Trở Thành Tang Thi Tôi Bán Hàng Ở Tận Thế - Chương 96
Cập nhật lúc: 12/03/2026 06:08
“Cái con bé này, bà có gì mà không nỡ, bà chỉ mong con đi nhanh một chút, để bà một mình được thanh tịnh.”
Bà La ngoài miệng thì mắng yêu, khóe mắt lại trào ra nước mắt, bà vội vàng lau đi. Liên tiếp mất đi chồng, con gái rồi em họ, bà bây giờ thực sự là cô độc một mình. Cho dù không nỡ xa Lâm Duyệt - đứa con cháu duy nhất nguyện ý ở bên cạnh bà, bà cũng không thể vì bản thân mà cản trở tiền đồ của Lâm Duyệt.
Hạ Dĩnh ở bên cạnh nói: “Chuyện bà La thì Lâm Duyệt cô không cần lo, tôi sẽ bảo Khu trưởng quan tâm nhiều hơn một chút, sẽ không để bà cụ chịu thiệt thòi đâu.”
Nhiều người khuyên như vậy, Lâm Duyệt quả thực có chút động lòng, nhưng chưa đợi cô lên tiếng đồng ý, tiếng còi báo động vang vọng khắp khu an toàn bỗng nhiên dồn dập vang lên.
Bọn họ vội vàng chạy ra cửa sổ, còn có rất nhiều người cầm loa lớn, lớn tiếng thông báo khắp nơi trong khu an toàn.
“Bão chuột tập kích! Bão chuột tập kích! Mời tất cả dị năng giả và thanh niên trai tráng có sức khỏe nhanh ch.óng đến phía Tây khu an toàn, cùng nhau chống lại bão chuột!”
“Chú ý! Mời tất cả...”
Phía Tây Khu an toàn số 1 cũng là hướng nước lũ tràn vào, mưa tạnh chưa đến nửa ngày, mực nước hơi rút xuống một chút, nhưng chưa đợi người ta vui mừng, từng đàn từng đàn chuột biến dị to lớn với vẻ ngoài dữ tợn đã tranh nhau chui từ dưới nước lên.
Nhiều chuột quá, chuột to quá!
Đàn chuột giống như những con quỷ đói bị nhốt dưới địa ngục mấy kiếp, vừa lên bờ liền há cái miệng rộng, nhe hàm răng sắc nhọn, điên cuồng gặm nhấm tất cả những gì chúng nhìn thấy, bất kể là máy móc hay kiến trúc, thậm chí bao gồm cả con người.
Trận thế đó khiến người ta sợ mất mật.
Nếu Tang Xán Xán ở Khu an toàn số 1 thành phố C, nói không chừng có thể nhận ra, đám chuột biến dị kia chính là bầy chuột cô từng gặp trong nội thành.
Tuy trải qua một thời gian sinh trưởng phát triển, kích thước lũ chuột về cơ bản đều phình to ra một vòng, hình thái cũng ngày càng dữ tợn đáng sợ, nhưng cái sự điên cuồng tàn độc gặm nhấm vạn vật kia thì vẫn y hệt.
Có điều Tang Xán Xán không ở đó.
Dù sao thời tiết kiểu này cũng chẳng trông mong đi được bao xa, cứ coi như chơi một chuyến phiêu lưu phiên bản mạt thế đi, cũng khá kích thích.
Lúc mới lên đường, Tang Xán Xán sử dụng “thuyền phao” chưa thạo, không cẩn thận bị lật nghiêng một lần. Con ch.ó Samoyed lanh lợi, lập tức nằm bẹp xuống đáy thuyền, có ưu thế cân nặng nên không bị rơi xuống, còn bản thân cô bị sóng nước đập mạnh một cái, ngồi không vững, lăn tòm xuống nước.
Sau đó Tang Xán Xán phát hiện, cơ thể này của cô ở trong nước hoàn toàn không nổi lên được, mật độ xương lớn, cứ rơi xuống nước là chìm nghỉm. Nếu không phải cô sống c.h.ế.t bám c.h.ặ.t lấy mép thuyền phao, chìm xuống rồi cũng không biết làm sao lên được, nói không chừng phải đợi nước rút.
Sau đó thì ngồi vô cùng cẩn thận, quen rồi thì biết cách giữ thăng bằng cho thuyền phao, không bị lật nữa.
Bên ngoài mưa to gió lớn, chiếc thuyền phao giống như một chiếc lá giữa biển khơi mênh m.ô.n.g, trôi dạt tứ tung theo dòng nước dâng lên trong mưa bão.
Đoạn đường nước chảy êm đềm còn đỡ, trôi đến chỗ có nước xiết hoặc xoáy nước, thì đúng là kích thích thật.
Nhưng kích thích là do Tang Xán Xán tự cảm thấy thôi, con ch.ó lại không nghĩ vậy, nó đưa ra phản hồi trực quan nhất, trực tiếp say sóng nôn thốc nôn tháo.
Sau khi nôn liền hai ba lần, con ch.ó nằm bẹp trên thuyền rên hừ hừ không còn chút sức lực.
Gâu gâu. Sen à mày làm người đi, có quản được cái thuyền này không, đi đường nào bình thường chút coi.
Tang Xán Xán vẫn rất biết lắng nghe ý kiến, thế là lại bắt một con tang thi, còn nhặt một thanh gỗ dài dưới nước làm mái chèo, điều khiển tang thi chèo thuyền cho bọn họ, cố gắng đi đường nước êm ả.
Cô cảm thấy mình có lẽ đi theo Hệ thống làm trung gian thương quá lâu rồi, tâm địa cũng đen tối đi, bây giờ đặc biệt nhiệt tình với việc “thuê” tang thi miễn phí làm công cho mình.
Cứ đi như vậy hơn nửa ngày, phần lớn khu vực huyện Đào vốn có đều bị chìm trong nước. Tang Xán Xán cố gắng nhớ lại những cuốn cẩm nang du lịch mà các anh chị khóa trên phát khi làm thêm ở trường trước đây, trên đó cơ bản đều có ảnh quảng cáo của huyện Đào, nhưng cô hoàn toàn không nhớ nổi hình dáng trong ảnh quảng cáo, càng không có cách nào đối chiếu với “thành phố trên nước” trước mắt.
Có điều đi suốt một chặng đường, bọn họ không gặp một người sống nào, cũng không phát hiện khu an toàn nào. Huyện Đào rộng lớn như vậy, nhiều người như vậy, những người sống sót đều đi đâu cả rồi?
Bây giờ cũng không có cách nào tìm ai dò hỏi tin tức, Tang Xán Xán đang thắc mắc, đột nhiên ngửi thấy một mùi hương trái cây ngọt ngào.
Giống như mùi vị ngửi thấy khi đi vào vườn đào trong ngày hè oi ả, ngọt lịm, từ mũi truyền đến đại não, trong miệng thậm chí tự động tiết nước bọt, phảng phất như đã nếm được hương vị ngọt lành của thịt quả.
Là tang thi, cách hình thành ngũ quan của Tang Xán Xán hơi khác so với các sinh vật khác, là truyền trực tiếp đến ý thức, sau khi tiến hóa lên Cấp 4, ngũ quan của cô càng nhạy bén hơn động vật khác nhiều.
Tang Xán Xán ngửi thấy mùi đào không bao lâu, con ch.ó vẫn luôn nằm bẹp trên thuyền phao cũng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, sủa vài tiếng về một hướng.
Gâu gâu gâu. Sen ơi, bên kia có cái gì thơm lắm, chắc chắn là đồ ngon, chúng ta mau qua đó!
Thế là Tang Xán Xán lại ra lệnh mới cho tang thi chèo thuyền, tiến về hướng mùi đào truyền tới.
Càng đến gần mùi đào càng nồng nặc, giống như đi vào một cái kho lớn chất đầy đào mật chín nẫu, hương đào bao trùm từ bốn phương tám hướng, thậm chí khiến người ta cảm thấy hơi ngấy.
Bây giờ không phải là mùa đào mật chín, mùi vị nồng nặc ngọt ngấy như vậy chắc chắn không bình thường.
Tang Xán Xán thậm chí ngửi thấy mùi thối rữa nhàn nhạt trong hương đào len lỏi khắp nơi, chỉ là không biết thứ thối rữa rốt cuộc là đào, hay là thứ gì khác.
Sau khi ngửi thấy mùi đào, thuyền phao đi thêm khoảng hai ba cây số đường nước, bọn họ cuối cùng cũng đến nơi phát ra hương đào.
