, thân hình cao lớn, để một bộ râu được chăm chút gọn gàng, thoạt nhìn quả thật có khí chất nho nhã phong lưu khiến người khác dễ sinh thiện cảm.
Ta mỉm cười, trong lời nói lại cố ý giấu một mũi kim nhỏ.
“Thảo nào phụ thân bất luận thế nào cũng phải trở thành Phò mã, tước vị mà tổ phụ lao tâm khổ tứ cả đời vẫn chẳng thể giữ, công chúa chỉ cần mở lời vài câu trước mặt bệ hạ đã dễ dàng lấy về.”
Ta từ nhỏ đã mang vài phần giống phụ thân.
Ông có thể khoác lên mình một lớp tình sâu nghĩa nặng để lừa cả thiên hạ, còn ta cũng học được cách mỉm cười thật đẹp trong lúc lòng chẳng hề nghĩ như vậy.
“Thanh nhi xin chúc mừng phụ thân.”
Phụ thân nghe xong vẫn điềm nhiên như chẳng có gì, thậm chí khóe môi còn cong lên ôn hòa.
“Con vốn là đứa thông minh, vậy hẳn phải hiểu người đời luôn tìm cách bước lên nơi cao hơn, mà trên đời này thứ đứng cao nhất chính là hoàng quyền.”
Giọng ông bình tĩnh, từng lời lại chẳng khác gì một lời cảnh cáo được bọc bằng đạo lý.
“Luật pháp do quân vương định ra, thể diện của hoàng gia lại càng không cho phép kẻ dưới tùy ý xúc phạm.”
Ông tiếp tục chậm rãi nói như đang dạy dỗ một đứa trẻ chẳng hiểu chuyện.
“Năm mẫu thân con mất, rõ ràng nàng bệnh nặng mà qua đời, vậy mà bên ngoài lại có người cả gan tung tin rằng công chúa hại nàng, khiến bệ hạ tức giận rồi trị tội những kẻ lắm lời ấy.”
“Đám phụ nhân ngoài phố chỉ biết nói vài câu cho thỏa miệng, nhưng nào hiểu chân tướng đôi khi chẳng phải thứ quan trọng nhất, bởi thanh danh hoàng thất tuyệt đối không thể để dân gian đem ra bàn tán.”
Sau cùng, ông nhìn ta rồi nhẹ nhàng thả xuống một câu.
“Đừng nói công chúa vốn vô can, cho dù thật sự chuyện ấy do nàng làm, bệ hạ cũng sẽ tự tay xóa sạch hậu quả thay nữ nhi của mình.”
Ta hiểu rất rõ ý tứ bên trong những lời nghe có vẻ bình thản ấy.
Ông muốn ta biết rằng chỉ cần hoàng thất không cho phép, chân tướng năm xưa dù có thật cũng sẽ vĩnh viễn chẳng có cơ hội nhìn thấy ánh sáng.
Nếu công chúa thật sự đầu độc nguyên phối của Phò mã thì ấy là vết nhơ của một vị công chúa được sủng ái.
Mà nếu Phò mã vì muốn cưới công chúa nên g.i.ế.c chính thê của mình, chuyện đó lại càng khiến hoàng gia mất mặt.
Bệ hạ sẽ chẳng để bất cứ loại lời đồn nào như thế tồn tại dưới chân thiên t.ử.
Nếu khi ấy ta nóng lòng kéo mọi chuyện ra ánh sáng, có lẽ ngay cả cơ hội cùng kẻ thù đồng quy vu tận cũng không có, chỉ cần một đêm vô thanh vô tức c.h.ế.t trong hậu viện là mọi chứng cứ đều có thể biến mất theo ta.
Chuyện này ta đã hiểu từ khi còn rất nhỏ.
Năm bảy tuổi, ta chẳng khóc lóc làm loạn mà chỉ ngoan ngoãn trở thành một đứa trẻ đáng thương vừa mất mẫu thân.
Đến năm mười sáu tuổi, ta càng chẳng thể vì nóng lòng mà tự mình phá hỏng bao năm nhẫn nại.
Ta đã không còn là tiểu cô nương năm ấy có thể bị người ta tùy ý ném xuống hồ mà chẳng ai hỏi đến.
Ta được công chúa nuôi dưỡng bên người, nhận sự yêu quý của nàng, còn từng vài lần theo nàng vào cung diện thánh, thân phận hôm nay đã đủ khiến những kẻ muốn động tới ta phải cân nhắc trước sau.
Ta bỗng chuyển câu chuyện, nở nụ cười dịu dàng như chẳng hề có mũi nhọn nào trong lời nói.
“Đáng tiếc thật, hôm nay muội còn đặc biệt làm bánh hoa đào để đem cho huynh trưởng.”
Ta lại nhìn phụ thân, giọng nói càng thêm nhẹ nhàng.
“Hoa đào năm nay nở đẹp lắm, sắc đỏ rực rỡ ấy khiến con nhớ tới màu m.á.u mẫu thân đã nôn ra vào ngày cuối cùng.”
Ta lấy một chiếc bánh từ trong hộp, chậm rãi đưa tới trước mặt ông.
“Phụ thân có muốn thử một miếng không, con đã làm theo đúng cách mẫu thân từng làm năm xưa, ngay cả mùi vị cũng gần như chẳng khác.”
Phụ thân rốt cuộc vẫn chẳng giống huynh trưởng.
Nếu ta đem chiếc bánh này đến trước mặt huynh trưởng, e rằng hắn sẽ lập tức hét lớn rồi hất nó thật xa.
Còn người trước mắt lại là một con cáo đã quen giấu kín lòng mình, cho dù trong tim nổi sóng đến đâu, trên mặt vẫn chẳng để lọt ra một gợn nhỏ.
Ông chỉ nhìn chiếc bánh rồi bình thản đáp.
“Con quên rồi sao, phụ thân từ trước đến nay vốn chẳng thích ăn bánh hoa đào.”
Phải, phụ thân chưa từng thật lòng thích món bánh ấy.
Vậy mà khi mẫu thân còn sống, ông từng ăn ngon lành đến mức khiến chính bà tin rằng đó là thứ ông thích nhất.
Ta quay đầu gọi một tiểu nha hoàn đang hầu gần đó tới.
“Huynh trưởng đang bệnh nên phụ thân nói không thích hợp ăn bánh này, vậy ngươi đem phần ấy sang viện Nguyệt Hoa dâng cho công chúa, cứ nói đây là chút hiếu tâm ta tự tay làm.”
Tiểu nha hoàn ngoan ngoãn lĩnh lời rồi bưng hộp bánh lui ra.
Khoảnh khắc ấy, vẻ điềm nhiên trên gương mặt phụ thân cuối cùng cũng rạn ra một khe rất nhỏ.
Nếu không có gì bất ngờ, tối hôm ấy trên bàn dùng bữa của công chúa nhất định sẽ xuất hiện một đĩa bánh hoa đào.
Mà một khi ngồi trước mặt công chúa, phụ thân cho dù chẳng muốn chạm tới cũng nhất định phải nếm thử.
Bởi đó là bánh do nữ nhi ruột tự tay làm, lại còn mang hương vị giống hệt người vợ đã mất của ông.
