Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 365: Ông Ấy Tới Làm Gì

Cập nhật lúc: 21/01/2026 05:19

Đương nhiên, con gái ông ấy xác thật trông rất giống cô.

Giống tới trình độ nào đâu? Thật giống như là cùng một người vậy.

Chẳng qua, tới lúc cô gái khoảng mười mấy tuổi thì đột nhiên không còn ảnh nữa.

Nhưng mà cái cảnh gặt lúa mạch kia vì cái gì lại quen thuộc như thế?

Cái sân phơi này, tựa hồ là cái sân phơi ở làng cô mà.

Tuy rằng đã qua đi nhiều năm, nhưng cô nhớ rõ chính là nơi đó.

Còn có bộ quần áo kia là dùng quần áo cũ của mẹ cô sửa lại, vì tranh giành nó mà cô còn đ.á.n.h nhau với em gái một trận.

Cái này khẳng định sẽ không nhớ lầm, vì cái gì con gái Trần viện trưởng lại mặc quần áo giống hệt cô?

Chuyện hồi nhỏ có khả năng không nhớ rõ bao nhiêu, nhưng là chuyện năm mười mấy tuổi hẳn là sẽ không dễ dàng quên đi như vậy, liền tính là trọng sinh một đời cũng có thể nhớ rõ, ấn tượng sâu một ít về quần áo hoặc là cảnh tượng.

Những tấm ảnh này tuy rằng cô không biết là ai chụp, nhưng có chút cảnh tượng lại rất quen thuộc, quần áo cũng rất quen thuộc, chẳng lẽ chính mình còn mất trí nhớ?

Không có khả năng a.

“Làm sao vậy?” Trần viện trưởng ánh mắt sáng lên hỏi một câu.

Triệu Vi Lan không biết ông ấy có ý gì, chỉ là sờ soạng một chút tấm ảnh nói: “Chỉ cảm giác cô ấy cùng tôi lớn lên thật giống.”

“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy các cô lớn lên giống nhau, cho nên lúc nhìn thấy cô tôi thật sự đã rất kinh ngạc.” Trần viện trưởng lại thở dài nói: “Chính là con bé đã qua đời rất nhiều năm, tôi lúc ấy liền không có nghĩ nhiều.”

“Phải không?” Triệu Vi Lan đẩy tấm ảnh trở về, chẳng lẽ vị này còn muốn nghĩ nhiều sao? Kỳ thật trước kia cô cũng không có nghĩ nhiều, chính là nhìn đến những tấm ảnh này, rõ ràng cảm giác được có điểm hoài nghi.

Nhưng không biết tại sao, cô không muốn tiếp tục vấn đề này.

“Hôm nay vợ cũ và con gái ông tới bệnh viện gây sự đấy.” Cô dời đi sự chú ý của Trần viện trưởng, thay đổi đề tài.

“Cái gì? Bọn họ không phải đã về thành phố A rồi sao, vì cái gì còn sẽ đến nơi này?” Trần viện trưởng nhíu mày nói.

Triệu Vi Lan cũng không khách khí, liền đem chuyện xảy ra trước cửa bệnh viện kể lại toàn bộ cho ông nghe. Đương nhiên cũng bao gồm những lời đại nghịch bất đạo mà Trần Lệ nói, còn có biểu hiện của vợ cũ ông ấy.

Trần viện trưởng đứng lên nói: “Tôi đi xem sao, cô không cần lo lắng, sẽ không để bà ấy lại tìm cô gây phiền toái.”

“Vậy được.” Triệu Vi Lan thái độ khác thường không giữ ông lại ăn cơm chiều, tự mình đưa đến cửa liền đóng cửa lại.

Chờ đóng cửa xong, cô liền nhìn chằm chằm vị trí vừa đặt mấy tấm ảnh trên bàn mà chau mày. Lần này Trần viện trưởng tuyệt đối không phải rảnh rỗi sinh nông nổi đến xem bọn trẻ. Ông ấy có mắt nhìn, còn có những tấm ảnh đó, rõ ràng là có vấn đề.

Chính là cụ thể là vấn đề gì cô cũng không biết, chỉ cảm giác khẳng định có liên quan đến mình.

Chờ Diệp Minh Kiệt trở về, cô vẫn còn đang suy tư chuyện này. Từ lúc bắt đầu có ký ức, cô liền vẫn luôn ở Triệu gia, không có ai nói cô không phải con cái Triệu gia. Được rồi, cô xác thật là bị mọi người bắt nạt, không có ai đối xử với cô thật lòng.

Trước kia cô cảm thấy mẹ chỉ là do tính cách nên mới xa cách với mình, chẳng lẽ mình không phải con ruột của Triệu gia?

Chính là những tấm ảnh đó là do vợ cũ của Trần viện trưởng chụp, cũng chứng minh đứa bé kia vẫn luôn ở bên cạnh bà ấy. Hơn nữa nơi bà ấy ở và nhà cô cách nhau còn rất xa. Trong chuyện này hẳn là không có liên hệ gì mới đúng, nhưng tại sao ảnh chụp lại là chính mình?

Chờ một chút, có lẽ mình nghĩ sai rồi.

Diệp Minh Kiệt thấy cô tâm sự nặng nề liền hỏi thăm, anh phân tích một chút nói: “Em đổi góc độ nghĩ xem, có lẽ là bởi vì con của vợ cũ Trần viện trưởng mất sớm, bà ấy muốn tìm một bé gái lớn lên giống con mình để an ủi chồng, sau đó liền chụp em.”

“Cũng có một loại khả năng, đó chính là vợ cũ của Trần viện trưởng sau khi ông ấy đi liền vì trả thù mà đem con gái ruột cho người khác. Tiếp theo, lại không có việc gì đi chụp một tấm ảnh để ứng phó.” Triệu Vi Lan cười khổ, nếu thật là như vậy, số mệnh của cô thật đúng là khổ.

Diệp Minh Kiệt lại nói: “Lấy tình huống nhà em, vì cái gì bọn họ lại muốn nuôi em, một đứa con gái?”

“Cũng đúng ha.” Suy nghĩ của Triệu Vi Lan lập tức đụng phải một bức tường, có chút nghĩ không thông.

Bằng kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết của cô, trong chuyện này khẳng định là có uẩn khúc, chỉ là uẩn khúc gì thì cô thật sự không biết.

Diệp Minh Kiệt cũng nói: “Trần viện trưởng lại đây nói với em những điều này, hẳn là có ý khác đi?”

“Khẳng định a, bằng không hành vi này chẳng phải là quá kỳ quái sao.”

Bình thường nào có ai chạy đến tận đây để nói những chuyện đó.

Cứ như thể, là tới để khơi gợi lại hồi ức gì đó của cô vậy.

Nếu không thể nghĩ ra, vậy tiếp tục sống cuộc sống của mình đi. Ví dụ như, chăm con, ví dụ như chuẩn bị chuyện về quê ăn Tết.

Bọn họ sẽ đi thành phố A, cho nên phải chuẩn bị một chút.

Vốn dĩ bọn họ định đi tàu hỏa, nhưng mua vé mãi mà không được. Cho nên cuối cùng quyết định, lái xe của công ty đi. Đường đi thẳng đến thành phố A là đường mới làm, vẫn khá dễ đi, tin tưởng tốc độ cũng nhanh.

Nếu là một nhà ba người, đảo cũng là không tồi.

Nếu tự mình lái xe thì không sợ chuyện mang đồ đạc, bên này có một ít đặc sản và rau dại phơi khô, cô muốn mang về một ít.

Còn nữa, thịt heo ở nông thôn bên này cũng rất ngon, cô đã mua một ít và làm đông lạnh. Bọn họ ăn Tết không ở nhà, cho nên liền mang theo gần mười cân thịt heo về thành phố A, đến lúc đó ăn Tết có thể dùng.

Đều chuẩn bị không sai biệt lắm chỉ chờ xuất phát, kết quả Trần viện trưởng tới nói những lời này. Làm người ta có chút nhớ thương cùng hoài nghi. Không quá hai ngày ông ấy lại tới nữa, nói là chính mình đã tiễn vợ cũ đi rồi, bảo Triệu Vi Lan an tâm đi làm, về sau cũng sẽ không phát sinh loại sự tình này nữa.

Này quá khác thường, không phải là ông ấy cũng có chút vấn đề, đem cô coi thành đứa con gái đã c.h.ế.t của mình chứ?

Trước kia tuy rằng nhìn thấy cô ông ấy cũng sẽ có điều hoài nghi nhưng cũng không kích động như vậy, nhưng hiện tại cơ hồ là cảm giác không khống chế được cảm xúc. Lần này tới, ông ấy còn nói chính mình muốn kết hôn sau khi qua năm mới, hỏi bọn họ có đi hay không.

Triệu Vi Lan gật đầu lễ phép cười nói: “Tự nhiên sẽ đi.”

Trần viện trưởng lúc này mới yên tâm rời đi.

Diệp Minh Kiệt vừa lúc ở bên ngoài đụng phải Trần viện trưởng, lại bị đột nhiên giáo huấn hai câu: “Đồng chí Diệp Minh Kiệt a, tuy rằng cậu là vị lãnh đạo rất tốt nhưng tôi cảm thấy cậu không phải là một người chồng tốt.”

“Chuyện này, tôi sẽ sửa.”

“Cậu buổi trưa có rảnh liền nên về nhà nhìn xem, nhiều bồi bồi vợ mình. Không thể bởi vì công tác liền không chiếu cố người trong nhà. Những đứa trẻ đáng yêu như vậy, các con đều đang chờ đợi cha mình về nhà.”

“Được.” Diệp Minh Kiệt gật đầu đáp ứng, chính là trong lòng lại cảm thấy cái ông Trần viện trưởng này sợ là chính mình đều không làm tốt vai trò một người cha, có lý do gì lại đây nói anh đâu? Chuyện bao đồng, có phải hay không quản hơi rộng.

Nhưng nhân gia Trần viện trưởng thế nhưng một chút cũng không có giác ngộ là mình quản nhiều chuyện, thế nhưng còn vừa lòng gật gật đầu rồi đi.

Anh về nhà hỏi vợ xem Trần viện trưởng tới làm cái gì, Triệu Vi Lan liền nói là tới thông báo ngày tái hôn, còn nói thêm: “Em đến lúc đó không muốn đi, tổng cảm thấy tình huống của ông ấy có chút lấn cấn, hay là anh đi đi?”

Kỳ thật cô biết, dựa theo suy đoán của mình, cái ông Trần viện trưởng này còn có chút cơ hội là cha ruột của cô, chính là nhìn trạng thái hiện tại của ông ấy có chút không quá muốn tiếp cận. Cũng không rõ, đã có ý tưởng vì cái gì không nói ra, còn cứ úp úp mở mở lại vội vã muốn tới gần, như vậy sẽ làm người ta cảm thấy người này ít nhiều có chút bệnh nặng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.