Trở Về Năm 80: Đổi Lại Con Gái Ruột, Cùng Chồng Quân Nhân Làm Giàu Nuôi Ba Bảo Bối - Chương 154: Ca Ca, Đợi Đã, Sờ Sờ
Cập nhật lúc: 07/05/2026 16:02
Ôn Ninh im lặng trọn vẹn năm giây, uyển chuyển nói.
"Xin lỗi, Đại Mao, mẹ chưa từng học tiếng Anh."
Đại Mao thông minh đã hiểu, cậu bé thở dài thườn thượt.
"Mẹ, mẹ không cần an ủi con, con biết khẩu âm của con có vấn đề, mẹ tìm cho con một giáo viên đi."
"Được." Ôn Ninh cười gượng: "Mẹ tìm cho con một giáo viên khẩu ngữ tốt, đúng rồi, cho cả Nhị Mao học luôn."
Sau này đừng đến hành hạ mẹ nữa.
Đại Mao thì chẳng có gì hành hạ, cậu bé ngoan ngoãn theo mẹ đến xưởng, lấy bài tập ra là làm.
Nhưng cũng xin nghỉ một ngày, Nhị Mao ở khu gia thuộc lại không yên tĩnh như anh trai.
Mặc dù tối qua cậu bé khóc lóc t.h.ả.m thiết, nhưng cậu bé mau quên.
Ăn sáng xong, Giả Thục Phân dẫn Tiểu Ngọc đi mua thức ăn, cậu bé liền đứng trong sân, hai tay chống hông, ngửa mặt lên trời cười lớn.
"Hahaha! Hahaha! Thục Phân không có nhà! Nhị Mao là đại vương!"
Sân bên cạnh, Lâm Mai Trân đang ngồi xổm giặt quần áo giật nảy mình, đứng lên liền hỏi.
"Đại vương đại vương cái gì, nhà cháu không có việc để làm à!"
Nhị Mao bỏ hai tay xuống, nghĩ ngợi.
Vệ sinh bà nội làm xong rồi, quần áo bố giặt rồi, bài tập cậu bé chép của anh trai, không có việc gì a.
Cậu bé lắc đầu.
Mắt Lâm Mai Trân đảo quanh, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn nở nụ cười.
"Đại vương Nhị Mao, bà phải đi quét nhà, cháu đến giúp bà giặt quần áo nhé."
Nhị Mao bĩu môi.
"Bố cháu bảo cháu mở miệng nói hai câu còn phải cho cháu phí bôi trơn miệng, bà còn muốn sai sử cháu giặt quần áo, bà ơi, cháu thấy bà là thích tinh tướng, thích nhìn người ta mặc áo hai dây!
Hôm nay nếu không nể mặt cháu trai cháu gái bà, đại vương cháu ít nhất cũng phải mắng bà một trận."
Lâm Mai Trân tức đến mức lông mày dựng ngược: "Nghiêm Nhị Mao! Sao cháu không lớn không nhỏ thế hả! Lại dám nói chuyện với bà như vậy, có gia giáo không..."
"Suỵt!" Nhị Mao đặt ngón trỏ lên môi.
"Bà ơi, đừng có la lối om sòm, đại vương cháu a, từ nhỏ đã sợ ch.ó."
Cậu bé chắp hai tay sau lưng, giống như một ông cụ, đủng đỉnh đi ra ngoài.
Lâm Mai Trân rùng mình, Nghiêm Nhị Mao thế mà lại mắng bà ta là ch.ó!
!
Tức c.h.ế.t đi được!
Nhị Mao chọc tức một bà lão xong nhàn nhã dạo bước quanh khu gia thuộc.
Chỉ là, hôm nay không phải cuối tuần, người đi làm thì đi làm, người đi học thì đi học, mấy đứa trẻ con chưa đi học thì toàn chảy nước dãi, cậu bé chướng mắt.
Nhị Mao đành phải sáp vào đám người già.
Người khác kể chuyện phiếm, cậu bé ngồi xổm đó chống cằm nghe.
Người khác c.h.ử.i nhau, cậu bé vội vàng dọn sạch đầu óc, định ghi nhớ lại tối về kể cho mẹ nghe.
Người khác đ.á.n.h nhau, cậu bé càng ghê gớm hơn, ở bên cạnh đưa gậy, đổ thêm dầu vào lửa.
Chưa đầy một tiếng, Nhị Mao đã bị từ chối gia nhập bất kỳ nhóm nhỏ nào.
Cậu bé bị cô lập rồi!
Nhị Mao đau lòng ủ rũ cụp đuôi, ăn trưa xong, cậu bé ỉu xìu nằm trên giường ngủ nướng.
Giả Thục Phân trợn trắng mắt: "Thanh thiên bạch nhật mà ở nhà ngủ, không biết dậy đọc sách làm bài tập à, học anh cả cháu đi..."
Nhị Mao đạp chân một cái, linh hoạt nhảy dựng lên.
"Bà nội, bà đừng niệm chú nữa, cháu dẫn Tiểu Ngọc ra ngoài chơi đây!"
"Được." Giả Thục Phân vung tay lên.
"Chỉ ở trong khu gia thuộc thôi, không được đi xa, dắt Tiểu Ngọc cẩn thận, con bé mà ngã, cẩn thận cái da của cháu!"
Nhị Mao đã dắt Tiểu Ngọc đi ra ngoài: "Biết rồi biết rồi."
Thế là hai anh em đi dạo loanh quanh bên ngoài.
Nhị Mao tám tuổi dẫn em gái chơi trò chơi mà hồi nhỏ cậu bé thích chơi —— tìm kho báu.
"Này, túi đây, nhặt được đồ tốt thì vứt vào trong."
Tiểu Ngọc hai tuổi mặc áo cộc tay màu trắng, quần yếm bò, tóc mái bằng giống như một quả bóng.
Cô bé nhìn cái túi anh hai đưa cho mình, bĩu môi, dùng giọng điệu non nớt từ chối.
"Ngọc Ngọc không nhặt rác."
Nhị Mao: "... Không phải nhặt rác, chẳng lẽ em không thấy những cái gậy rất thẳng, những hòn đá tròn xoe, những miếng kính dày hình thù kỳ quái, rất đẹp sao?"
Tiểu Ngọc thành thật lắc đầu: "Ngọc Ngọc thít sáng sáng, hoa hoa cơ."
Ồ, thích đồ lấp lánh, đồ hoa hòe hoa sói.
Hai anh em mắt to trừng mắt nhỏ.
Mắt Nhị Mao đảo quanh: "Vậy em giúp anh nhặt đi, nhặt đầy một túi anh cho em hai hào, em tìm bố mua đồ em muốn."
Tiểu Ngọc nghĩ ngợi: "Được, anh, em dúp anh."
Hai anh em chính thức bắt đầu nhặt rác, ồ, tìm kho báu.
Ai cũng biết, đây là một hoạt động chỗ nào càng hẻo lánh thì càng phải chui rúc vào, mới có thể nhặt được đồ tốt.
Thế là hai anh em chui lỗ ch.ó, bới đất, đào đồ lặt vặt, cả người bẩn thỉu, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng toàn là bụi.
Nhị Mao nghĩ thầm tiêu đời rồi, cậu bé phải ăn đòn mất, cậu bé liền dẫn Tiểu Ngọc đến phòng nước ở nhà vệ sinh công cộng rửa ráy.
Cậu bé đi đường tắt, vừa rẽ vào một góc tường, đột nhiên nghe thấy giọng phụ nữ nũng nịu nói chuyện.
"... Anh Khải, em còn phải đợi bao lâu nữa, em không muốn cứ lén lút thế này mãi..."
Á chà... có chuyện phiếm!
Nhị Mao kéo Tiểu Ngọc, làm động tác suỵt với cô bé.
May mà Tiểu Ngọc hiểu ngay, cô bé bụm cái miệng nhỏ lại, hai anh em cùng nhau lặng lẽ ngồi xổm xuống, lén lút thò đầu ra.
Liền thấy phía trước một bức tường gạch đỏ, một nam một nữ đang đứng đối diện nhau.
Nam cao lớn nữ nhỏ nhắn, nam xót xa nữ tủi thân.
Nhưng mà, nam hay nữ đều rất quen mắt nha!
Chẳng phải là bố của Dương Thi Dao là Dương Khải và cái cô Lâm Lan lần trước viết báo mắng mẹ sao!
Cô ta đợi cái gì, cô ta lén lút làm gì, chẳng lẽ họ lại muốn hại mẹ sao!
Mắt Nhị Mao sáng rực lạ thường, cậu bé nhìn chằm chằm, chăm chú lắng nghe.
Kết quả lại thấy Dương Khải vươn tay, ôm chầm lấy Lâm Lan vào lòng, xót xa nói.
"Anh biết, anh hiểu, Lan Lan, khổ thân em rồi, em là một cô gái kiều quý như vậy, lại vì anh mà phải lén lút, anh cả đời này cũng không trả hết ân tình của em."
Lâm Lan nhẹ nhàng vỗ n.g.ự.c hắn, sụt sịt mũi, tủi thân.
"Anh hiểu là tốt rồi, chị Đan Đan đối xử với em tốt như vậy, em cũng không muốn phá hoại hai người, nhưng em, em không kiểm soát được bản thân mình, em quá muốn ở bên anh."
Đầu óc Nhị Mao! Không xoay chuyển được nữa!
Trời đất thánh thần ơi!
Cậu bé đang nhìn thấy cái gì thế này!
Hơi cay mắt!
Mãi cho đến khi Dương Khải và Lâm Lan nói xong những lời sến súa, chia tay rời đi, Nhị Mao vẫn chưa hoàn hồn.
Tiểu Ngọc đứng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mềm mại toàn là bụi.
"Anh, đi thui."
Nhị Mao chống tường đứng lên, lẩm bẩm tự ngữ.
"Thanh niên bây giờ không giống trẻ con chúng ta, cóc ghẻ ôm ếch xanh, lớn lên xấu xí mà chơi hoa mỹ, kích thích."
Tiểu Ngọc nghiêng nghiêng đầu, không hiểu.
Lúc này Nhị Mao đã không muốn rửa mặt cho Tiểu Ngọc nữa, cậu bé khao khát muốn báo tin này cho người nhà, thế là dắt tay Tiểu Ngọc chạy thục mạng về nhà.
Chạy đến cửa, đúng lúc gặp Ôn Ninh và Đại Mao tan làm về.
Trong đầu Ôn Ninh xẹt qua cái meme của đời sau: Mẹ ơi, con nhặt rác về rồi đây!
Cô phì cười thành tiếng.
Nhị Mao hùa theo cười hì hì, Tiểu Ngọc cũng cười hì hì.
Đại Mao: "..." Cậu bé không muốn cười.
Lúc này, Giả Thục Phân nghe thấy động tĩnh chạy ra, nhìn thấy Nhị Mao và Tiểu Ngọc, lập tức nổi giận.
Bà vớ lấy cây gậy: "Nghiêm Nhị Mao! Cháu đúng là lật trời rồi! Bà bảo cháu trông em, không bảo cháu dẫn em đi nhặt rác, đứng lại cho bà!"
Nghiêm Nhị Mao tự nhiên là chạy trối c.h.ế.t khắp nơi, mệt đến mức cậu bé quên béng luôn cả chuyện phiếm lớn ra sau đầu.
Mãi cho đến bữa tối, Giả Thục Phân lại sốt ruột hỏi chuyện Nghiêm Cương chuyển ngành.
Nghiêm Cương vẫn rất bình tĩnh: "Chỗ thủ trưởng đã thông qua rồi, ông ấy đang giúp con giao thiệp, khoảng hai ngày nữa chắc là có tin tức."
Nhị Mao rùng mình, đột nhiên nhớ ra.
Cậu bé đặt đũa xuống, giơ tay lên: "Con con con, con có chuyện phiếm lớn."
Cậu bé gọi Tiểu Ngọc: "Ngọc à, ra diễn thử xem."
Tiểu Ngọc chớp chớp mắt, ngoan ngoãn đứng trước mặt cậu bé.
Dưới sự chú ý của gia đình bốn người, Tiểu Ngọc nhìn anh hai, nhe răng: "Anh ơi, đợi đã, sờ sờ."
...
"Cái quái gì thế." Giả Thục Phân buột miệng thốt lên.
"Cháu đừng bảo là cháu dẫn Tiểu Ngọc đi sờ người khác giở trò lưu manh đấy nhé!"
Nhị Mao cạn lời nghẹn họng, cậu bé giậm chân: "Tiểu Ngọc trí nhớ không tốt, con nhớ hết rồi, để con đọc thuộc lòng!"
Nhị Mao đứng về phía Tiểu Ngọc, đối mặt với khoảng không, vẻ mặt say sưa.
"Anh Khải, em còn phải đợi bao lâu nữa, em không muốn cứ lén lút thế này mãi."
Cậu bé lại nhảy về phía mình, bá đạo, ‘bịch’ một tiếng kéo Tiểu Ngọc vào lòng, thâm tình không đổi.
"Anh biết, anh hiểu, Lan Lan, khổ thân em..."
Bốn người nhà Ôn Ninh: "............"
