Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 514: Kinh Tế Phát Triển Thần Tốc

Cập nhật lúc: 23/01/2026 15:21

Có tiền là có thể kéo kinh tế phát triển bay nhanh, không ít người đều chạy đến nơi này tìm cách kiếm chút tiền.

Diệp Minh Kiệt đối với những việc này vẫn rất cởi mở, cho nên Du Thành thoạt nhìn vô cùng phồn hoa, đã đuổi kịp và vượt qua cả thành phố lớn.

Trong khoảng thời gian cô không ở đây, hai vị thầy giáo thế nhưng rất bận rộn. Có đôi khi, khám bệnh phải khám đến hai ba giờ chiều, điều này trước kia chưa từng xảy ra.

Xem ra, dân cư nơi này lại gia tăng không ít.

Về sau phòng khám của cô hẳn là sẽ nằm ở vị trí trung tâm đặc biệt của thành phố, còn chưa bị phá dỡ sớm, bởi vì cách đó không xa có vài cái giếng dầu đang hoạt động.

Cho nên, đây là một nơi tốt, chỉ là về sau nếu có thể nối được hệ thống sưởi từ mỏ dầu thì tốt rồi.

Xung quanh đây, đã có rất nhiều nơi bắt đầu nối, chỉ là còn chưa phát triển đến chỗ bọn họ, bất quá hẳn là cũng nhanh thôi, mấy chuyện này đều chỉ cần Diệp Minh Kiệt nói một câu là xong.

Nhưng con người Diệp đại lão này, có đôi khi vô cùng công tư phân minh. Rõ ràng có năng lực nhưng hắn cũng phải chờ một chút, chỉ sợ người khác nói ra nói vào.

Triệu Vi Lan cũng rất lý giải anh, vợ chồng với nhau phải ủng hộ công việc của đối phương, nếu không thì ai cũng chẳng thể thành công.

Về đến nhà, hôm nay Diệp Minh Kiệt xin nghỉ tới đón bọn họ, có thể là do thời gian quá dài không gặp con nên có chút nhớ nhung. Vào phòng liền ôm hôn từng đứa, rất hiếm khi thấy cảnh cha hiền con thảo náo nhiệt như vậy.

"Sao thằng bé cứ khóc suốt thế, chẳng giống con trai chút nào." Diệp Minh Kiệt rõ ràng là thích, nhưng ngoài miệng vẫn cứ châm chọc con trai mình.

Triệu Vi Lan nói: "Đừng nói con trai em, đây chính là cục cưng em liều mạng m.ổ b.ụ.n.g để lại sẹo mới sinh ra đấy." Nói xong liền đoạt lại con trai, bảo: "Sao anh còn chưa đi làm, em phải bảo đại nương về trông con để em ra phòng khám xem sao."

Diệp Minh Kiệt còn đang muốn cùng vợ mình ở riêng một lúc, rốt cuộc đã lâu không gặp. Nghe cô nói vậy liền bảo: "Hay là, ngày kia hãy gọi đại nương tới, hai ngày này anh giúp em trông con, em nghỉ ngơi hai ngày đi."

"Anh muốn làm gì?"

"Em."

"Ai nha, Diệp Minh Kiệt anh học hư rồi."

Triệu Vi Lan không ngờ anh nói thẳng thừng như vậy, mặt lập tức đỏ bừng, vợ chồng già rồi cũng không thể như vậy chứ. Vì thế liền duỗi tay đ.á.n.h anh. Nhìn thấy mẹ mình duỗi tay đ.á.n.h cha, con trai tưởng đây là kẻ thù của mẹ, cũng duỗi tay đ.á.n.h theo.

Thằng nhóc này, mấy ngày nay chưa gặp cha mình thế nhưng đều có chút quên mất sự tồn tại của anh, có thể thấy được đầu óc không tốt lắm.

Diệp Minh Kiệt dở khóc dở cười, nói: "Hai mẹ con các người, cũng thật là dùng sức a." Anh hiện tại tuổi trẻ lực tráng, mấy năm trước tuy chân có để lại di chứng, nhưng cũng không phải bệnh nội khoa, sẽ không mang lại gánh nặng gì cho sức khỏe, hơn nữa quanh năm rèn luyện, cho nên thật đúng là rất chịu đòn.

Triệu Vi Lan liền sửa đ.á.n.h thành véo, không sợ đ.á.n.h, chẳng lẽ cũng không sợ véo sao.

Nào ngờ, cơ bắp người ta săn chắc cũng chẳng sợ véo.

"Gần đây anh có phải hay không lại làm việc gì tốn sức?" Là người phụ nữ vô cùng quen thuộc với thân thể chồng mình, Triệu Vi Lan rõ ràng cảm giác được thịt trên cánh tay và bụng anh độ cứng lại tăng mạnh. Trước kia, đều có chút thả lỏng, nhưng căng c.h.ặ.t thế này cô có thể sờ ra ngay, bởi vì thật sự véo không nổi, một chút mỡ thừa cũng không có.

Loại tình huống này, không phải làm việc nặng rất lâu khiến cơ bắp luyện đến săn chắc, thì chính là gầy đi.

Nhìn mặt, anh dường như không gầy đi bao nhiêu, chỉ có thể là đem mỡ thừa luyện tan hết rồi.

Diệp Minh Kiệt không ngờ tới, vợ mình chỉ véo véo cánh tay liền biết anh có làm việc nặng hay không. Vốn dĩ không muốn chọc cô giận, nhưng người ta quá khôn khéo.

Anh ho nhẹ một tiếng nói: "Cái này à, ăn Tết xong một đoạn thời gian mọi người đều nghỉ, cố tình lại dò ra có một địa điểm mới có dầu, cho nên anh liền đi, làm lao động chân tay, kiêm chỉ huy hiện trường."

"Anh đó, đều nói chân anh không chịu được lực, nhưng anh vẫn không nghe lời. Như thế rất tốt, lại đây, em bắt mạch cho." Triệu Vi Lan biết tình huống của chồng mình, cái chân này nếu không bảo dưỡng tốt về già sẽ chịu tội, vì để anh có thể bớt khổ, phải thỉnh thoảng kiểm tra lại một chút.

Diệp Minh Kiệt trực tiếp duỗi tay qua, nói: "Anh không sao."

Nào ngờ Triệu Vi Lan sờ mạch một lúc, thế nhưng kinh hỉ nói: "Ai nha, có rồi a."

Diệp Minh Kiệt dở khóc dở cười, duỗi tay trực tiếp gõ nhẹ đầu Triệu Vi Lan, nói: "Bớt nói bậy, loạn nói giỡn."

"Không phải, anh là bị hàn khí xâm nhập, loại tình huống này a muốn sớm một chút trị."

"..." Mặt Diệp đại lão có chút xanh mét.

"Cho nên, chúng ta phải châm cứu vài lần, ngài thấy thế nào?"

"..." Diệp đại lão đem con trai lặng lẽ đặt lên giường, tính toán xoay người bỏ chạy.

Triệu Vi Lan lập tức giữ c.h.ặ.t anh, cười nói: "Anh đây là muốn đi đâu a, anh tùy hứng thì phải gánh vác trách nhiệm của sự tùy hứng. Mấy mũi kim này, anh trát cũng phải trát, không trát cũng phải trát. Chẳng những muốn châm cứu, còn phải uống t.h.u.ố.c."

Diệp Minh Kiệt cười khổ nói: "Em đây là đang mượn cơ hội trả thù."

"Nếu không anh đi tìm thầy của em bắt mạch xem, xem em có phải đang trả thù hay không." Triệu Vi Lan nhàn nhạt nói.

Nhìn thấy vợ muốn nổi giận, Diệp Minh Kiệt rốt cuộc nói: "Vậy chúng ta liền trị mấy ngày."

"Được thôi, đến lúc đó xem tình hình, anh nếu là không khỏi thì còn phải tiếp tục." Cô mới sẽ không mềm lòng, cũng sẽ không nương tay, nếu mềm lòng, người đàn ông này nhất định sẽ được nước làm tới.

Diệp Minh Kiệt cũng cảm thấy chính mình là tự tìm tội chịu, xin nghỉ vốn là muốn nếm chút "thịt", kết quả chính mình bị vợ ấn xuống một trận châm cứu.

Bị châm cứu anh một chút tính tình cũng không có, không phải rất đau, nhưng chính là giày vò người.

Rốt cuộc đem kim rút xuống, anh thở phào nhẹ nhõm, sau đó lập tức đem Triệu Vi Lan đang chuẩn bị thu dọn đi bưng t.h.u.ố.c ngâm chân đè xuống giường đất. Ba đứa nhỏ đều đã dỗ ngủ, đêm đen gió lớn, muốn chạy cơ hồ là không có khả năng.

"Anh làm sao, còn chưa ngâm chân."

"Làm xong việc rồi cùng nhau ngâm."

Nói xong, cũng không đợi Triệu Vi Lan đồng ý liền hành động.

Phái hành động thật sự không phải nói suông.

Triệu Vi Lan cũng đến tuổi hồi xuân, lúc này cũng "đói" đã lâu, xem anh nhiệt tình như vậy liền bồi anh, sau đó hai người lăn lộn suốt gần ba tiếng đồng hồ. Nửa đêm Diệp Minh Kiệt vốn định ngủ, lại bị vợ bắt đi ngâm chân.

Anh hâm nóng t.h.u.ố.c, lúc xách thùng nước trở về liền một tay chống eo.

"Sao thế, không được à, đau eo?" Triệu Vi Lan cười như không cười nằm ở trên giường đất, thoạt nhìn giống như một tiểu yêu tinh ăn thịt người.

"Đâu có, ông đây chính là có chút mỏi." Chuyện này Diệp Minh Kiệt cũng không thể thừa nhận, cho dù là ở trước mặt vợ thì cũng phải giữ sĩ diện.

Triệu Vi Lan nói: "Biết vì sao mỏi không?"

"..." Anh một chút cũng không muốn biết.

"Bởi vì anh bị nhiễm lạnh, còn có chút thận hư..." Triệu Vi Lan kể ra bệnh vặt trên người anh: "Anh nếu không trị liệu đàng hoàng, về sau muốn làm chuyện ấy sẽ lực bất tòng tâm, đến lúc đó đừng hòng kéo dài thời gian như vậy, nhiều nhất anh chỉ được một ngón tay."

Diệp Minh Kiệt nhíu mày nói: "Một giờ?" Kia cũng quá ngắn, không được, quá mất mặt.

"Không phải, là một phút." Triệu Vi Lan hù dọa anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.