Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 439: Tra Nam Chính Hiệu
Cập nhật lúc: 22/01/2026 04:14
Trần Lệ sợ tới mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, lớn tiếng nói: “Việc này không liên quan đến tôi, mau thả tôi đi. Đều là do mẹ tôi, tôi nghe lời mẹ tôi mới làm những việc này.”
“Chú ơi, là chị ấy bắt cóc trói cháu.” Một câu nói, đẩy Trần Lệ lên đầu sóng ngọn gió. Cô ta biết chuyện này nếu lộ ra ngoài thì mình phạm tội lớn thế nào, chẳng những không thể sống yên ổn, chỉ sợ còn bị tống thẳng vào tù.
“Là mẹ tôi, mẹ tôi bảo tôi trói nó.”
Người đàn bà điên kia cười ha hả nói: “Không phải mày nói thằng ranh này làm mày không có cách nào đạt được thứ mình muốn sao, tao lúc này mới giúp mày nghĩ ra biện pháp như vậy. Hiện tại mày còn trách tao, thật không phải thứ tốt lành gì, giống hệt bố mày.”
Trần Lệ lớn tiếng cãi: “Là bà, là bà luôn điên điên khùng khùng ép tôi, còn cầm tiền lương của tôi đi nuôi trai bao, nếu không phải như vậy tôi cũng sẽ không muốn trốn tránh bà.”
“Tao nuôi trai bao thì làm sao, bố mày đều không cần tao, vì cái gì tao liền không thể có mùa xuân thứ hai, thứ ba? Mày là con gái tao, tao sinh ra mày, mày phải cung phụng tao sống qua ngày, nếu không thì tao muốn cái mạng mày cũng không còn.”
Đây là cái loại lý luận thần tiên gì vậy trời, Triệu Vi Lan đều sợ ngây người, không nghĩ tới trên đời còn có người làm mẹ như vậy. Mà lúc này Tam Cô đã ôm c.h.ặ.t Trần Biết Quang, vừa khóc vừa nói: “Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.”
Trần Biết Quang sờ sờ vết thương trên trán mẹ, Triệu Vi Lan lập tức nói: “Cháu rửa sạch vết thương cho cô, trong nhà có t.h.u.ố.c men gì không?”
“Không có.” Tam Cô lắc đầu.
“Vậy thì đi bệnh viện đi.”
Triệu Vi Lan liền đưa hai mẹ con bọn họ đi bệnh viện, xử lý vết thương, sau đó hỏi một câu: “Viện trưởng Trần đâu rồi ạ?”
“Bố cháu đi nơi khác dự hội thảo rồi, đều đã đi được một thời gian, phải tháng sau mới về.” Đại khái là nhiều năm lận đận, bà đối mặt với chuyện gì cũng không nghĩ tới việc nói cho người đàn ông kia biết, chỉ muốn tự mình xử lý.
Ví dụ như hiện tại, giống như Triệu Vi Lan loại phụ nữ đã học được cách làm nũng thì đã sớm gọi điện thoại cho chồng mình, bắt anh lập tức quay về bồi mình.
Cho dù không về được, cũng phải nghe vài câu quan tâm mới chịu.
Nhưng Tam Cô thì không, bà chỉ ôm con trai khóc một lúc, sau đó đi Cục Công An lấy lời khai, tiếp theo về nhà sống qua ngày, tựa hồ có đàn ông hay không bà đều có thể tự mình sống tốt.
Triệu Vi Lan đưa các bà về nhà, sau đó dặn dò các bà cẩn thận đừng để người phụ nữ kia tới tìm phiền toái nữa.
Bà ta hiện tại tuy rằng bị tạm giam, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ được thả ra, đến lúc đó phải đóng cửa cho kỹ, còn phải lưu ý tình hình xung quanh.
Tam Cô nói: “Cô biết rồi, về sau khẳng định sẽ cẩn thận hơn. Cháu về đi, còn có gia đình phải chăm sóc.”
“Cháu biết rồi.” Triệu Vi Lan nói xong liền đi ra ngoài, bất quá cô không về nhà, mà đi thẳng đến trạm điện thoại gọi cho bệnh viện, hỏi thăm nơi Viện trưởng Trần đi họp rồi gọi điện thoại qua đó.
Vừa vặn Viện trưởng Trần hôm nay nghỉ ngơi, nghe được con gái gọi điện thoại tới liền tâm hoa nộ phóng, cảm thấy cô quả nhiên vẫn là nhớ thương mình, nhìn xem, đây không phải là gọi điện thoại tới sao.
Nào biết nhận được điện thoại đã bị mắng cho một trận, ông vội đến mức đỏ cả mặt, lại lo lắng cho vợ con, vì thế liền nói: “Bố lập tức về ngay.”
“Biết mình sai là tốt rồi.” Một hành vi của tra nam hại hai gia đình, cô cũng không biết nói gì cho phải.
Bất quá người đàn bà điên kia đại khái cũng không phải người tốt lành gì, bằng không cũng không thể làm ra loại chuyện này.
Chờ nói chuyện điện thoại xong, Triệu Vi Lan liền trực tiếp về nhà.
Khoan hãy nói đến việc cô chăm sóc con cái, chỉ nói riêng Tam Cô vẫn là rất lo lắng cho con trai, thậm chí muốn thằng bé đi học cũng phải đi cùng đám trẻ con hàng xóm, nhìn thấy hai người kia là phải chạy ngay.
Trần Biết Quang gật đầu đồng ý, ngày hôm sau đi học chính là làm như vậy.
Mới vừa tiễn con trai đi, Tam Cô liền định đóng cửa lớn, không ngờ đúng lúc này ngoài cửa có một người đi tới, thế mà lại là chồng mình.
Ông ấy thoạt nhìn phong trần mệt mỏi, hẳn là bộ dạng một đêm không ngủ.
Vợ chồng từ thuở thiếu thời, bà trước kia kỳ thật gả cho ông chỉ là vì sinh hoạt, nhưng lúc này không biết vì cái gì lại bị xúc động một chút.
Giọng nói có chút nghẹn ngào: “Sao ông lại về rồi?”
“Tôi nghe con gái nói chuyện của bà liền chạy về, chuyện này là tôi không đúng, tôi xin lỗi bà. Tôi không biết bà ta sẽ tàn nhẫn như vậy, thế mà còn định ra tay với trẻ con.”
“Chuyện này cũng không trách ông, sao ông biết được?”
“Là con gái gọi điện thoại bảo tôi về, nó là đứa trẻ ngoan, biết bà một mình sẽ sợ hãi, cho nên bảo tôi về chăm sóc mẹ con bà.”
Vừa nghe thấy cái này Tam Cô liền khóc lên, nói: “Nó... nó thật là một cô gái tốt, trước kia tôi không nên đem nó cho người ta, nếu không thì hiện tại chúng ta là một nhà người người hâm mộ biết bao.”
“Đừng lo lắng, chúng ta bù đắp dần dần, mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.”
Hai người ôm nhau, Viện trưởng Trần an ủi bà một hồi, sau đó liền vội vã đến Cục Công An. Ông cũng không nộp tiền bảo lãnh hai người kia ra, lúc gặp các bà ta cũng toàn bộ hành trình lạnh mặt.
Vợ trước muốn ông thuê luật sư, nhưng Viện trưởng Trần lại nói: “Cái tội này của bà tôi không có cách nào thuê luật sư cho bà, bà có biết hay không bà đã làm tổn thương người nhà của tôi.”
“Các nó là người nhà của ông, vậy tôi là cái gì?”
“Bà cái gì cũng không phải, trước kia nhiều năm như vậy bà ở bên ngoài có đàn ông tôi đều biết. Không ly hôn với bà chẳng qua là nể mặt con cái, nhưng không ngờ sau khi ly hôn bà chơi càng bạo, đem gia sản đều phá sạch, một xu cũng không để lại cho Trần Lệ. Ngay cả loại người làm mẹ như bà, tôi không tin được, cũng sẽ không lại coi bà là người nhà.” Nói xong đứng lên: “Cha mẹ bà đối với bà cũng thập phần thất vọng rồi, cho nên hẳn là sẽ không tới cứu bà đâu. Bà ở trong này, hảo hảo mà sám hối đi.”
Nhưng không ngờ vợ trước của ông thế mà đứng lên, vỗ bàn điên cuồng nói: “Ông cho rằng những việc này trách ai? Ông lúc trước kết hôn với tôi xong liền đối với tôi không nóng không lạnh, một tháng đều ở lì tại bệnh viện, một năm mới về nhà vài lần. Người khác kết hôn xong đều thân thân mật mật, chỉ có tôi vò võ một mình giữ nhà. Tôi có thể không oán sao, có thể không trách sao? Ông nếu không muốn cưới tôi thì nói sớm, nhưng ông vẫn vì cái gọi là sự nghiệp mà kết hôn với tôi. Lúc tôi mang thai, ông đến tháng thứ năm mới về nhà một chuyến, lúc con sinh ra ông cũng không ở bên cạnh. Nhiều năm như vậy, tôi sống thế nào ông có biết không? Một bên bị người ta cười nhạo, một bên còn phải giả vờ như mình không có việc gì.”
Viện trưởng Trần nhíu mày, ông nhìn người đàn bà điên cuồng trước mắt cùng biểu tình bi thương, nháy mắt cảm thấy mình xác thật đã làm sai rất nhiều chuyện. Ông hiện tại đã biết vì sao con gái nhìn ông với ánh mắt như đang nhìn một gã tra nam, hóa ra ông đúng thật là một gã tra nam.
Cả đời này làm tổn thương sâu sắc hai người phụ nữ, chính là đến tận bây giờ ông mới biết được mình vô sỉ đến mức nào, thế mà còn có tư cách đi nói những lời đó.
Bất quá ngay cả như vậy, phương châm xử sự của đàn ông vĩnh viễn khác với phụ nữ.
Ông m.á.u lạnh nói: “Ngay cả như vậy, chuyện lần này vẫn cứ là bà làm sai. Chờ bà ra tù, tôi sẽ cho bà một ít tiền, bà về sau tự giải quyết cho tốt đi.”
