Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 281: Không Ngừng Nghỉ

Cập nhật lúc: 17/01/2026 18:08

Ngày Tết hôm đó, Diệp Minh Kiệt đốt chút pháo ở trung tâm doanh địa. Lúc này rất thiếu thốn, cho nên chỉ đốt một ít pháo nhị đá. Vì sao gọi là pháo nhị đá, bởi vì một quả pháo nổ hai tiếng, tiếng sau to hơn tiếng trước, cho nên mới có tên gọi này.

Hơn nữa còn thật sự rất vang, làm hai đứa nhỏ đều sợ tới mức oa oa khóc lớn. Hôm nay bác gái về nhà, cặp vợ chồng tay mơ luống cuống tay chân. Một người pha sữa, hai người kia ôm con vỗ về mãi. Chính là căn bản không có tác dụng, con gái chính là nhát gan.

Diệp Minh Kiệt pha xong sữa bột định dỗ các con chơi, trước kia nếu muốn ngủ liền ngậm núm v.ú giả, hôm nay nói gì cũng không chịu ngậm.

“Hai con bé này sao không đứa nào giống anh thế nhỉ.”

“Sao, giống em không tốt à?”

“Tốt thì tốt, nhưng mà quá nũng nịu, dễ dàng bị bắt nạt. Chờ các con năm tuổi bắt đầu, anh phải dạy các con học quân thể quyền, một đứa chấp năm đứa không thành vấn đề.”

“Tại sao phải năm tuổi bắt đầu học chứ.”

Triệu Vi Lan thật vất vả mới dỗ Đại Nha Đầu nín khóc, sau đó Nhị Nha Đầu cũng ngừng nghỉ một chút.

Thật sự quá khó khăn, Diệp Minh Kiệt lau mồ hôi trên tay nói: “Anh đi bảo đám nhóc kia đừng đốt pháo nữa.”

“Được, ngày mai bảo ra chỗ xa chút mà đốt, con bé vừa khóc lên thật là đáng sợ.”

Cũng may không phải nhà riêng, nơi này muốn nói một tiếng vẫn là có thể làm mọi người ngừng nghỉ một chút, nếu là ở tại khu tập thể thì cô nói cũng không có người nghe.

Diệp Minh Kiệt sau khi ra ngoài không lâu liền trở lại, sau đó nói: “10 giờ ăn sủi cảo, chúng ta dỗ con ngủ rồi lại đi nhé. Ăn Tết mà, phải cùng nhau ăn mới được.”

“Em biết rồi.” Cùng lắm thì ăn nhanh lên một chút, nếu không hai cái tiểu gia hỏa ở trong phòng sợ xảy ra chuyện gì. Nhưng trong tình huống bình thường không thành vấn đề, rốt cuộc cách nhà ăn cũng không xa lắm, bởi vì ăn Tết đèn đường cũng mở, toàn doanh địa đèn đuốc sáng trưng.

Thật vất vả chờ con yên tĩnh lại, Diệp Minh Kiệt nói: “Bao giờ bác gái quay lại?”

“Phải đến mùng tám, các anh không phải mùng tám đi làm sao.”

“Ừ.”

Diệp Minh Kiệt gật gật đầu cũng không nói gì thêm, chính là trong lòng lại nhìn thân thể vợ mình mà nuốt nước miếng.

Là một người đàn ông có thân thể bình thường, anh ăn chay vài tháng rồi, không muốn đó là giả. Chính là cũng không thể nói với cô, bởi vì nha đầu này toàn tâm toàn ý đều là con gái.

Tuy rằng chính mình cũng xác thật thực thích con gái, nhưng là vợ đối với các con thật là quá mức tốt một chút.

Thảo nào trước kia có chút đồng chí nói mới vừa kết hôn đều là tiểu mỹ nữ xinh đẹp, chính là không nghĩ tới chờ có con xong bọn họ lại về nhà liền trở nên bất đồng. Trước kia còn không có phát hiện, hiện tại liền cảm giác được trọng tâm của vợ không ở trên người mình.

Bị vắng vẻ, thật là có chút không quen đâu.

Cho nên, anh muốn tìm chút cảm giác tồn tại.

Hiện tại không được, đợi lát nữa ăn cơm xong lại nói.

Rất nhanh liền đến 10 giờ, bọn nhỏ cũng ngủ rồi. Tết nhất không thể tắt đèn, liền để đèn sáng, ra ngoài dùng khóa treo lên cửa, sau đó vợ chồng son liền đi nhà ăn ăn cơm.

Còn lại hơn hai mươi người, mọi người đều rất vui vẻ.

Bởi vì yêu cầu công việc, cho nên có một ít người trông giếng dầu cũng không có thay quần áo, vẫn là bộ đồ bảo hộ lao động kia.

Nhưng là ăn Tết mà, mọi người đều hỉ khí dương dương, thoạt nhìn cũng không có cái loại mệt mỏi của ngày thường.

Trong lúc ăn Tết không có nhiều việc, mọi người chỉ là bảo trì máy móc, cho nên rất nhẹ nhàng.

Hôm nay còn cho phép bọn họ uống một chút rượu, đối với người làm việc nặng tới nói thật là phương thức thư giãn tốt nhất.

Tuy rằng nói Diệp Minh Kiệt người này rất nghiêm túc, nhưng hôm nay lại không có quản bọn họ.

Hôm nay đồ ăn vẫn là rất “cứng”, sáu món mặn một món canh, người bình thường đều ăn không hết nhiều đồ ăn như vậy.

Hiện tại thời đại này, có thể ăn đến 3 món mặn 1 món canh đều không ít. Hơn nữa còn có sủi cảo nhân thịt, cái gì cũng không độn, chính là thịt heo cùng hành tây quá thơm.

Triệu Vi Lan muốn cho con b.ú cho nên một đoạn thời gian này thật là rất thiếu dinh dưỡng, cũng thực thích ăn thịt.

Đặc biệt là ra tháng xong cô có thể ăn muối, vốn dĩ liền thích ăn sủi cảo, nhìn thấy liền thèm.

Người thời đại này, mọi người khả năng đối với sủi cảo đều có một loại tình cảm đặc biệt, bởi vì chỉ có ăn Tết mới có thể ăn đến.

Ngày thường nói muốn ăn sủi cảo cũng không có nhiều thịt như vậy, hơn phân nửa đều là nhân chay.

Nhà ăn làm cơm tập thể bởi vì người nhiều, cho nên thật sự rất ít làm sủi cảo. 360 ngày, có thể ăn đến hai bữa sủi cảo đã xem như không tồi.

Tới nhà ăn, mọi người đem hộp cơm của mình tìm ra đặt lên bàn, lần lượt đổ nước tương cùng tỏi giã vào.

Chị cả nhà bếp cùng mọi người bưng sủi cảo lên, mọi người liền bắt đầu ăn.

Ăn miếng đầu tiên, Triệu Vi Lan liền khen ngợi: “Ăn quá ngon, chị cả chị thật lợi hại.”

“Có gì lợi hại, đều là biện pháp trộn nhân ở quê thôi.”

“Vậy lần sau dạy em với, em trộn nhân liền không thể ăn.”

“Ăn ngon mọi người liền ăn nhiều một chút, đừng khách khí.”

Các người đàn ông một bên uống rượu một bên ăn sủi cảo, hôm nay bọn họ đặc biệt thả lỏng, uống rượu so với lần trước đầy tháng sảng khoái hơn nhiều.

Mà các phụ nữ tắc ngoan ngoãn ăn cơm, rốt cuộc ăn xong còn muốn làm việc, muốn thu dọn nhà bếp.

Nhưng ăn đến một nửa, Triệu Vi Lan không lý do liền cảm thấy tim mình đặc biệt khó chịu.

Cô cảm thấy trong nhà hình như là xảy ra vấn đề gì, vì thế liền nói với Diệp Minh Kiệt bên cạnh: “Hay là anh trở về xem đi, em cảm thấy con gái ở nhà một mình có chút nguy hiểm.”

Diệp Minh Kiệt nói: “Em suy nghĩ nhiều rồi, gần như vậy, đứng cửa nhìn xem là được, có thể có chuyện gì?” Không phải anh tâm lớn, nơi này là doanh địa, Tết nhất trừ bỏ người một nhà cũng không có người lại đây.

“Em cảm giác được tim đập có chút nhanh, không được em phải trở về xem.” Cô đứng lên liền muốn đi ra ngoài.

Lúc này một cậu thanh niên đứng lên nói: “Chị dâu chị cứ ăn cơm đi, trời lạnh đừng để trúng gió, đến lúc đó bị cảm liền không tốt, em đi cho, em chạy nhanh.” Cậu ta nói xong liền chạy đi ra ngoài.

Triệu Vi Lan muốn gọi đều không kịp, người này vèo một tiếng đã không thấy tăm hơi, chạy đích xác thật nhanh.

Chính là cô vẫn là nhớ thương, ăn vội mấy miếng sủi cảo cho no rồi đứng lên. Nào biết mới vừa đi đến bên cửa sổ liền nghe được bên ngoài có người kêu lên: “Lão đại, có kẻ trộm xông vào.”

Kẻ trộm?

Diệp Minh Kiệt cùng Triệu Vi Lan cùng nhau xông ra ngoài.

Chờ tới trong phòng, nhìn thấy cậu thanh niên kia đang đè một người đàn ông dưới thân, còn không ngừng nói: “Đừng giãy giụa.”

“Cậu buông tôi ra, tôi không phải trộm, tôi không phải, tôi là Diệp Ái Quốc, là họ hàng nhà bọn họ.”

Diệp Ái Quốc?

Triệu Vi Lan chỉ nhìn thoáng qua liền vội vàng vào nhà đi xem con đang khóc, cũng may các con không có việc gì, chính là khóc tương đối nghiêm trọng, đều đã run rẩy.

Loại thời điểm này nhất định phải cho b.ú mới có thể dừng lại, Triệu Vi Lan liền nói: “Tôi muốn cho con b.ú, các người ở bên ngoài xử lý.”

Sau đó liền quay mặt vào trong bắt đầu dỗ con cho b.ú, một bên cho b.ú, một bên nghe người bên ngoài đối thoại.

Hoàn toàn không biết, cái tên Diệp Ái Quốc này làm thế nào chui vào trong nhà cô.

Diệp Minh Kiệt tựa hồ cũng thực nghi hoặc, nói: “Tại sao cậu lại quay lại?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.