Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 198: Không Có Tật Xấu
Cập nhật lúc: 17/01/2026 05:05
Tuy rằng anh vẫn luôn giúp đỡ cô, nhưng trong quá trình đó, mỗi lần Triệu Vi Lan gặp anh đều cảm thấy áp lực như núi đè.
Dần dần, cảm giác này khiến cô có chút muốn tránh né anh. Mãi đến sau này mới biết, vị đại lão kia kỳ thật là muốn gặp cô, tìm đủ mọi lý do để gặp gỡ, nhưng cô thì...
Cũng may đời này cùng nhau chung sống, mới phát hiện người này kỳ thật vẫn có rất nhiều điểm đáng yêu. Ít nhất, không hung dữ như cô tưởng tượng.
Nhìn xem, dáng vẻ hiện tại thật khiến người ta muốn hôn một cái.
Nghĩ đến là làm, chồng mình mà, sợ gì.
Cái hôn này hại cô không thể đi đứng đàng hoàng ra khỏi cửa nhà khách.
Ngày hôm sau, cô xoa cái chân đau nhức bước đi, Diệp Minh Kiệt đưa cô đến trước cửa, dặn dò: “Nhớ kỹ chuyện anh nói lúc trước, không có lần sau đâu đấy.”
“Vâng, về sau tuyệt đối không như vậy nữa. Anh trở về nhớ cẩn thận một chút, nhớ ngâm chân nhiều vào.”
“Chân anh còn có vấn đề sao?”
Giọng nói này sao mà lạnh lẽo thế.
Triệu Vi Lan nhớ tới buổi tối hôm qua, không khỏi lập tức lắc đầu nói: “Không tật xấu, gì tật xấu cũng không có.”
Sau đó, một bàn tay to đặt lên đầu cô, nói: “Vào đi thôi.”
Triệu Vi Lan lúc này mới đi vào, chờ ngồi vào bàn học rồi còn suy nghĩ, Diệp đại ca từ khi nào học được cách dùng "dâm uy" để bức bách cô nói một đằng nghĩ một nẻo thế nhỉ?
Nói xong, cô đặt tay lên bụng nhỏ của mình, nhỏ giọng nói: “Ba của các con, có phải càng ngày càng xấu tính rồi không?”
Tuy rằng không có ai trả lời cô, nhưng Triệu Vi Lan lại cảm thấy nơi đó xác thật có một sinh linh nhỏ bé đang lặng lẽ lớn lên, hơn nữa lớn rất nhanh. Cảm giác lại qua chút thời gian nữa, cô ngay cả váy áo liền thân cũng mặc không vừa.
Thời đại này cũng không có váy bầu gì cả, đặc biệt là quần đều phải buộc dây lưng.
Cô cảm thấy khi nào rảnh rỗi có thể tự may một cái quần lưng thun, như vậy tiện hơn nhiều. Nhưng mà, mua vải cũng cần phiếu, cô tích cóp được ba tấm phiếu vải, còn phải để dành mua vải may quần áo nhỏ cho con.
Nếu không, em bé lấy gì mà mặc.
Vừa nghĩ đến chuyện này cô liền thấy áp lực, bởi vì cả ngày đi học đều không có thời gian may quần áo cho con, đừng để đến lúc đó không có gì mặc.
Trước mắt cô và Diệp Minh Kiệt hai người là "quần áo nhẹ ra trận", cũng chưa mang theo thứ gì tới đây. May quần áo cho trẻ con cần phải dùng vải đã giặt qua, tốt nhất là dùng quần áo cũ bằng vải bông của người lớn, bọn họ cũng có thể tìm ra một hai bộ.
Trẻ con rất tốn quần áo, một ngày phải thay mấy bộ ấy chứ.
Tuy rằng chưa từng nuôi con ruột, nhưng cô đã từng làm mẹ kế. Từ lúc đứa trẻ còn nhỏ xíu đến khi lớn lên một chút, mấy việc này cô đều có thể làm, không có gì làm khó được cô.
Váy bé gái, quần áo bé trai cô đều có thể may.
Cũng không biết đến lúc đó sinh con gái hay con trai, hay là may quần áo trung tính đi, đến lúc đó dù là bé trai hay bé gái đều có thể mặc được.
Lúc đi học thì thu tâm dưỡng tính, buổi tối trở lại ký túc xá cô liền bắt đầu lục lọi lại đống quần áo mình mang theo một lượt. Tìm được một bộ không hay mặc lắm, chất liệu còn rất mềm mại, liền định tháo ra may quần áo cho con.
Vừa mới tháo quần áo xong, liền có người thông báo cha con Cổ Phong lại tới.
Ngày đầu tiên hắn đến trường học liền thông báo cho hai người kia, cho nên mấy ngày nay bọn họ thường chờ đến khi cô tan học mới tới.
Như vậy cũng phối hợp thời gian của họ, mọi người đều rất vui vẻ. Mà hiệu trưởng Hoàng Liên cũng muốn xem kỹ thuật châm cứu của Triệu Vi Lan, liền sắp xếp ở phòng hiệu trưởng để cô chẩn trị cho Cổ Phong.
Có người ngoài vây xem, Cổ Phong có chút không quá thích ứng, nhưng cũng may là đàn ông, hơn nữa người đàn ông này có chút lải nhải.
Đã mấy ngày rồi, ông ấy vẫn cứ đứng sau lưng Triệu Vi Lan lúc thi châm mà nói mấy câu.
Cổ Phong có chút tức giận, hắn khôi phục hiện tại đã không tồi. Nhưng vẫn luôn giấu cha mình và bà mẹ kế kia, không muốn cho bọn họ biết nên mới chưa đứng lên, nhưng kỳ thật hắn đã có thể đi vài bước.
Hôm nay vị hiệu trưởng kia thế nhưng nói: “Cô cảm thấy bộ dạng này của cậu ta thật sự có khởi sắc sao? Vẫn luôn như vậy, tôi cảm thấy chi bằng thử biện pháp khác xem.”
“Còn có biện pháp gì? Tôi cảm thấy như vậy hẳn là không có vấn đề.” Triệu Vi Lan là thật sự khiêm tốn thỉnh giáo.
“Tôi đảo cũng không nghĩ tới biện pháp khác.” Hoàng Liên chẳng qua là nhìn không thấy sinh khí, cảm giác là không có hiệu quả gì, lúc này mới nói như thế.
Thằng nhóc Cổ Phong tuy rằng có chút ngạo kiều, nhưng nhìn thấy Triệu Vi Lan bị hoài nghi vẫn là có chút không thoải mái. Rốt cuộc tự mình cảm giác là tốt nhất, hắn có được hay không chính mình biết rõ nhất.
Vì thế liền nói: “Ông đang nói cái gì nha? Cả ngày ở chỗ này tịnh nói chút vô dụng, ông đều không có cách nào trị cho tôi, lại còn nói người khác. Tôi cảm thấy bác sĩ Triệu rất tốt, chân tôi hiện tại đều có tri giác.”
“Thật vậy chăng?” Cha hắn là Cổ Kiến Thiết lập tức nói, ngữ khí tràn ngập kinh hỉ.
Triệu Vi Lan hơi hơi mỉm cười, nói: “Kia thật là quá tốt rồi.” Thằng nhóc này, còn rất có tinh thần chính nghĩa.
Cô ngồi xổm lâu rồi đứng lên, đột nhiên liền cảm giác được chân một trận đau nhức, hẳn là bị chuột rút.
Từ trước tới nay chưa từng bị chuột rút, cô còn tưởng rằng mình cái gì cũng không thiếu đâu, xem ra thật là nghĩ nhiều.
Trước kia sinh hoạt khổ như vậy, sao có thể cái gì cũng không thiếu đâu.
Như thế cũng tốt, xem ra phải chịu khó chịu một thời gian.
Nàng chưa từng làm bà bầu, nhưng cũng biết tháng lớn sẽ xuất hiện vấn đề gì, rốt cuộc Hoa đại phu đã phổ cập khoa học cho cô không ít kiến thức.
