Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 209: Đoàn Văn Công
Cập nhật lúc: 17/01/2026 05:08
Sau đó ở nơi rất xa có thể nhìn thấy thật nhiều người nhỏ bé đang bận rộn đi lại, bốn phía doanh trại cũng xây tường vây, như vậy an toàn hơn nhiều.
Thậm chí còn nuôi chút gà vịt, có thể thường thường cho mọi người thêm chút trứng gà bồi bổ thân thể gì đó.
Sự phát triển có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cảm giác doanh trại càng lúc càng lớn, càng xây càng tốt. Cho dù hiện tại có chút khổ, nhưng lại có thể nhìn thấy hy vọng.
Chờ về sau, sẽ có người tới mở tiệm tạp hóa đi. Rốt cuộc, có một ít người trong thôn đều ở bên cạnh xây nhà, thu mua phế liệu, làm chút việc vặt.
Cô cảm thấy, chờ chính mình ở trong trường học học tập ba tháng xong trở về, vấn đề vật tư nơi này liền thật sự có thể giải quyết.
Hiện tại, giếng nước lại nhiều thêm hai cái. Nguồn nước nơi này cũng không thiếu, các chị nấu cơm cũng sẽ không lại tích trữ nước rửa rau, còn có thể tự mình tìm một chỗ trồng chút rau.
Tuy rằng mọi người đều là xa rời quê hương tới đây, nhưng thái độ nghiêm túc đối với công việc và cuộc sống xác thật làm người sau này đều nên học tập...
Cô ở chỗ này hai ngày, liền thu dọn đồ đạc về trường học. Anh gửi cho các thầy cô trong trường một ít đồ, dồi trường còn có thịt mỡ gì đó, một bữa phải ăn hết ngay, thứ này cũng không để được lâu.
Buổi tối cô lại ở trong ký túc xá cùng chị Quý ăn một bữa, ăn đến no căng. Hai ngày này cô cảm giác mình đều béo lên, thịt trên mặt đều trắng nõn ra. Xem ra, thật là hai đứa nhỏ yêu cầu rất nhiều dinh dưỡng.
Lúc này liền nghe chị Quý cùng phòng nói với cô: “Hình như là sắp có một đoàn văn công tới doanh trại bên kia biểu diễn, em có biết là người ở đâu tới không? Một số học sinh trường mình muốn đi xem, cũng không biết là biểu diễn buổi tối hay ban ngày.”
Triệu Vi Lan nghe xong cũng rất giật mình, chuyện này cũng không nghe Diệp Minh Kiệt nói tới a. Không khỏi lắc đầu nói: “Lần này trở về vội vội vàng vàng, Diệp đại ca cũng không có nói với em chuyện này. Anh ấy ngày thường bận quá.”
“Nghe nói qua tới đều là sinh viên đại học đấy, nghe nói rất lợi hại, không chừng về sau muốn phân phối đến doanh trại bên kia đâu. Nghe nói, đơn vị của chồng em đang thiếu người, chính là khổ một chút.”
Chị Quý nói.
Triệu Vi Lan biết đơn vị này về sau chính là vô cùng đắt giá, muốn vào còn không vào được. Cho dù là lúc cô c.h.ế.t, đơn vị mỏ dầu cũng là vô cùng tốt. Chủ yếu là kiếm tiền, có tiền, còn không mệt.
Mà lúc này sinh viên đại học lại coi thường đơn vị này, cảm thấy lại khổ lại buồn, còn hay phải đi ra ngoài, không bằng ngồi trong văn phòng an nhàn.
Người như vậy chính là ánh mắt thiển cận, về sau khẳng định sẽ hối hận.
“Đúng rồi, chị có đứa cháu trai có sức khỏe, bên chồng em còn thiếu người không? Nó tốt nghiệp cấp ba, vốn là có đơn vị, nhưng sau lại bởi vì bị cha nó liên lụy nên bị sa thải. Nó liền muốn đi làm công nhân tạm thời, nếu có thể chuyển thành công nhân chính thức thì tốt nhất.” Chị Quý có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn muốn xin cho cháu trai mình công việc này.
“Vì sao lại có chuyện này ạ?”
“Anh cả chị cùng chị dâu cả nháo ly hôn, làm lỡ dở đứa nhỏ.”
Chị Quý thở dài nói.
Triệu Vi Lan cũng không hỏi nhiều, liền nói: “Có thể a, bên bọn họ hiện tại thiếu người. Nhưng là chuyển chính thức phải đợi một thời gian, nhưng nếu nghiêm túc công tác, tin tưởng sẽ có cơ hội.” Hiện tại chuyển chính thức đó chính là một câu chuyện lớn.
“Vậy thì tốt quá, đến lúc đó chị bảo nó trực tiếp đi là được sao?”
“Vâng, ngày mai em sẽ gọi điện thoại cho chồng em.”
“Được, thật cảm ơn em gái, hôm nào chị mời hai vợ chồng em ăn cơm.”
“Không cần đâu ạ, đây cũng không phải chuyện lớn gì.”
Triệu Vi Lan ngày hôm sau thật sự gọi điện thoại, sau đó Diệp Minh Kiệt quả nhiên không chút suy nghĩ liền đồng ý.
Vốn dĩ cô cũng không để trong lòng, nhưng không nghĩ tới chị Quý thế nhưng kiếm cho cô một lọ Canxi.
Đây cũng thật là đồ tốt vô cùng, hiện tại ở thời đại này quá khó kiếm được. Triệu Vi Lan quả thực ngẩn người, vô cùng cảm tạ chị Quý.
“Đơn vị cũ của chị nhập về một lô, chị liền lấy cho em một ít, còn có một lọ dầu cá, qua hai ngày nữa mới có thể gửi tới.” Chị Quý ở chuyện nhân tình từ trước đến nay không nợ ai, tuy rằng công việc của cháu trai mệt một chút, nhưng không để nó ở nhà chơi bời lêu lổng là tốt rồi.
Đặc biệt là hai ngày nay nghe nói người chồng kia của Triệu Vi Lan quản lý người rất quân sự hóa, thằng nhóc kia ngày thường rất nghịch, nhưng gần đây thật là thành thật quá nhiều. Anh cả chị ly hôn, con trai phải có tiền đồ, anh ấy mới có thể sống yên lòng được.
Triệu Vi Lan lại nói cảm ơn, cô hiện tại chính là cần cái này.
Canxi cùng dầu cá đều là thứ tốt, cô mỗi ngày uống vào, chỉ cần uống hai tháng là tốt rồi.
Trước tiên uống Canxi vào, hai ngày này chân vẫn luôn không thoải mái, luôn có cảm giác muốn chuột rút.
Chỉ uống ba bốn ngày, liền cảm giác chân mềm mại hơn nhiều.
Đi đường cũng không nặng nề như vậy, đi học đứng một lúc cũng không cần phải ngồi nghỉ ngơi.
Vất vả lắm mới học xong tiết này, cô ôm sách vở đi ra, kết quả mới vừa đi ra khu dạy học liền nhìn thấy hai nam sinh đứng ở hành lang nhìn ra bên ngoài.
Bên ngoài, có một người phụ nữ trẻ tuổi mặc váy hoa vải sợi tổng hợp màu trắng, duyên dáng yêu kiều đứng ở đó.
Cô ta cắt tóc ngắn kiểu học sinh, thoạt nhìn phi thường thanh thuần, chỉ cái bóng lưng kia thôi đều có thể làm đàn ông không tự chủ được đem ánh mắt đặt lên người cô ta, không thể dời đi.
