Tro Tàn Trầm Hương - 8 - Hoàn
Cập nhật lúc: 22/06/2026 15:02
Mấy gia quyến quan viên đi ngang qua dừng bước, chỉ trỏ bàn tán.
Cảm nhận ánh mắt chế giễu xung quanh, sắc mặt Bùi Tịch đỏ như gan lợn.
Hắn hung hăng trừng hai mẫu nữ chúng ta một cái, xoay người lên ngựa, phóng như điên về phía phủ Thuận Thiên.
Mấy ngày sau.
Thúy Vi thăm dò tin tức bên ngoài trở về, kể lại sinh động như thật cho ta và Trăn Trăn nghe.
“Phu nhân, Bùi đại nhân tới phủ Thuận Thiên cứu người, kết quả bị phủ doãn Thuận Thiên quở trách một trận. Liễu Oanh Oanh xung phạm Công chúa, bị phạt ba mươi trượng, đ.á.n.h đến da tróc thịt bong, phải có người khiêng ra khỏi đại lao.”
“Bùi đại nhân vì chữa thương cho nàng ta, ngay cả khối nghiên Đoan cuối cùng trong thư phòng cũng đem cầm rồi.”
Trăn Trăn đang luyện chữ lớn, ngòi b.út khựng lại.
Con bé ngẩng đầu, mặt không biểu cảm nói: “Đáng đời.”
Khối nghiên Đoan ấy là món quà sinh thần năm đó ta đã tốn rất nhiều công sức tìm được để tặng Bùi Tịch.
Hiện giờ hắn vì nữ nhân khác đem nó cầm cố, trong lòng ta lại không dậy nổi dù chỉ một gợn sóng.
Bởi vì từ lâu ta đã nhổ tận gốc người này khỏi trái tim mình.
Đúng lúc Bùi gia đang sứt đầu mẻ trán vì Liễu Oanh Oanh.
Trong triều lại xảy ra một chuyện lớn.
“Ngự sử đài đột nhiên liên tiếp dâng ba bản tấu, đàn hặc Bùi Tịch tư đức bại hoại, trị gia không nghiêm, dung túng thân quyến mạo phạm hoàng tộc.”
Chí mạng nhất là trong tấu chương còn nhắc tới việc khi ở biên cương, Bùi Tịch từng khai gian vài khoản quân nhu.
Chuyện này vốn không lớn, trong quân cũng là quy tắc ngầm mọi người ngầm hiểu với nhau.
Nhưng vào thời điểm tường đổ mọi người cùng đẩy này, nó không nghi ngờ gì đã trở thành lá bùa đòi mạng.
Hoàng đế nổi giận, lập tức hạ lệnh cách chức Bùi Tịch, giao cho bộ Hình và Đại Lý tự hội thẩm.
Tin tức truyền về Bùi gia.
Bùi Tịch bị bắt đi ngay tại chỗ.
Bùi phủ bị niêm phong, Liễu Oanh Oanh dẫn theo Uyển Uyển, kéo lê chân bị thương vẫn chưa khỏi hẳn, bị quan sai đuổi ra đường.
Nàng ta không một xu dính túi, ngay cả nơi đặt chân cũng không có.
Trong lúc cùng đường, nàng ta vậy mà vừa ăn xin suốt dọc đường, vừa lần mò tới ngoài đại môn trạch viện của ta ở phía nam thành.
11
Liễu Oanh Oanh quỳ trước cửa trạch viện của ta, không ngừng dập đầu.
“Tẩu tẩu! Cầu xin tẩu phát lòng từ bi, cứu biểu ca! Nếu huynh ấy bị kết tội, Bùi gia sẽ hoàn toàn chấm dứt!”
“Chỉ cần tẩu chịu bỏ tiền lo lót, lại cầu xin phụ thân tẩu, biểu ca nhất định có thể được thả ra!”
Uyển Uyển trong lòng nàng ta đói đến mặt vàng da gầy, khóc oa oa.
Ta đứng bên trong đại môn, cách ngưỡng cửa nhìn nàng ta.
Ta nhớ lại ngày ấy ở Bùi gia, Bùi Tịch ôm Uyển Uyển, trách cứ Trăn Trăn không hiểu chuyện.
Nhớ lại hắn vì Uyển Uyển mà cướp đi thiệp mời của phủ Trưởng công chúa.
Người đàn ông luôn miệng nói phải có lòng từ bi, phải thương xót kẻ yếu ấy.
Hiện giờ biểu muội được hắn thương xót đang quỳ trước mặt ta, giống như một con ch.ó vẫy đuôi cầu xin thương hại.
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta.
“Liễu Oanh Oanh, chẳng phải ngươi giỏi giả vờ đáng thương nhất sao? Ngươi đi tìm những người đồng tình với ngươi đi. Ngươi đi tìm Trưởng công chúa, đi tìm Thượng thư bộ Hình, xem nước mắt của ngươi có thể giúp Bùi Tịch ra khỏi đại lao hay không.”
Liễu Oanh Oanh tuyệt vọng nằm rạp dưới đất.
“Tẩu tẩu, muội biết sai rồi. Là muội tham lam không biết đủ, là muội không biết tốt xấu. Cầu xin tẩu nhận Uyển Uyển đi, con bé còn nhỏ như vậy, đi theo muội sẽ c.h.ế.t đói.”
Nàng ta lại muốn nhét Uyển Uyển cho ta.
Trăn Trăn từ trong viện đi ra.
Trong tay con bé cầm một củ khoai lang vừa nướng chín, hương thơm tỏa ra bốn phía.
Uyển Uyển ngửi thấy mùi thơm, nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm Trăn Trăn.
Trăn Trăn đi tới bên cửa, không để ý tới ánh mắt khát khao của Uyển Uyển.
Con bé bẻ củ khoai lang làm hai, đưa cho con ch.ó vàng lớn của hộ viện bên cạnh.
Con ch.ó vàng lớn nuốt chửng một miếng, vui vẻ vẫy đuôi.
Cuối cùng Uyển Uyển không nhịn nổi, gào khóc.
“Con muốn ăn khoai lang! Con muốn ăn!”
Liễu Oanh Oanh định cướp khoai lang, nhưng bị hộ viện đá văng ra.
Trăn Trăn từ trên cao nhìn xuống Liễu Oanh Oanh.
“Tiền của mẫu thân ta mua bánh bao thịt ném cho ch.ó, ch.ó còn biết vẫy đuôi. Cho các ngươi, các ngươi chỉ biết quay đầu c.ắ.n lại.”
“Còn Uyển Uyển, ngươi đã sinh ra nó thì phải tự mình nuôi, đừng trông mong người khác dọn dẹp hậu quả thay ngươi.”
Lời nói của Trăn Trăn vang vọng, mạnh mẽ rõ ràng.
Con bé quay đầu nắm tay ta.
“Mẫu thân, bên ngoài gió lớn, chúng ta về nhà thôi.”
Ta gật đầu, căn dặn người gác cửa đóng cửa.
Cánh cửa sơn đen nặng nề chậm rãi khép lại giữa tiếng khóc tuyệt vọng của Liễu Oanh Oanh.
Ngăn cách tất cả dơ bẩn và mưu tính bên ngoài.
12
Một tháng sau, phán quyết của bộ Hình được ban xuống.
Bùi Tịch bị phán lưu đày tới Lĩnh Nam, cả đời không được trở về kinh thành.
Ngày lưu đày.
Ta và Trăn Trăn ngồi trong nhã gian trên tầng hai của t.ửu lâu sát đường.
Cửa sổ hé mở một nửa, gió lạnh thổi vào.
Trên đường phố, xe tù chậm rãi đi qua.
Bùi Tịch mặc bộ áo tù rách nát, tóc tai rối bời, khuôn mặt tiều tụy.
Trên tay hắn đeo xiềng xích nặng nề, bước chân tập tễnh.
Dân chúng ven đường chỉ trỏ xe tù, thỉnh thoảng còn có lá rau thối ném lên người hắn.
Hắn đờ đẫn đi về phía trước, ánh mắt trống rỗng.
Đột nhiên hắn ngẩng đầu, dường như cảm nhận được điều gì, ánh mắt nhìn thẳng lên tầng hai t.ửu lâu.
Hắn nhìn thấy ta, cũng nhìn thấy Trăn Trăn đứng bên cạnh ta.
Môi hắn run lên, dường như muốn gọi tên ta.
Nhưng ta chỉ lạnh lùng nhìn hắn, giống như đang nhìn một người xa lạ hoàn toàn không liên quan.
Trăn Trăn càng không nhìn thêm lấy một lần, xoay người lấy bánh hạch đào trên bàn.
Ánh mắt Bùi Tịch lập tức tối đi, cả người như bị rút cạn sức lực, mềm nhũn trong xe tù, đau khổ nhắm mắt.
Có những sai lầm một khi đã phạm phải thì vĩnh viễn không còn đường quay đầu.
Xe tù dần đi xa, biến mất ở cuối con đường.
Nghe nói cuối cùng Liễu Oanh Oanh dẫn theo Uyển Uyển bị một tên buôn người lừa đi.
Tên buôn người thấy Liễu Oanh Oanh còn có vài phần nhan sắc, liền bán nàng ta vào kỹ viện hạ đẳng.
Còn Uyển Uyển bị bán cho một gia đình nông dân làm con dâu nuôi từ bé.
Đó chính là kết cục của bọn họ.
“Mẫu thân, người đang nhìn gì vậy?”
Trăn Trăn đưa một miếng bánh hạch đào tới bên miệng ta.
Ta thu ánh mắt lại, c.ắ.n một miếng bánh hạch đào, vị ngọt thơm lan ra trong miệng.
“Không nhìn gì cả. Chỉ cảm thấy bánh hạch đào của t.ửu lâu này càng ngày càng ngon.”
Trăn Trăn cười cong đôi mắt.
“Vậy lát nữa chúng ta mua thêm mấy gói mang về, buổi chiều con còn phải đi cưỡi ngựa cùng Tiểu quận chúa.”
Ta xoa đầu con bé, trong mắt tràn đầy dịu dàng.
“Được. Đều nghe theo con.”
Những tháng ngày về sau.
Đều thuộc về sự trường lạc an bình của hai mẫu nữ chúng ta.
-Hoàn-
