Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 203: Mạch Tượng Có Chút Không Đúng
Cập nhật lúc: 17/01/2026 05:06
Tính cách của Diệp Minh Kiệt có chút "chưa già đã yếu", hiện tại bảo anh đi sống cuộc sống của người già cũng không có vấn đề gì.
Có thể là đã trải qua quá nhiều chuyện, khí chất mới thay đổi như vậy?
Không, hẳn là từ nhỏ tính cách đã như thế rồi.
Chuyến đi này đến doanh trại lăn lộn một hồi cũng thật sự không dễ dàng, vất vả lắm mới tới nơi, vừa vặn Diệp Minh Kiệt cũng tan tầm. Anh đưa tay đón lấy đồ đạc của Triệu Vi Lan, nói: “Nếu thấy khó chịu thì đừng có chạy đi chạy lại nữa, đến lúc đó anh sẽ đi thăm em.”
Triệu Vi Lan nói: “Em về là có việc nhờ anh làm.”
“Việc gì?” Hai người vừa nói vừa vào phòng, nơi này so với trước kia không có gì thay đổi, xem ra Diệp Minh Kiệt vẫn rất bảo vệ lãnh địa của mình. Sẽ không để người khác tùy tiện bước vào phòng anh, cho dù bên ngoài xác thật tới không ít người, tan tầm xong ai nấy đều chạy vội về nhà ăn hoặc chỗ ở tạm.
“Anh có thể giúp em giặt ba miếng vải này không, em phải dùng để may quần áo cho con. Nhất định phải dùng sức vò, giặt kỹ hai lần nhé.”
“Được.” Diệp Minh Kiệt cũng không nói gì thêm, múc nước giặt vải.
Tay anh rất khỏe, vò cho phai hết màu nhuộm thừa trên vải đi.
Muốn chính là cái hiệu quả này, Triệu Vi Lan đem vải phơi ra bên ngoài, bởi vì thời tiết tốt, lát nữa chờ trời tối là khô để may rồi.
Cô còn tìm chút kim chỉ chuẩn bị sẵn, sau đó lại tìm quần áo cũ, xem có cái nào dùng được không.
“Em đừng vội, nghỉ ngơi một chút đi.”
“Vâng, em chỉ là cứ nghĩ đến chuyện con sinh ra không có đồ mặc liền sốt ruột.”
“Quan trọng nhất vẫn là em, đến lúc đó anh sẽ nghĩ cách.”
“Anh có biện pháp nào a?”
Triệu Vi Lan trừng mắt nhìn Diệp đại ca một cái, một người đàn ông, sao hiểu được mấy cái này.
Nào biết Diệp Minh Kiệt nói: “Anh nhờ người đi vào làng mua lại một ít đồ cũ của trẻ con, như vậy sẽ không sợ con không có gì dùng.”
“A, Diệp đại ca anh thật thông minh.” Cô thật đúng là không nghĩ tới, Diệp đại ca thế nhưng có ý tưởng này.
“Em nếu muốn may quần áo thì may cho mình đi, đừng để mệt. Con gần đây thế nào?”
“Cũng vẫn như vậy.”
“Ngày đó, có làm ảnh hưởng gì đến con không?” Chính anh cũng rất hối hận, nhưng lại sợ ai nói ra nói vào nên chỉ có thể xám xịt rời đi. Hiện tại xem cô dường như không có việc gì, nhưng tổng muốn hỏi một câu, bằng không cũng không yên tâm.
Triệu Vi Lan xác thật không có việc gì, mấy ngày nay bận rộn đến mức không có thời gian suy nghĩ.
Nhưng hiện tại hỏi đến, cô không khỏi đưa tay bắt mạch cho mình, phát hiện cũng không có vấn đề gì.
Chỉ là, có chút kỳ quái.
“Kỳ lạ, sao mạch tượng lại có chút quái dị thế này.” Trước kia cũng từng bắt mạch cho phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i khác, tựa hồ cùng mình có chút bất đồng.
Nếu là mạch t.h.a.i đơn mà nói, các phương diện khác đảo không có gì khác biệt.
Thôi được rồi, chính mình dường như thiếu chút dinh dưỡng.
“Quái thế nào, có phải hay không có vấn đề gì?”
Diệp Minh Kiệt thật đúng là sợ cái này, vội vàng giữ c.h.ặ.t t.a.y cô hỏi dồn dập.
Triệu Vi Lan cũng cảm giác được, liền gãi gãi đầu nói: “Anh chờ chút, để em sờ lại xem.” Cô kết luận mạch chứng luyện chưa được tốt lắm, cho nên chẩn bệnh cũng có chút cố sức.
“Vẫn là nhìn không ra, như vậy đi, chờ em trở về nhờ thầy Hoàng giúp em bắt mạch, mạch thuật của thầy ấy giỏi hơn em.”
“Vậy được, nhưng hôm nay em không được để mệt nhọc, nghỉ ngơi cho tốt. Có chuyện gì, để anh làm.”
“Vâng, Diệp đại ca anh thật tốt, biết đau lòng em.” Trốn vào trong lòng n.g.ự.c đại ca, vẫn là đặc biệt thoải mái.
Diệp Minh Kiệt liền vỗ vỗ lưng cô an ủi, bọn họ hai người gần như không nói gì nhiều, nhưng chính là cảm thấy thời gian trôi qua như vậy cũng thập phần vui vẻ. Tiếp theo, Triệu Vi Lan liền kể chuyện mình buổi sáng đi đến nhà họ Cổ.
“Trên đời này khó hiểu nhất chính là lòng người, em cũng đừng quá tin tưởng người khác.”
“Em biết, nhưng là em cảm thấy chị Lưu khẳng định không phải người xấu. Cũng không phải tất cả mẹ kế đều là người xấu a.”
“Em sẽ không làm mẹ kế, em chỉ biết làm mẹ ruột của người ta thôi.” Nói xong, anh sờ sờ bụng nhỏ của Triệu Vi Lan, kinh ngạc nói: “Nó lớn lên thật nhiều.”
“Đúng vậy, lớn lên là một kỳ tích.”
Triệu Vi Lan nói nói thế nhưng ngủ thiếp đi, Diệp Minh Kiệt ôm cô cũng không dám động, chỉ là miễn cưỡng nằm bên cạnh cô ôm lấy, chậm rãi chìm vào giấc mộng đẹp.
Con gái cho dù sắp làm mẹ thì trên người mùi hương vẫn rất dễ ngửi, dường như có mùi hương của cô bên cạnh giấc ngủ đều sẽ trở nên tốt hơn.
Chỉ hy vọng đứa bé trong bụng cô không có chuyện gì, sáng sớm hôm sau anh liền đem quần áo không dùng đến tìm ra đặt ở đầu giường Triệu Vi Lan, để cô tỉnh dậy dễ tìm.
Mà Triệu Vi Lan dậy thu dọn một chút liền bắt đầu ngồi khám, để những người gần đây không thoải mái lại đây nhìn xem. Đây cũng là công việc của cô, không thể chỉ lấy tiền lương mà không làm việc.
Rất nhanh, liền có một ít người đau đầu nhức óc lại đây chữa trị.
Cũng may không có gì nghiêm trọng, chỉ cần dùng một ít t.h.u.ố.c cảm là được.
Bên này bởi vì thập phần khô nóng, người trong cơ thể thiếu nước cũng rất nhiều, cho nên hơn nửa làn da đều thập phần khô ráo.
Triệu Vi Lan bởi vì biết loại tình huống này cho nên mang đến không ít sáp nẻ, thứ này đối với làn da khô nứt rất hữu dụng. Chưa đến một ngày, cô cũng đã khám cho bệnh nhân hòm hòm.
Giữa trưa còn được chồng mình bồi bổ thêm, một cái đùi thỏ nướng, không lớn nhưng cũng đủ cho cô ăn.
Còn có hai quả trứng gà luộc, nghe nói cũng là để dành cho cô trở về mới luộc.
