Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 461: Nam Nhi Nhà Họ Thiệu

Cập nhật lúc: 22/01/2026 18:03

Triệu Vi Lan nhận được điện thoại lập tức gọi cho ông nội Thiệu, sau đó liền điều xe của Diệp Minh Kiệt đưa cô đến bệnh viện.

Động tác của cô rất nhanh, tới bệnh viện thì Hoàng Hướng Noãn vẫn còn đang đi lại bên ngoài, đau đến mức cô ấy có chút chịu không nổi, gân xanh trên mặt đều nổi lên.

Nhìn thấy Triệu Vi Lan, cô ấy biến sắc mặt trong một giây, sau đó nói: “Tới rồi à, thật ra tớ không sao đâu.”

Xem ra là cơn đau đã qua, cho nên lúc này mới có thời gian nói chuyện.

Triệu Vi Lan không chút nghĩ ngợi trước tiên bắt mạch cho cô ấy, sau đó nói: “Tớ châm cho cậu hai mũi để ổn định khí huyết, cậu hiện tại quá mức khẩn trương, tâm thần có chút rối loạn.”

“Khẩn trương? Cô ấy còn có thể khẩn trương sao, lúc nãy còn đang làm việc đấy.”

Thiệu Quốc Cường có chút cạn lời nói.

“Có thể là vì đau quá nên mới khẩn trương.” Nghe ra mùi oán trách nồng đậm kia, Triệu Vi Lan cũng không tiếp lời, mà là nương theo lời anh ta nói.

Thiệu Quốc Cường vừa nghe ba chữ "đau quá" lại đổi thành đau lòng, đỡ vợ mình nói: “Được rồi, anh biết em đau, anh ở bên cạnh em được không.”

Kết quả, anh bị Hoàng Hướng Noãn đ.á.n.h cho một cái.

Chuyện này rất bình thường, đau đớn là do anh gây ra, bị đ.á.n.h vài cái cũng là đáng đời.

Nhưng không nghĩ tới không chỉ đ.á.n.h, cô ấy còn véo, véo đến mức mặt Thiệu Quốc Cường nhăn tít lại.

“Lại đau rồi.”

“Thời gian cơn đau của cậu rất ngắn, có phải sắp sinh rồi không?”

“Chắc là vậy, còn phải đợi một lát nữa.” Cô ấy hít sâu, không cần người khác giúp đỡ đã biết mình hiện tại nên làm gì.

Triệu Vi Lan lập tức châm cho cô ấy hai mũi, mũi châm này chẳng những có thể làm cô ấy giảm bớt đau đớn, còn có thể giúp sinh nhanh hơn, đỡ phải chịu tội.

Hoàng Hướng Noãn hơn nửa ngày cũng không hoãn lại được, cuối cùng sắp nhịn không nổi thì được Triệu Vi Lan đỡ vào phòng sinh, đi vào kiểm tra, tốt lắm, sắp sinh rồi.

Phụ nữ có đôi khi thật sự rất kiên cường. Lúc này ông nội Thiệu cũng được người đỡ lên lầu. Ông run rẩy nói: “Cháu dâu tôi đâu?”

“Vừa, vừa mới vào trong, ngài đừng vội.”

“Tôi không vội sao được, cô nói xem tại sao không gọi điện thoại sớm hơn, còn phải để tiểu Triệu gọi cho tôi.”

“Đó là bởi vì cháu muốn ở bên cạnh Hướng Noãn nên không có thời gian.” Bọn họ đang nói chuyện, bên trong truyền đến tiếng hét t.h.ả.m thiết của Hoàng Hướng Noãn.

Lúc này hiệu quả cách âm của bệnh viện vẫn còn cực kém, cho nên ở bên ngoài nghe thấy cũng là chuyện bình thường.

Nhưng hai người đàn ông nghe thấy xong, liền giống như bị người ta dùng Định Thân Chú, đứng bất động, cũng không nói lời nào. Vậy phải làm sao bây giờ, bọn họ thà rằng chính mình bị đ.á.n.h cũng không muốn người thân, lại là một người phụ nữ phải chịu tội lớn như vậy.

Nhưng chuyện sinh con bọn họ lại không giúp được gì, chỉ có thể đứng ở đây trơ mắt nhìn, gấp gáp cũng không xông vào được.

Triệu Vi Lan ngược lại có thể đi vào, nhưng hiện tại bên trong quá bận rộn cô cũng không thích hợp vào. Đúng lúc này, một số người quen của Hoàng Hướng Noãn, còn có vợ của các đồng nghiệp Thiệu Quốc Cường đều tới. Bọn họ ở bên này đã nhiều năm, quen biết vài người cũng là bình thường.

Một nhà có việc mọi người cùng ra mặt, người phương Bắc đều là như vậy tương trợ nhau vượt qua bao năm tháng.

Cho nên, người tới cũng rất đông. Cho dù Hoàng Hướng Noãn không có bố mẹ chồng, nhưng tình huống này cũng đủ làm lòng người ấm áp hơn một chút.

Nhìn qua giao tình của nhà họ Thiệu, xem ra cũng không tồi.

Lại chờ một lát, Trần viện trưởng cùng vợ cũng tới, ông và chú Thiệu là bạn bè rất tốt, tuy rằng tuổi tác chênh lệch nhiều, nhưng trước kia từng cùng nhau ở trên chiến trường.

Bọn họ tới cũng là để cổ vũ cho chú Thiệu, rốt cuộc vị này mấy ngày trước liền nói mình sợ hãi.

Một đám người chờ ở bên ngoài, ai nấy đều rất sốt ruột, bên trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên từng hồi, lại nhìn Thiệu Quốc Cường đã rơi nước mắt.

Trần viện trưởng rốt cuộc là thương con gái mình, liền nói với Triệu Vi Lan: “Vi Lan à, con mau về đi thôi, con cứ đứng thế này sẽ mệt đấy.”

Triệu Vi Lan lắc đầu không muốn rời đi, Hoàng Hướng Noãn là bạn của cô, cho dù hơi mệt chút cũng không sao. Nhưng không ngờ Diệp Minh Kiệt không biết từ lúc nào đã tới, còn mang cho cô một cái ghế gấp nhỏ.

Lúc này bên ngoài bệnh viện còn chưa đặt ghế ngồi đâu, phải đợi một thời gian nữa mới có.

Rốt cuộc bệnh viện mỏ dầu này có một số thứ còn chưa kiện toàn, phải chờ một chút mới được.

Triệu Vi Lan được đỡ ngồi xuống, sau đó m.ô.n.g vừa chạm vào ghế gấp liền nghe được tiếng trẻ con khóc.

Cô lập tức đứng bật dậy, mọi người chạy về phía trước, không lâu sau y tá bế ra một đứa bé trông có vẻ khá lớn nói: “Người nhà Hoàng Hướng Noãn, người nhà Hoàng Hướng Noãn có ở đây không?” Vừa dứt lời, Thiệu Quốc Cường và chú Thiệu liền xông lên, lớn tiếng nói: “Chúng tôi đây.”

Cô y tá hoảng sợ nói: “Là con trai, tám cân rưỡi (4.25kg), có đồng chí nữ nào lớn tuổi biết chăm sóc trẻ con không, có thể bế đứa bé về phòng bệnh được không?”

“Để tôi, đây là cháu ngoại tôi.” Mẹ của Hoàng Hướng Noãn chen mãi mới qua được, sau đó liền bế đứa bé đi.

Thiệu Quốc Cường nói với ông nội mình: “Ông cũng đi xem cháu đi, cháu ở đây chờ Hướng Noãn ra.”

“Được.” Chú Thiệu thật là vui mừng khôn xiết, trực tiếp xoay người chạy theo đứa bé.

Triệu Vi Lan lại không chạy theo đứa bé, chỉ nhìn thoáng qua, cảm thấy bé trai này lớn lên thật xinh đẹp, sau đó liền đặt tâm trí vào Hoàng Hướng Noãn.

Hoàng Hướng Noãn ra hơi chậm, xem ra là chịu chút tội, rốt cuộc đứa bé này quá lớn.

Quả nhiên, lúc ra người đều đang ngủ, nhìn toàn thân mồ hôi liền biết là đau rất dữ dội.

Cô vội vàng duỗi tay sờ mạch cho Hoàng Hướng Noãn, sau đó nhíu mày nói: “Xác thật là có chút tổn thương căn bản, em về hầm canh, mọi người ở đây trông chừng cô ấy.”

“Đa tạ chị dâu.”

Thiệu Quốc Cường cảm kích vô cùng, anh cùng vợ mình vào phòng bệnh, mà Triệu Vi Lan cùng Diệp Minh Kiệt liền cùng nhau về nhà hầm canh. Không riêng gì canh, còn phải bỏ thêm chút d.ư.ợ.c liệu, như vậy mới có thể hồi phục nhanh một chút.

Hầm d.ư.ợ.c liệu xong, cô bảo Diệp Minh Kiệt đi vào làng thu mua một con gà mái, nhất định phải là gà nuôi nhiều năm mới được, như vậy mới có tác dụng. Diệp Minh Kiệt liền đi, rất nhanh gà mái liền được mang về, sau đó Triệu Vi Lan dùng hai tiếng đồng hồ mới hầm xong canh gà, cùng Diệp Minh Kiệt lại một lần nữa đến bệnh viện.

Đến bệnh viện thì Hoàng Hướng Noãn đã tỉnh, người cô ấy rất yếu, vẫn luôn đổ mồ hôi.

Nhưng có thể ăn chút gì đó, Triệu Vi Lan vội múc canh ra đút cho cô ấy nói: “Không quá nóng đâu, mau uống chút đi để lấy lại sức. Cậu đây là bị giày vò thời gian quá dài, đều hư thoát rồi.”

“Tớ biết, đa tạ cậu, chị dâu.”

“Mau đừng nói với tớ những lời này.”

Triệu Vi Lan đút canh cho cô ấy, lại lấy hai quả trứng gà bảo cô ấy ăn.

Chờ mẹ Hoàng Hướng Noãn tới, nhìn thấy con gái đã ăn canh và cơm, sắc mặt hồng hào lên.

Vừa rồi bà trở về vô cùng lo lắng, bởi vì khi đó môi con gái trắng bệch, trông cứ như là hôn mê vậy. Cũng may, lúc này đã đỡ hơn nhiều, giống một người sống sờ sờ.

“Đồng chí Triệu, thật sự phải cảm ơn cô.”

Bà đặt cháo xuống nói: “Mấy thứ này, các cô cậu cầm đi ăn đi, đừng để nguội.” Nói xong liền chiêu đãi Thiệu Quốc Cường và chú Thiệu ăn.

Nhưng hai người đàn ông này tựa hồ đều không muốn ăn cơm, nói hai ba lần mới mỗi người ăn một bát cháo rồi buông xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.