Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 470: Mang Thai Ngốc Ba Năm

Cập nhật lúc: 22/01/2026 18:03

Triệu Vi Lan lập tức đoán được anh muốn làm gì, cô cực lực phản đối việc anh đi chọc vào đám côn đồ đó. Cô cảm thấy những kẻ này coi nơi đây như một miếng bánh ngon, nếu có ai dám động vào miếng bánh này, bọn chúng chắc chắn sẽ không để yên.

Diệp Minh Kiệt nói: “Nơi này là tài sản quốc gia, không phải thứ bọn chúng có thể tùy tiện nuốt trọn. Muốn lột da từ trên người quốc gia, cũng phải xem tôi có đồng ý hay không.”

Cái tính cứng đầu này vừa lên, Triệu Vi Lan liền biết vị này chắc chắn không nghe khuyên. Cô ở lại đây chỉ tổ làm ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của anh, vì thế liền trực tiếp mua vé xe định đi về trước.

Nào ngờ vừa ngồi ở phòng chờ được một lát, cô đã bị người ta bắt cóc.

Chuyện này cũng không thể trách cô, một t.h.a.i p.h.ụ bụng to nhờ cô giúp xách hành lý một chút, dựa trên lòng đồng cảm của người sắp làm mẹ nên cô liền đi giúp, ai ngờ bị một con d.a.o dí vào sau lưng đẩy lên xe.

Triệu Vi Lan cũng không oán trách gì, rốt cuộc Diệp Minh Kiệt chỉ đi mua mấy quả trứng luộc nước trà, trong chớp mắt chuyện đã xảy ra.

Muốn nói thì vẫn là do chính mình quá ngốc, nếu là trước kia gặp loại chuyện này cô hẳn là sẽ có đề phòng, ít nhất sẽ không cứ thế đi theo một t.h.a.i p.h.ụ lạ mặt ra ngoài.

Nhưng người ta đều nói m.a.n.g t.h.a.i ngốc ba năm, cô thật sự đã sơ suất.

Đối mặt với vấn đề sinh t.ử này, tâm trạng của cô thế mà lại rất bình thản.

Khi tên bắt cóc che mặt xuất hiện, cô ngồi trên ghế hỏi: “Các anh là người của ai, có phải Diệp Minh Kiệt đã đắc tội với ai không? Các anh có thể đi tìm anh ấy, tôi một t.h.a.i p.h.ụ cái gì cũng không biết, các anh làm vậy có chút thiếu đạo nghĩa giang hồ.”

Dân anh chị đều giảng đạo nghĩa, thường là không đụng đến người nhà, cho dù thật sự bị bức bất đắc dĩ, nhưng cũng sẽ không làm tổn thương người mang thai.

Gã đàn ông kia nghịch con d.a.o trên tay nói: “Nha, một con đàn bà thì biết cái gì, còn biết cả đạo nghĩa. Tao nói cho mày biết, cứ thành thật ngồi yên đó cho tao. Chồng mày nếu đồng ý với cách làm của bọn tao, lập tức rời khỏi nơi này, vậy thì không có vấn đề gì. Nếu hắn không đi, còn muốn làm chút chuyện vô dụng, vậy thì không đơn giản như thế đâu.”

“Vậy các anh...”

Triệu Vi Lan còn muốn nói gì đó, đáng tiếc người nọ trực tiếp xoay người bỏ đi, sau đó cô bị nhốt trong phòng.

Căn nhà nhỏ này chỉ có một cái cửa sổ thông gió ở trên cao, ánh sáng cũng rất tối, xung quanh chất đống một ít đồ tạp nham, thập phần chật chội.

Triệu Vi Lan cũng không bị trói, hô hấp cũng còn tính là bình thường, túi xách cũng chưa bị thu đi. Cô đi đến trước cửa, nghe bên ngoài có người nói chuyện, muốn từ cuộc đối thoại của bọn họ tìm được một ít tin tức.

Lắng nghe một chút, cô biết được tên đại ca này thực ra làm loại chuyện mất não này cũng là có nguyên nhân, hình như là vì tích cóp tiền chữa bệnh cho mẹ hắn.

Bệnh của mẹ hắn rất tốn tiền, hiện tại một tháng đều cần vài trăm đồng.

Hiện tại chỉ có thể dựa vào t.h.u.ố.c để duy trì, cho nên mới đặc biệt cần tiền.

Cô suy tính một chút liền có đối sách, ít nhất có thể giữ được mạng sống trước đã.

Một ngày trôi qua, gã đàn ông kia thế mà tìm đến Triệu Vi Lan, nhìn qua có vẻ tức giận không nhẹ. Hắn nói: “Chồng mày cầm tinh con thỏ à, thế mà đột nhiên biến mất, tìm cũng không tìm thấy. Tao nhiều anh em như vậy, muốn tìm hắn còn tốn sức. Có phải hắn muốn mình đoạn t.ử tuyệt tôn hay không.”

“Tôi là bác sĩ.” Triệu Vi Lan không quan tâm hắn nói gì, đột nhiên buông một câu như vậy.

Gã đàn ông ngẩn ra một chút, sờ sờ khăn che mặt bên miệng nói: “Thì có liên quan gì, hai việc này...”

“Tên tuổi của tôi anh hẳn là nên đi nghe ngóng một chút, ở bên này hẳn cũng rất nổi tiếng.” Triệu Vi Lan tiếp tục nói.

Gã đàn ông cười lạnh: “Liền cái tuổi này của mày, có thể có cái gì...” Bản lĩnh.

Nói còn chưa dứt lời, Triệu Vi Lan nói: “Giấy phép hành nghề y của tôi để trong túi, tôi có thể đưa cho anh xem.”

“Xem có ích lợi gì?”

“Tôi cảm thấy anh tốt nhất nên đi hỏi thăm trước một chút, Triệu Vi Lan là ai...”

“Từ từ, cô tên là Triệu Vi Lan?” Gã đàn ông lập tức đứng bật dậy, nhìn qua vô cùng khiếp sợ.

Triệu Vi Lan trong lòng nghĩ thầm ổn rồi, người này biết mình.

Vì thế cô ngoài mặt bình tĩnh gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi thật sự là Triệu Vi Lan, anh chính mình trói ai về cũng không biết sao?”

Thái độ của gã đàn ông lập tức thay đổi, đôi mắt cười híp lại thành một đường chỉ, nói: “Là như thế này a, chúng tôi cũng không hỏi thăm, liền nghĩ... Tóm lại cô là Triệu Vi Lan thì tốt quá, tôi đang có chuyện muốn cầu cô.”

Triệu Vi Lan nói: “Tôi một kẻ bị bắt tới đây, ăn bữa hôm lo bữa mai, anh có chuyện gì mà cầu đến tôi.”

“Là thế này, mẹ tôi bị bệnh nặng, sau đó cái chân liền không cử động tốt lắm, còn đau. Tôi mời rất nhiều bác sĩ đều trị không khỏi, chỉ có gần đây có một lão trung y nói có thể trị khỏi, nhưng một đơn t.h.u.ố.c đòi những hai trăm đồng.”

“Vậy anh phải đưa tôi đi xem người bệnh, bằng không tôi cũng không biết phải làm sao.”

“Đây là tự nhiên, đây là tự nhiên, nhưng là bác sĩ Triệu, mẹ tôi nhát gan. Cô đến trước mặt bà ấy, có thể đừng nói mình bị bắt tới được không?”

Trong giọng nói của gã đàn ông đều có chút ý tứ nịnh nọt.

Triệu Vi Lan nhíu mày, cái này làm cho gã đàn ông thót tim, cảm thấy chính mình xác thật có chút quá đáng. Sớm biết cô là danh y Triệu Vi Lan, hắn mời còn không kịp, nào dám dùng cách trói.

Kết quả người đều trói tới rồi, lại nhờ người ta đi khám bệnh cho mẹ mình, thật sự có chút không tốt lắm. Dù sao, hắn cũng cảm thấy rát mặt.

Triệu Vi Lan do dự một chút, nói: “Được rồi, tôi sẽ nói là được anh mời đến.”

“Tốt tốt, đến lúc đó cô muốn bao nhiêu tiền cứ việc nói, tôi chỉ cần có thể làm được...”

“Anh khoan hãy nói cái này, tôi muốn xem trước bệnh này tôi có trị được hay không, nếu có thể trị chúng ta hãy bàn lại vấn đề tiền khám.”

Gã đàn ông lập tức giật phăng miếng vải che mặt, vẻ mặt a dua cười nói.

Danh y này rốt cuộc cũng khác với bác sĩ khác, bọn họ đều là đòi tiền trước, nhưng cô thế mà nói muốn xem bệnh trước rồi mới nói chuyện tiền nong.

Tóm lại, bởi vì hắn nghe được rất nhiều lần có người giới thiệu Triệu Vi Lan khám bệnh cho mẹ hắn, cho nên đặc biệt tin tưởng cô. Hắn tự mình mở cửa, sai người chuẩn bị xe, liền đưa Triệu Vi Lan đi xem bệnh cho mẹ mình.

Trên đường hắn nói: “Bác sĩ Triệu, chuyện này là hiểu lầm, lát nữa xem xong bệnh tôi sẽ tự mình đưa cô về, cũng sẽ không làm gì cô, cô xem có thể bỏ qua chuyện này được không.”

“Đến lúc đó rồi nói sau, vẫn là xem người bệnh trước đã.”

“Được được.” Gã đàn ông có chút thấp thỏm, vạn nhất bác sĩ nếu không vui, liệu có kê thiếu vài vị t.h.u.ố.c trong đơn t.h.u.ố.c hay không, đến lúc đó người chịu tội chính là mẹ hắn.

Hắn là một đứa con đại hiếu thảo, mẹ hắn rất vất vả mới nuôi hắn khôn lớn. Tuy rằng hắn vẫn luôn không có tiền đồ gì, nhưng chính là muốn chữa khỏi bệnh cho mẹ, để bà giống như trước kia nấu cơm cho hắn, đi cùng mấy người bạn già khiêu vũ, chơi mạt chược, mà không phải cả ngày ru rú trong nhà chịu đựng đau đớn.

Vì thế, tốn bao nhiêu tiền hắn cũng cam lòng.

Chờ tới nhà, hắn mời Triệu Vi Lan xuống xe, sau đó mở cửa, kết quả nhìn thấy trong phòng phía trước cửa sổ có một bóng người đang lảo đảo.

Hắn lập tức ngẩn người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.