Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 115: Đào Rỗng
Cập nhật lúc: 15/01/2026 19:44
Cô cảm thấy cứ tiếp tục thế này chắc chắn sẽ làm đại lão bị "đào rỗng" thân thể, nhưng không ngờ người ta hồi phục lại càng ngày càng tốt, qua mùng năm chân bị thương của anh đã có thể quấn băng lại rồi.
Thế này so với kiếp trước tốt hơn nhiều, nếu sang xuân e là còn khỏi nhanh hơn.
Hôm nay anh nói: “Khai xuân, anh có thể đi làm việc.”
“Diệp đại ca, anh còn chưa thể làm việc nặng.”
“Trồng trọt được.”
Triệu Vi Lan đã không nhớ rõ lắm trồng trọt phải làm những việc gì, chỉ mơ hồ nhớ là dường như không quá khó khăn. Ít nhất, không có việc gì cần vận động thể lực quá mạnh.
“Vậy anh làm ít thôi, công điểm của chúng ta không quan trọng, quan trọng là chân của anh.”
“Ừ.” Nghe nói có thể để mình đi ra ngoài làm việc, Diệp Minh Kiệt rốt cuộc cảm thấy bản thân có ích, sẽ không giống trước kia chỉ ở nhà chờ vợ nuôi như phế vật.
Mùng tám, Triệu Vi Lan phải đi làm, thời tiết còn rất lạnh, Diệp Minh Kiệt có chút đau lòng.
Triệu Vi Lan an ủi anh nói: “Anh đừng lo lắng, em có thể tự chăm sóc mình.”
Cô là người trọng sinh sao có thể không chăm sóc tốt bản thân, nhưng có đôi khi người ta quá hiểu chuyện ngược lại làm người khác lo lắng. Diệp Minh Kiệt chính là như thế, cuối cùng nói: “Anh đi cùng em.”
“???”
“Đi xem.”
“Vậy được a, vừa lúc đi xem có múa thuyền không, có thể xem một chút.”
Miền Bắc ăn Tết thường có hoạt động múa thuyền, cũng giống như múa ương ca vậy. Thường là cùng nhau múa, đội ngũ rất lớn.
Chẳng qua công xã có chút xa, Triệu Vi Lan sợ Diệp Minh Kiệt đi bộ sẽ khó chịu. Nhưng anh nói không thành vấn đề, vậy trước thử xem. Dù sao ngày đầu tiên đi làm cũng không yêu cầu đúng giờ, chỉ cần đến là được.
Như vậy hai vợ chồng trẻ liền chậm rãi đi về phía công xã, đi không quá nhanh, thỉnh thoảng Triệu Vi Lan còn muốn dìu một chút. Nhưng Diệp Minh Kiệt sĩ diện, thông thường là không cho.
Rất nhanh bọn họ tới công xã, nơi này thật đúng là có múa ương ca và chạy thuyền cạn rất náo nhiệt, còn có bán kẹo hồ lô.
Thứ này Triệu Vi Lan đã thật lâu không ăn, cô mua hai xiên sau đó đưa cho Diệp Minh Kiệt nói: “Diệp đại ca, anh nếm thử đi, ăn rất ngon.”
“Ừ.” Diệp Minh Kiệt nhận lấy nói: “Chậm trễ đi làm.”
“Sẽ không, em vào xem một chút, không có việc gì chúng ta liền ngồi cửa xem múa ương ca.”
Hai người vừa nói vừa đi tới trước cửa trạm y tế, đi vào vừa thấy cũng không có bệnh nhân, Hoa đại phu ngồi đó nói là không có việc gì. Sau đó Triệu Vi Lan giới thiệu Diệp Minh Kiệt cho ông ấy biết, Hoa đại phu còn rất nhiệt tình nói: “Tiểu t.ử, cái thương tích này khả năng phải một thời gian nữa mới khỏi hẳn được, tới đây tôi xem cho cậu thế nào.”
Diệp Minh Kiệt nói gì cũng rất ngoan ngoãn ngồi xuống, tùy ý để Hoa đại phu kiểm tra xong, ông ấy thế nhưng hít vào một hơi nói: “Cậu bị thương chắc chắn rất nặng, cho dù sau này khỏi, đến lúc trời trở gió trở trời cũng sẽ đau. Bất quá, hiện tại khôi phục vẫn là không tồi. Tiểu nha đầu thủ pháp không tồi, nếu cậu có thể vẫn luôn kiên trì trị liệu thì cũng không có vấn đề gì lớn.”
“Đa tạ.” Diệp Minh Kiệt hiện tại tin tức gì cũng có thể tiếp nhận, anh chống nạng đứng lên. Vốn là không cần chống, nhưng hôm nay đi đường xa, cho nên mới vẫn luôn cầm.
“Đi chơi đi, ở đây hiện tại cũng không có việc gì, buổi tối cũng sớm về một chút.” Hoa đại phu cười nói với Triệu Vi Lan, ông kỳ thật cảm thấy tiểu nha đầu này cũng không dễ dàng, có thể chữa khỏi cho người đàn ông này hẳn là tốn rất nhiều công phu đi.
Về sau, còn cần phải kiên trì bền bỉ hơn nữa.
Triệu Vi Lan gật gật đầu, lôi kéo Diệp Minh Kiệt liền đi ra ngoài. Mới vừa đi được một vòng đã bị y tá trạm y tế gọi lại, nói là vừa rồi có một đôi vợ chồng già tới bốc t.h.u.ố.c, Hoa đại phu bảo cô vào giúp bốc t.h.u.ố.c và châm cứu.
“Diệp đại ca, nếu không anh ở bên ngoài chờ, em vào làm một lát rồi ra.”
“Không cần.” Diệp Minh Kiệt đi theo vào trạm y tế, nhìn vợ nhỏ của mình châm cứu cho bệnh nhân.
Cô vẫn cứ rất nghiêm túc, một chút cũng không có bộ dáng hi hi ha ha thường ngày, còn mặc vào áo blouse trắng, thoạt nhìn vô cùng chuyên nghiệp.
Cùng một cô gái như vậy sinh hoạt, về sau khẳng định sẽ vô cùng thoải mái đi.
Chờ châm cứu xong, Triệu Vi Lan nhẹ nhàng thở ra đứng lên, kết quả mắt hoa lên một cái, phải bám vào cái bàn bên cạnh mới không bị ngã.
Diệp Minh Kiệt vội vàng tiến lên đỡ, sau đó để cô ngồi sang một bên nghỉ ngơi, nói: “Chóng mặt?”
“Vâng, do đứng lên đột ngột thôi, không có việc gì.”
Triệu Vi Lan xua tay, cô cảm thấy có thể là tụt huyết áp, hẳn là không sao. Sau đó lấy lại xiên kẹo hồ lô để bên cạnh gặm mấy miếng, cảm giác đỡ hơn nhiều.
“Có tác dụng?” Diệp Minh Kiệt hỏi.
“Vâng.”
“Ăn của anh này.”
“Không cần, ăn hai cái là được rồi.”
Triệu Vi Lan vẫy vẫy tay, một bên Hoa đại phu đi tới nói: “Chóng mặt chuyện này khả đại khả tiểu, để tôi bắt mạch cho cô xem.”
Vốn dĩ không muốn để Hoa đại phu bắt mạch, nhưng Diệp Minh Kiệt đã nắm lấy tay cô đưa qua, vẻ mặt lo lắng, mày nhíu c.h.ặ.t đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi bọ. Anh vốn dĩ là người rất nghiêm túc, cái nhíu mày này càng làm cho người ta cảm thấy sắc mặt đen sì, lạnh lùng đáng sợ.
Cũng may Hoa đại phu cũng không nhìn anh, chuyên tâm bắt mạch xong ho nhẹ một tiếng.
Diệp Minh Kiệt truy vấn: “Thế nào?”
Hoa đại phu nói: “Cũng không có chuyện gì, nhưng là đồng chí Diệp này à……” Ông nhìn trái nhìn phải không có ai, liền nói: “Cậu cày cấy mảnh ruộng này có chút quá cần mẫn rồi, khí hư, sau khi trở về bảo cô ấy nghỉ ngơi đàng hoàng hai ngày là được.”
