Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 249: Tặng Người

Cập nhật lúc: 17/01/2026 14:59

Thực ra cô có chút sợ hãi, bởi vì bản thân cô sắp có một cặp song sinh, nếu gia đình kia không chịu ôm đứa bé đi thì cô phải nuôi, đến lúc đó biết làm sao.

Ba đứa trẻ, gia đình khá giả e rằng cũng nuôi không nổi.

Hơn nữa còn là trẻ sinh non, hiện tại chưa biết có tật xấu gì không, nếu là đứa trẻ có chỉ số thông minh thấp thì càng đáng sợ.

Nhưng bảo cô vứt bỏ đứa bé thì chắc chắn không thể, cô cũng sẽ không làm loại chuyện thất đức này.

Pha sữa bột cho bé gái ăn, con bé trộm vía ăn rất khỏe, thế mà không rên một tiếng bắt đầu ăn, đôi mắt to tròn, nhìn thế nào cũng không giống đứa trẻ có tật xấu, ngoại trừ việc không khóc.

Có khi nào là bị câm bẩm sinh không nhỉ?

Chờ cho ăn xong thì bác gái rời đi, một lát sau có người tới báo đã đi tìm ở làng họ, kết quả cặp vợ chồng kia cũng không về làng hoặc là trốn đi đâu đó căn bản tìm không thấy.

“Vậy bí thư chi bộ nói thế nào?”

“Bí thư chi bộ làng đó nói nhà họ bởi vì người đàn ông kia có tật xấu, cho nên vô cùng sợ đời sau có vấn đề về trí lực. Hơn nữa hai đứa con trước cũng xác thật có loại tật xấu này, cũng đều mất rồi, cho nên đứa nhỏ này hẳn là bị từ bỏ.”

“Vậy người nhà hắn đâu?”

“Mẹ chồng cô ta nghe nói xong liền mắng c.h.ử.i một trận, nói cái gì mà vô dụng, chỉ biết sinh con ngốc, còn nói muốn bỏ cô con dâu kia.” Thật là quá không nói lý, rõ ràng là con trai bà ta không phải người bình thường, kết quả lại trách con dâu.

Nhìn bé gái không khóc không nháo, nhưng ăn uống không có vấn đề, Triệu Vi Lan cũng buồn bực, lúc này phải làm sao bây giờ?

Mà lúc này Diệp Minh Kiệt từ buồng trong đi ra nói: “Anh đi ra ngoài một chút.”

“Vết thương của anh...”

“Lát nữa quay lại ngay, đi xin nghỉ.”

Cách nói này đảo cũng bình thường, tuy rằng anh là người đứng đầu, nhưng nếu không đi làm việc dù sao cũng phải có lời giải thích.

Nhưng không ngờ, anh thế mà dẫn theo chị gái nhà bếp tới. Chị gái này đi thẳng tới chỗ đứa bé, nhìn thấy liền bế lên nói: “Bác sĩ Tiểu Triệu, đứa nhỏ này có thể cho tôi nuôi không?”

“???” Cô nhìn thoáng qua Diệp Minh Kiệt, sau đó đối phương gật đầu, xem ra anh đi ra ngoài cũng là có lý do tìm chị gái nhà bếp tới đây.

Chị gái nhà bếp nói với Triệu Vi Lan: “Cô không biết đâu, tôi sinh ba thằng con trai liền muốn có một đứa con gái, bao nhiêu năm nay vẫn luôn không có. Hiện tại có đứa con gái này, vậy tôi xin nhận nuôi, coi như con đẻ của mình. Chờ chúng tôi trở về, liền nói là mình sinh, cũng không có ai nghi ngờ.”

“Như thế cũng được, nhưng đứa nhỏ này sinh non, cha nó lại là người thần trí không rõ lắm, các anh chị còn muốn nhận sao?”

“Tôi sẽ coi như con đẻ mà chăm sóc, nếu nó có tật xấu tôi liền nuôi cả đời cũng không sao.” Chị gái nhà bếp nhìn thoáng qua đứa bé, cười nói: “Cô không biết đâu, tôi mong con gái mong bao nhiêu năm nay rồi.”

“Nếu chị muốn nhận nuôi thì cũng được.” Triệu Vi Lan thật sự không có tinh lực, nếu không cô nuôi cũng được. Nhưng có bóng ma đời trước, nói thật là thật sự không muốn tự tìm việc cho mình.

Nhưng không ngờ chính là chị gái nhà bếp vừa bế bé gái lên, cũng không biết là đụng phải cơ quan gì, con bé thế mà òa một tiếng khóc lên. Khóc còn rất t.h.ả.m, tiếng khóc vang dội, nước mắt giàn giụa.

Triệu Vi Lan quả thực ngẩn người, rõ ràng lúc sinh ra cũng chưa khóc, sao tự nhiên lại khóc thế này?

“Đây là, mệnh trung chú định là con nhà chị rồi?”

“Thật đúng là thế, thế mà lại khóc, tôi cảm thấy là một đứa trẻ bình thường.” Chị gái nhà bếp cưng chiều hết mực, ôm lấy liền nói: “Con bé này lớn lên còn khá xinh đẹp đấy.”

“Mẹ nó thực ra trông cũng khá được.” Không thể nói cô ấy không phải người tốt, chỉ là bị cuộc sống ép buộc.

Lúc này người ta đều sợ ly hôn, đặc biệt là phụ nữ vừa nghe bị đuổi về nhà mẹ đẻ thì cũng không biết phải làm sao mới tốt. Cho nên, mới thà rằng ngã c.h.ế.t con gái ruột cũng muốn sinh con trai cho nhà chồng. Nhưng theo cô thấy, thân thể người phụ nữ kia sợ là không chịu nổi lăn lộn nữa.

Nghe ý tứ của cô ta thì mấy năm nay vẫn luôn sinh con, hơn nữa lúc m.a.n.g t.h.a.i đứa bé này gặp lũ lụt còn bị nước cuốn trôi, thân thể yếu ớt vô cùng, chỉ sợ lại thêm một lần m.a.n.g t.h.a.i nữa thì người này không chống đỡ nổi. Trừ phi lại dụng tâm điều dưỡng vài năm, lúc này mới có thể tốt hơn chút.

Chị gái nhà bếp dỗ dành đứa bé nín khóc, lại được Triệu Vi Lan tặng một hộp sữa bột. Chị ấy cùng chồng cũng thuộc diện công nhân viên chức chính thức, có thể xin cấp sữa bột. Hai người nuôi một đứa nhỏ là đủ khả năng, chỉ là bởi vì nơi này nhà cửa thiếu thốn còn chưa có phòng riêng, nhưng cuối năm thì chắc là có.

Bởi vì, hiện tại người trong thành phố đã qua tới tính toán muốn tìm một chỗ xây nhà kho cùng ký túc xá công nhân và nhà ở.

Nơi này hiện tại đã có mười mấy cái giếng dầu, nếu không phải trận lũ lụt lần này khả năng sẽ càng tốt hơn một chút, cần một đơn vị và chỗ ở.

Đương nhiên, lúc này còn chưa thể xây, bởi vì nước còn chưa rút hết.

Chờ chị gái nhà bếp bế đứa bé đi rồi Triệu Vi Lan thở phào nhẹ nhõm, bôi t.h.u.ố.c và dán cao cho Diệp Minh Kiệt, sau đó lại đi tìm chị gái nhà bếp, thấy chị ấy đang ngắm đứa bé, liền nói: “Chị à, về sau công việc của chị tính sao?”

“Tôi cõng con đi nhà bếp nấu cơm không vấn đề gì chứ? Tôi tuyệt đối sẽ không làm chậm trễ công việc, điểm này các cô cứ yên tâm.”

“Không phải sợ chậm trễ công việc, chủ yếu là tôi cảm thấy nên hỏi lại họ một chút, tốt nhất lại viết một bản giấy cam đoan linh tinh. Như vậy, nếu họ tới tìm đứa nhỏ này cũng đòi không được, trừ phi đứa bé tự nguyện.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.