Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 451: Hội Chẩn Hay Sao?
Cập nhật lúc: 22/01/2026 18:01
Chuyện này có vẻ hơi quá long trọng rồi, chỉ là bắt mạch bình thường thôi mà, có cần nhiều người sờ tay vào thế không?
Nhưng Triệu Vi Lan vừa đến trường học liền rất được mọi người chú ý, rốt cuộc thì cô sắp trở thành viện trưởng của một bệnh viện rồi.
Hơn nữa, thành tựu về y thuật của cô vẫn luôn được mọi người quan tâm, thấy cô đến, ai cũng tưởng có ca bệnh gì đặc biệt nên đều xúm lại xem.
Ngoài Hiệu trưởng Hoàng và anh trai ông ấy, còn có vài vị giáo viên trong trường, thậm chí cả mấy vị bác sĩ đang theo học tại trường cũng kéo đến.
Triệu Vi Lan cảm thấy ngại ngùng, đành phải nói thật. Nhiều người thế này, cô cũng không tiện tìm cớ loanh quanh.
Vì mọi người đều là bác sĩ Đông y, ngồi xuống nói chuyện cũng không có gì phải kiêng dè. Vừa nhắc đến chuyện bắt mạch, mọi người liền giống như đang mở một cuộc hội thảo nghiên cứu học thuật, ai nấy đều vô cùng nghiêm túc.
Thái độ học tập vô cùng rõ ràng.
Chẳng mấy chốc, bầu không khí học tập trong phòng hiệu trưởng đã được đẩy lên cao trào. Ai cũng muốn bắt mạch thử xem có gì khác biệt không.
Có người kiến nghị cô nên đến bệnh viện xét nghiệm m.á.u, như vậy sẽ nhanh hơn.
Triệu Vi Lan nói: “Nói thì nói vậy, nhưng tôi cảm thấy mình không giống như đang mang thai. Cho nên không muốn đi, đến đây cũng chỉ vì cảm thấy mạch tượng của mình hơi khác người thường, muốn nhờ mọi người cùng nghiên cứu xem sao.”
Vừa khéo hôm nay cũng là ngày nghỉ, tiện thể đến thăm mọi người luôn.
Nghe vậy cũng thấy hợp lý, mọi người liền lần lượt bắt mạch cho cô, sau đó hăng hái phát biểu ý kiến.
Có hai người cho rằng mạch tượng của cô không có vấn đề gì, chỉ là hơi bị nóng trong người.
Nhưng Hiệu trưởng Hoàng và một vị bác sĩ nội khoa khác lại cảm thấy mạch tượng của Triệu Vi Lan vẫn có chút vấn đề, thật sự có nét giống mạch t.h.a.i phụ, chẳng qua là hơi yếu ớt, không dám khẳng định chắc chắn.
Cuối cùng, câu chuyện lại quay về điểm xuất phát: khuyên cô nên đi bệnh viện xét nghiệm m.á.u, như vậy mới xác định được.
Triệu Vi Lan dở khóc dở cười, náo loạn nửa ngày cuối cùng vẫn phải đi xét nghiệm m.á.u sao.
Bệnh viện hiện tại của cô cũng có thể làm xét nghiệm m.á.u. Nhưng Triệu Vi Lan cẩn thận, sợ lỡ như xét nghiệm ra kết quả dương tính thì mọi người trong đơn vị sẽ biết hết. Trong thời gian ngắn mà tin đồn lan truyền khắp nơi, sợ sẽ gây ra hiệu ứng không tốt.
Thà rằng đi bệnh viện trong thành phố xét nghiệm, đến lúc đó chỉ có mình mình biết.
Nghĩ vậy, cô liền rời khỏi học viện Đông y, chạy thẳng đến bệnh viện thành phố.
Ở đó, lấy m.á.u xong, cô ngồi một mình chờ đợi, không nói cho ai biết, càng không dám hé răng với bất kỳ người nào.
Chờ chưa đến nửa tiếng, kết quả xét nghiệm đã có. Nhìn tờ kết quả, mắt cô trừng lớn.
Có thai.
Sao có thể chứ?
Đúng là kỳ kinh nguyệt của cô không quá đều đặn, nhưng từ sau khi sinh con đầu lòng thì vẫn luôn như thế mà.
Đặc biệt là cái t.h.a.i này đã gần ba tháng, vậy mà cô chẳng có phản ứng nghén ngẩm gì, chỉ có mấy ngày nay cảm thấy hơi bực bội, nóng nảy, tính tình hỏa bạo hơn thường ngày. Cô cũng không cảm thấy bị chậm kinh. Sao tự nhiên lại có t.h.a.i được?
Hiện tại bọn họ còn chưa xin chỉ tiêu sinh con thứ hai, nếu đã có rồi thì sự việc sẽ trở nên nghiêm trọng.
Cô ngồi thẫn thờ ở đó, cảm thấy khá hoang mang. Rốt cuộc hiện tại cả sự nghiệp của Diệp Minh Kiệt và cô đều đang trong giai đoạn thăng tiến, có con lúc này thật sự không thích hợp.
Tuy nói trước đây từng nghĩ nếu lỡ có thì thà bỏ công việc cũng muốn giữ con.
Nhưng cũng không phải là lúc này chứ. Ví dụ như bệnh viện mà cô đã tốn bao nhiêu tâm huyết, vất vả lắm mới sắp đi vào hoạt động, cô cũng sắp trở thành viện trưởng, là người đứng đầu. Sau này chờ bệnh viện phát triển, thành tựu của cô e rằng còn lớn hơn cả tưởng tượng.
Nhưng hiện tại, ngay thời điểm mấu chốt này nếu có con, cô chắc chắn phải từ bỏ công việc. Nếu cô không buông tay, vậy thì Diệp Minh Kiệt phải từ bỏ...
Quy định hiện tại là, nếu muốn sinh con thứ hai thì vợ hoặc chồng phải có một người bị đơn vị sa thải làm hình phạt. Nếu tình tiết nghiêm trọng hơn, có khi sa thải cả hai.
Hai người bọn họ con đầu lòng là con gái, muốn sinh con thứ hai cũng không phạm lỗi quá lớn, hẳn là chỉ chịu hình phạt nhẹ nhất. Nhưng nếu là con thứ ba, chắc chắn sẽ bị sa thải cả đôi.
Ngay cả như vậy, hình phạt này đối với đại bộ phận công nhân viên chức mà nói cũng là quá nặng nề.
Không biết vì sao, trước kia tư tưởng của cô vẫn rất tích cực.
Nhưng hiện tại lại cứ suy nghĩ theo hướng tiêu cực.
Thậm chí cô còn thoáng nghĩ đến việc trực tiếp làm phẫu thuật bỏ đứa bé đi, sau đó tiếp tục sự nghiệp.
Nếu là trước kia, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ cân nhắc đến vấn đề này.
Tư tưởng cực đoan như vậy, cô cần phải chấn chỉnh lại suy nghĩ một chút.
Phải làm sao bây giờ?
Vẫn là gọi Diệp Minh Kiệt ra thương lượng một chút đi, dù sao anh ấy cũng là bố đứa trẻ.
Mọi chuyện cũng phải được anh đồng ý mới được. Nếu anh không đồng ý giữ, vậy cô sẽ bỏ đứa bé, sau đó ôm hai đứa con kia tránh xa anh ra một chút. Vì cô chắc chắn sẽ oán hận người đàn ông m.á.u lạnh vì công việc mà không cần cốt nhục của mình.
Được rồi, cô thừa nhận vừa rồi chính mình cũng đã có suy nghĩ đó.
Nhưng nghĩ là một chuyện, nói ra lại là chuyện khác.
Dù sao hiện tại cũng không phải thập niên 70, người thất nghiệp phải về quê làm ruộng. Mà phạm sai lầm rồi về quê làm ruộng người ta còn chẳng thèm nhận ấy chứ.
Hiện tại đã là thập niên 80, giai đoạn đầu của sự phát triển, cho dù thất nghiệp cũng có thể đi làm thuê, hoặc làm việc khác.
"Mạo hiểm kinh doanh" đang là từ khóa thịnh hành nhất lúc này.
Tóm lại, đây là thời đại mà dù mất việc cũng không c.h.ế.t đói được. Nghĩ như vậy cũng thấy nhẹ lòng hơn. Hai người bọn họ ở thành phố A có nhà cửa, có chỗ ở, còn có chút tiền tiết kiệm, kiểu gì cũng không c.h.ế.t đói.
Lại mở chút buôn bán nhỏ, không chừng còn sống tốt hơn.
Cô liền gọi điện thoại cho Diệp Minh Kiệt, nói là đang ở bên ngoài chờ anh, bảo anh lập tức qua đây một chuyến.
Diệp Minh Kiệt có chút hoang mang, vợ anh gần đây nói chuyện có chút khiến người ta không dám phản bác.
Cũng không biết cô ấy gặp chuyện gì?
Anh cũng không dám nói vì bận công việc mà không đi, nếu không chắc chắn sẽ nổ ra một trận đại chiến gia đình.
Anh lập tức thu dọn đồ đạc, đi đến công viên mà vợ đã hẹn. Nhìn thấy vợ mình đang ngồi ở đó nhìn đám trẻ con chơi đùa đến ngẩn người, cũng không thấy có chuyện gì gấp gáp.
Anh đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi: “Sao vậy em? Tâm trạng không tốt à? Có cần anh đưa em đi dạo không? Chúng ta có thể ra bờ sông chèo thuyền.”
“Không cần, thật ra em gọi anh tới là có chuyện này muốn thương lượng với anh.”
“Diệp Minh Kiệt, hình như em thật sự có t.h.a.i rồi, anh xem phải làm sao bây giờ?”
Diệp Minh Kiệt lập tức đứng bật dậy, có chút vui mừng nói: “Là con trai sao?”
Triệu Vi Lan không ngờ anh lại có phản ứng như vậy.
Là một người đàn ông lấy phục tùng làm thiên tính, phản ứng đầu tiên của anh không phải là nên nghĩ đến những quy định trong công việc sao? Cô không khỏi giật giật khóe miệng nói: “Anh cảm thấy hiện tại có thể nhìn ra là con trai hay con gái sao? Anh có phải chưa từng trải qua chuyện này đâu.”
Nhưng Diệp Minh Kiệt lại căn bản không để ý những điều đó, nhìn thoáng qua bụng vợ mình, lắc đầu nói: “Lúc ăn Tết là có, vậy chắc cũng tầm ba tháng rồi, đúng là chưa nhìn ra được.”
Anh vẫn rất vui mừng. Vợ của Thiệu Quốc Cường đi siêu âm ra con trai, làm cậu ta vui sướng đi tuyên truyền khắp nơi, khiến anh cũng có chút ngứa ngáy trong lòng.
Chỉ là không ngờ, nhanh như vậy đã có tin vui.
Anh đang cao hứng thì bị vợ dội cho một gáo nước lạnh: “Anh là muốn giữ nó lại sao? Hay là không cần nó?”
