Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 227: Thật Sự Bỏ Chồng Bỏ Con
Cập nhật lúc: 17/01/2026 05:13
“Cút đi, ai cần các người nuôi, nuôi tốt bản thân mình là được rồi. Thị phi bất phân, cũng không biết là ai giáo d.ụ.c mày thành ra như vậy.” Chú Thiệu mắng một trận, lúc này mới cúp điện thoại trở lại phòng bệnh nghỉ ngơi.
Mà bên kia, đồng chí Thiệu buông điện thoại liền thề nhất định phải điều tra rõ sự tình, còn muốn mang theo chứng cứ làm cho ông nội mình tin tưởng cô gái mình thích là một cô nương cực kỳ tốt.
Kết quả, chờ cậu ta tới quê nhà của nữ thần, chỉ tùy tiện hỏi một người, người kia liền bĩu môi nói với cậu ta một tràng về việc người phụ nữ này bỏ chồng bỏ con như thế nào, xúi giục chồng mình hại vợ hiện tại của người ta ra sao.
Chỉ hỏi một người cậu ta không phục, vì thế liền chạy tới chỗ buồng điện thoại mà Triệu Vi Lan từng nói trước kia. Kết quả, người chị gái kia vừa nghe cậu ta tới hỏi thăm đều không hề giấu giếm một phân, trực tiếp đem những gì mình biết nói toạc ra hết.
“Người một nhà không vào một cửa, con đàn bà kia thì tiện, ham trèo cao gả cho kẻ có tiền. Thằng đàn ông thì càng tiện, còn hại vợ hiện tại của mình, chỉ vì vợ cũ cùng con cái, hổ dữ còn không ăn thịt con, thật không muốn nhắc tới hắn.”
“Vậy còn Triệu Vi Lan đâu?”
“Tôi nói này vị đồng chí nam, cậu làm gì thế, vì sao hỏi thăm cái này cái kia?” Chị gái trừng mắt nhìn một cái hỏi.
“Tôi chỉ hỏi thăm một chút y thuật của Triệu Vi Lan, chả là ông nội tôi muốn tìm cô ấy trị chân.”
Đồng chí Thiệu có điểm chột dạ nói.
“Vậy các người tìm đúng người rồi, Tiểu Triệu đại phu đừng nhìn tuổi trẻ, y thuật lại rất vững chắc đấy. Khu này chúng tôi phàm là ai có chút đau đầu nóng sốt, vài mũi kim đi xuống liền khỏi. Nghe nói, cô ấy còn chữa khỏi cho người đàn ông bị liệt của mình. Đừng nhìn học muộn, người ta chịu khó nghiêm túc học, tự châm kim lên người mình. Có thể học thành tài thật không dễ dàng, hơn nữa còn có Hoa đại phu dạy dỗ. Hoa đại phu của chúng tôi chính là bác sĩ rất lợi hại, người bên ngoài đều tới khám bệnh.”
“À, là như thế này a.” Không nghĩ tới y thuật cũng không tồi, xem ra cũng không phải ông nội tìm lầm người.
“Vậy thu phí cao không?” Cậu ta chỉ là không có việc gì kiếm việc làm, tùy tiện hỏi một câu.
“Đều là trạm y tế thu tiền, bản thân cô ấy một xu cũng chưa từng thu. Có đôi khi, nếu ai đau không xuống được giường đất cô ấy liền tới tận nhà châm kim, cũng không đòi thêm tiền. Cậu yên tâm đi, Tiểu Triệu đại phu là người hiểu chuyện, tốt hơn nhiều so với bà chị họ chuyên môn tìm kẻ có tiền để gả của cô ấy. Nghe nói nhà họ Triệu bọn họ sinh hoạt rất tốt, thịt cá đầy đủ, nếu không phải năm đó bán Tiểu Triệu đại phu cho Diệp gia thì bọn họ có thể yên ổn sao, người phụ nữ kia có thể lén lút thuận lợi gả lên thành phố sao?”
“Được rồi.” Đồng chí Thiệu nghe không nổi nữa, cậu ta càng ngày càng phát giác dường như sở hữu hết thảy đều không giống như mình tưởng tượng.
Có lẽ bọn họ đều không có hảo tâm, vì thế cậu ta lại đi đến quê nhà Triệu Phi Phi để hỏi thăm, vẫn cứ không có mấy người nói tốt về cô ta. Có lẽ, nói tốt đều là một ít đàn ông, nói cũng đều là Triệu Phi Phi thật đẹp, thật xinh, rất chiêu dụ đàn ông thích.
Đàn ông của cái đại đội này, ít nhất có một nửa thích cô ta, cuối cùng cô ta lại gả cho Diệp Ái Quốc, làm tổn thương không ít trái tim.
Mọi người đều cảm thấy Diệp Ái Quốc không xứng, cho nên nghe nói cô ta lên thành phố lấy chồng, ngược lại có một bộ phận lớn người nói Diệp Ái Quốc đáng đời, cũng không nói Triệu Phi Phi thế nào.
Chính là, trong lòng cậu ta vẫn cảm thấy khó chịu, bởi vì những người nói tốt tất cả đều là đàn ông.
Tiếp theo lại đi đến làng nhà chồng của Triệu Phi Phi, người nơi này bất luận nam nữ đều thanh một màu mắng Triệu Phi Phi, đều nói cô ta không phải thứ tốt lành gì, tâm cơ thâm trầm, thiết kế em họ mình còn muốn thiết kế vợ hiện tại của chồng cũ.
Vừa lúc còn đụng phải mẹ của Hắc Nữu, mới vừa nhắc tới liền bị bà lão mắng cho m.á.u ch.ó phun đầy đầu. Bất quá bọn họ mắng Diệp gia lại không mắng Diệp Minh Kiệt cùng Triệu Vi Lan, bởi vì hai người họ là thật sự muốn cứu người, đáng tiếc không cứu được.
Có đôi khi lúc ấy không nghĩ thông suốt, xong việc ngẫm lại liền minh bạch, nhưng là hiện tại nghĩ thông suốt thì người đều đi rồi, cũng không nói được lời nào.
Đồng chí Thiệu suốt ngày bồi hồi ở mấy cái địa phương này ước chừng năm ngày, còn chuyên môn nhờ người giúp mình đi hỏi, chẳng sợ có người nghiêm túc khen ngợi Triệu Phi Phi một chút cậu ta đều cảm thấy mình không đi chuyến này uổng công.
Chính là đến cuối cùng cậu ta thất vọng rồi, không có người khen ngợi nữ thần của cậu ta.
Cô ta bỏ chồng bỏ con là sự thật, cũng không phải do cái tên Diệp Ái Quốc kia bức ép. Diệp Ái Quốc xác thật là rất thích cô ta, hai đứa nhỏ cũng yêu cô ta, nếu không cũng sẽ không cùng mẹ kế đấu tới đấu lui.
Tựa như người đàn ông kia nói, cô ta khả năng cảm thấy Diệp Ái Quốc không xứng với mình, cho nên tìm người đàn ông khác đi.
Hơn nữa Triệu Vi Lan lại tạo cho cô ta một sự so sánh, người ta Triệu Vi Lan là trước có công tác, còn có cơ hội chuyển chính thức. Lúc ấy thương thế của Diệp Minh Kiệt còn chưa hoàn toàn khỏi, hai người cũng không có con cái, theo lý cô phải đi thì mọi người đều sẽ không nói cái gì.
Nhưng Triệu Vi Lan không đi, ngược lại là vừa đi làm vừa trị liệu cho chồng mình, cuối cùng làm anh cũng khôi phục đến trình độ có thể công tác.
Loại này mới là tình yêu mà thanh niên hướng tới nhất.
Tuy rằng nói, đàn ông cùng phụ nữ đều phải tranh thủ vươn lên. Chính là, vứt bỏ chồng mình cùng con cái thì có chút quá mức.
Nếu là không yêu hắn thì có thể, nhưng chẳng lẽ ngay cả con cái cô cũng không yêu sao?
Dù sao, trên đường trở về đồng chí Thiệu cũng không gọi điện thoại cho bất luận kẻ nào. Cậu ta ở trong lòng nghĩ ra vô số lý do cho Triệu Phi Phi, tỷ như nói bởi vì chồng cô ta không yêu cô ta, thậm chí là cái loại khốn nạn đ.á.n.h c.h.ử.i vợ, vậy cô ta rời đi cũng thuộc về bình thường. Chính là không có, Diệp Ái Quốc có thiết lập nhân vật yêu vợ vô cùng tốt.
