Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 107: Tuần Trăng Mật
Cập nhật lúc: 15/01/2026 19:42
Có đôi khi phụ nữ cùng đàn ông sau khi xảy ra chuyện đó liền đặc biệt dễ dỗ dành, chỉ cần nói vài câu ngon ngọt liền đi theo về.
Triệu Vi Lan lúc này cảm thấy Hắc Nữu thật sự có chút ngốc, ngốc y hệt mình kiếp trước. Bất quá cô ta còn lợi hại hơn mình, còn dám cùng Hà Hoa Lan cãi tay đôi, chứ cô thì không có cái gan đó. Sợ đ.á.n.h nhau với người ta, sau đó sẽ bị Diệp Ái Quốc chán ghét.
Thật là suy nghĩ của một cô gái nhỏ, thật là hèn mọn làm người ta muốn quay về quá khứ tát cho chính mình mấy cái.
Hiện tại nhìn thấy Hắc Nữu vào cửa, chỉ mang theo một cái tay nải, cô không khỏi có chút ngẩn ngơ, mạc danh cảm thấy hình ảnh này trùng khớp với chính mình kiếp trước.
Đời này chính mình không bước vào cái cửa kia, không biết Hắc Nữu có đi vào con đường giống mình hay không đâu?
Vòng eo đột nhiên bị ôm lấy, Diệp Minh Kiệt nói: “Lạnh, vào nhà.”
“A, đúng rồi, cháo của em.” Đang nấu cháo, cô xem nhập thần quá thiếu chút nữa quên mất.
Lúc này mới phát hiện cháo đều đã được Diệp Minh Kiệt bưng vào nhà, anh thế nhưng còn để cô đứng nhìn lâu như vậy, không phải hẳn là nên ghen sao?
Chẳng lẽ là muốn cho chính mình nhìn rõ ràng, Diệp Ái Quốc đã cưới người khác, để cô thành thành thật thật?
Thôi kệ, dù sao mấy chuyện đó cùng chính mình không có quan hệ gì.
Nàng vào nhà uống cháo, sau đó dựa theo thói quen cũ giúp đại lão trị chân, ngâm chân.
Bất quá, lần này người ta cũng không che giấu nữa, các loại thản nhiên.
Ngược lại là Triệu Vi Lan, một người phụ nữ trọng sinh, lại bị anh làm cho các loại ngượng ngùng. Người đàn ông này sau khi trải qua chuyện đó sao đột nhiên liền không biết xấu hổ nữa vậy, anh rốt cuộc vì cái gì sẽ biến thành như thế này?
Cô là ai, cô đang ở đâu, cô đang làm gì?
Thậm chí ngay cả thẹn thùng muốn trốn tránh đều bị ngăn cản.
Triệu Vi Lan ho nhẹ một tiếng nói: “Anh buông ra a.”
“Vợ chồng, trốn cái gì.”
“Kia cũng không được, em... anh liền không thể để em thẹn thùng một chút sao.”
“Không cần.”
“Anh nới lỏng tay ra a.”
“Không.”
“……” Triệu Vi Lan thiếu chút nữa khóc, đây vẫn là ban ngày ban mặt đó.
May mắn thay, lúc này có người giật cửa nhà bọn họ.
Không phải gõ cửa, mà là liều mạng giật.
Triệu Vi Lan tưởng người nhà chính lại đến gây chuyện, trước kia sẽ cảm thấy chán ghét, hôm nay lại cảm thấy tới đúng là thời điểm.
Nàng cuống quít đắp chăn cho đại lão, sau đó xuống đất chạy trốn ra ngoài mở cửa.
Đầy mặt đỏ bừng nhìn người bên ngoài, cô ngẩn ra một chút.
Thế nhưng là hàng xóm Hoa đại ca, trong tay anh ấy còn cầm một bát đồ ăn, dường như là gà hầm nấm.
“Triệu đại phu, cô đang làm gì đấy?”
Cho nên, mấy gã đàn ông thẳng đuột chưa vợ cứ như vậy, hỏi câu nào cũng làm người ta nháy mắt muốn độn thổ.
Còn may Triệu Vi Lan phản ứng nhanh, nói: “Em, đang đốt giường đất.”
“Vậy Diệp đại ca đâu?”
“Anh ấy ngủ rồi, vừa nãy chân đau.” Cô châm cứu cho anh.
“À, nhà tôi có thân thích tới, làm chút đồ ăn mang sang cho hai người, hai người hâm nóng lại mà ăn nhé.”
“Được, em đi đổ ra bát khác trả anh.” Triệu Vi Lan vội vàng xoay người đem gà hầm nấm đổ ra bát nhà mình, sau đó rửa sạch bát trả lại cho Hoa đại ca, anh ấy cầm rồi đi về.
Kỳ thật cô gọi người ta là đại ca, nhưng anh ấy lại gọi Diệp Minh Kiệt là đại ca, vai vế này dường như có chút sai sai.
Thôi được rồi, về sau sửa lại.
Làm xong xuôi, cô lại cài then cửa, rốt cuộc châm cứu bên trong còn chưa rút đâu.
Vào phòng, Diệp Minh Kiệt đã ngồi dậy, dựa vào giường đất cái gì cũng chưa nói. Nhưng đuôi mắt phiếm hồng, nhìn qua là biết vẫn chưa tính toán ngừng nghỉ.
“Cái kia, anh phải nghỉ ngơi một chút, không thể cả ngày nghĩ chuyện đó, đối với thân thể không tốt.” Cuối cùng, thanh âm kia đã yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
“Tân hôn.”
“???”
“Em xem có người đàn ông nào mới cưới mà không làm gì không.”
Triệu Vi Lan thế nhưng không còn lời gì để nói, cô há miệng thở dốc, cuối cùng nói: “Em cũng chỉ biết anh là như thế này thôi, người khác làm sao em biết.” Cái này trà xanh diễn xuất chấm điểm tuyệt đối. Cô kỳ thật biết a, kiếp trước cô cùng cái tên Diệp Ái Quốc kia tân hôn thời điểm liền không có phát sinh bất luận cái gì chuyện này.
Không biết, Hắc Nữu có thể hay không cùng Diệp Ái Quốc gắn bó keo sơn.
“Vậy, nghe anh.” Diệp đại lão lừa gạt cô vợ nhỏ thế nhưng cũng có chút thủ đoạn, thế này mà cũng bắt phải nghe anh.
Triệu Vi Lan chỉ có thể miễn cưỡng qua đi rút châm, châm vừa rút xong, cô liền biết ý đồ của người đàn ông mới cưới...
Vẫn luôn lăn lộn tới tận nửa đêm, cô thật sự chịu không nổi mới dừng lại.
Đi ra gian ngoài rửa ráy trước, sau đó mặc xong quần áo vừa muốn về phòng, liền nghe bên ngoài thế nhưng có người đang khóc.
Nửa đêm canh ba thế này, một người phụ nữ khóc lóc nghe thật rợn người.
Cô hoảng sợ lùi về phía phòng vài bước, Diệp Minh Kiệt đã thắp đèn, đem quần áo của mình cũng mặc xong rồi.
Cô ngăn lại nói: “Diệp đại ca, ngoài cửa sổ nhà mình có người đang khóc, làm sao bây giờ nha?”
Là ai nha? Thật không có ý thức công cộng, nửa đêm chạy đến cửa nhà người ta khóc lóc.
Diệp Minh Kiệt nói: “Em vào nhà đi, để anh ra xem.”
“Vậy được rồi.” Liền tính cô tin vào khoa học không tin quỷ thần, nhưng nửa đêm thế này cũng sợ hãi a.
Triệu Vi Lan rất ra dáng phụ nữ yếu đuối trốn đi, Diệp Minh Kiệt tắc cầm đèn pin đi ra ngoài.
Nhưng làm người không nghĩ tới chính là, anh mới vừa mở cửa, một bóng người liền trực tiếp chạy xộc vào.
Nhưng Diệp Minh Kiệt là ai nha?
Thân thủ anh tốt miễn bàn, trực tiếp một tay liền túm lấy cổ áo sau lưng người kia, sau đó hướng ra phía ngoài ném mạnh. Bên ngoài tuyết rơi, tuyết đọng còn chưa dọn, người nọ lập tức bị ném vào trong đống tuyết, nửa ngày mới bò dậy nổi.
“Tiểu thúc, là cháu.” Người nọ vừa khóc vừa nói.
