Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 529: Có Con Gái
Cập nhật lúc: 23/01/2026 15:24
“Thật sự không có cách nào, chồng tôi cứ bênh con chằm chặp như thế, biết làm sao được?” Triệu Vi Lan nói rất nhẹ nhàng, nhưng trong lòng cũng cùng Hoàng Hướng Noãn cạn lời.
Hoàng Hướng Noãn trợn trắng mắt: “Cô nói xem, anh ấy là một người minh bạch như vậy, kết quả lại hồ đồ trên người con gái, bất quá nói đi cũng phải nói lại, cũng rất đáng yêu.”
“Cô có con gái sẽ biết.” Triệu Vi Lan nghĩ nghĩ nói, có lẽ đàn ông đều không có sức đề kháng với con gái?
Thiệu Quốc Cường cũng là một dạng như vậy, không chừng cũng sẽ đối với con gái nhỏ đặc biệt khoan dung.
“Thôi tha cho tôi đi, một đứa con trai này còn chưa biết chăm sóc thế nào, lại thêm một đứa con gái nữa tôi phỏng chừng sẽ điên mất.”
Nói xong, cô liền gắp thêm hai miếng dưa chua ăn ngon lành.
Triệu Vi Lan trừng lớn mắt, nhìn cô bạn đột nhiên kỳ quái hỏi: “Cô không phải không thích ăn dưa chua sao? Sao lại ăn nhiều như vậy?”
“Tôi cảm thấy chua chua, ăn cũng khá ngon mà.”
“Cô không phải là lại có rồi chứ?” Triệu Vi Lan hỏi.
Hoàng Hướng Noãn lắc đầu nói: “Không có khả năng a, chúng tôi gần đây vẫn luôn rất cẩn thận.”
Nhưng cô nói lời này có chút chột dạ, rốt cuộc luôn có lúc sơ suất.
Triệu Vi Lan duỗi tay: “Tôi bắt mạch cho cô chẳng phải sẽ biết sao.” Tự tin tràn đầy, hiện tại bản lĩnh bắt mạch của cô, người bình thường vẫn là không theo kịp.
Sau đó Hoàng Hướng Noãn liền đưa tay qua.
Mười lăm phút sau, hai người ngồi ở đó, cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, đều ở vào trạng thái ngơ ngác.
“Làm sao bây giờ? Kế hoạch hóa gia đình đấy.”
“Nếu không thì bảo Diệp Minh Kiệt nghĩ cách đi.” Triệu Vi Lan nhíu mày: “Cũng không thể cứ như vậy mà bỏ đứa bé chứ? Lại nói, Thiệu Quốc Cường dù sao cũng coi như là con liệt sĩ, cấp trên hẳn là sẽ chiếu cố một chút.”
“Hy vọng là vậy, thật sự không được thì tôi bỏ việc, trực tiếp xin từ chức là xong.” Học theo bạn, Hoàng Hướng Noãn mở miệng nói, kỳ thật cô cũng không muốn mất công việc kia. Vạn nhất về sau nếu muốn đi làm lại thì sao, dù sao cũng là bát cơm sắt.
“Cô yên tâm đi, công việc ở chỗ tôi cũng có thể làm lâu dài. Kỳ thật cô từ chức, sang chỗ tôi làm việc cũng tốt, ít nhất không để cô đói. Nhưng đúng là rất đáng tiếc, dù sao cũng là biên chế nhà nước mà.”
“Cô còn chưa thấy tiếc, tôi tiếc cái gì nha? Liền quyết định như vậy đi.”
Suy nghĩ của phụ nữ luôn khác đàn ông, các cô mềm lòng, thà rằng chính mình chịu khổ, cũng không có khả năng đi g.i.ế.c c.h.ế.t con mình.
“Cũng không biết Thiệu Quốc Cường có ý kiến gì.”
“Không cần nghĩ, cô cứ đem tim đặt trong bụng đi. Tôi cảm thấy Thiệu Quốc Cường, gã đàn ông kia cũng sẽ không nhẫn tâm bỏ con mình đâu. Anh ta khả năng sẽ nói ‘anh thà rằng không cần công tác, cũng muốn đứa nhỏ này’, cô tin hay không?”
“Tôi biết anh ta là người thế nào, nhiều năm như vậy tôi còn nhìn không ra sao?”
“Cô yên tâm, liền tính các người đều không làm việc nhà nước nữa, ở chỗ tôi cũng có thể tìm được việc, không để các người chịu thiệt là được.”
“Cô nói xem chúng tôi hai người, không phải làm dưới trướng cô, chính là làm dưới trướng Lão Diệp, hình như là không thoát khỏi vợ chồng các người.”
“Cũng thật là như vậy, được rồi, vô luận làm dưới trướng ai, có cơm ngon để ăn là được. Về sau liền tính chúng tôi chịu đói, cũng không để các người bị đói, được chưa?”
“Vậy thì tốt rồi.” Hai người nói đùa là nói đùa, nhưng chuyện này vẫn là định ra như vậy.
Trễ chút Hoàng Hướng Noãn trở về nhà, cô còn có chút chưa nghĩ ra nên nói với Thiệu Quốc Cường thế nào.
Nhưng Thiệu Quốc Cường thế mà lại nói với cô, con trai quá nghịch, thật muốn có một đứa con gái đáng yêu như nhà Diệp Minh Kiệt.
Hoàng Hướng Noãn nghe ý tứ này của anh thật đúng là có điểm mong chờ, cũng không sợ hãi, nói: “Nguyện vọng của anh thực hiện rồi đấy, ách, ít nhất thực hiện một nửa.” Không chừng là con trai, không thể trăm phần trăm xác định là con gái.
Thiệu Quốc Cường nhất thời không hiểu, nhìn vợ mình nghiêng đầu nói: “Ý em là bảo anh nhận hai đứa con gái nhà Lão Diệp làm con nuôi sao? Việc này anh sớm nghĩ tới rồi. Nhưng hắn không đồng ý nha, kiên quyết phản đối con gái mình có thêm một ông bố.”
Hoàng Hướng Noãn ngửa mặt lên trời trợn trắng mắt, thiếu chút nữa không bị cái tên ngốc này chọc tức c.h.ế.t.
Nhưng lại không có cách nào, cô ở trong lòng niệm thật nhiều câu: Đây là chồng mình chọn, đây là chồng mình chọn, không phải người khác ép.
Đầu tiên là làm chính mình bình tĩnh lại, nếu không thật sự muốn đề nghị ly hôn.
Thiệu Quốc Cường rốt cuộc cảm thấy có điểm không thích hợp, nhíu mày nói: “Không phải chuyện này sao? Đó là chuyện gì a?”
Hoàng Hướng Noãn, bao nhiêu tâm tư e thẹn giờ đều bị anh làm cho tan biến, thập phần trực tiếp nói: “Em lại có t.h.a.i rồi, anh nói xem làm sao bây giờ?”
Tiếp theo cũng không nghe ý kiến của anh, xoay người liền đi vào bếp nấu cơm.
Nghe thấy tin tức này Thiệu Quốc Cường như bị điện giật, đứng chôn chân tại chỗ sửng sốt hồi lâu, sau đó mới phát hiện vợ đi nấu cơm, không khỏi rầu rĩ nói: “Sao mình ngốc thế nhỉ?”
Anh lập tức vọt tới phòng bếp, lôi kéo Hoàng Hướng Noãn về phòng bắt cô ngồi xuống.
“Vẫn là để anh làm đi, việc này không cần nghĩ, đã có thì khẳng định phải sinh.”
“Vậy công việc làm sao bây giờ? Chỉ sợ đến lúc đó không cho anh tiếp tục công tác, đến lúc đó cả hai chúng ta đều mất việc thì lấy gì mà sống.”
“Anh còn sợ sao? Nói cho em biết, anh không sợ nhất chính là mất việc. Liền tính anh mất việc, cũng đều không quan hệ. Diệp Đổng hẳn là sẽ giúp chúng ta, nói chuyện với cấp trên.”
“Anh ấy có đôi khi cũng không quyết định được, lại nói lúc này làm rất nghiêm.”
Thiệu Quốc Cường nghiêm trang nói với vợ: “Những lời này còn cần em nói sao? Anh khẳng định là biết.”
“Em không phải sẵng giọng với anh đâu, anh đừng giận.” Biết chính mình nói chuyện lại hơi gắt, Thiệu Quốc Cường lập tức nói.
“Nguyên lai anh cũng biết chính mình trước kia nói chuyện khó nghe thế nào a, em không tức giận đã xem như tính tình tốt rồi.” Hoàng Hướng Noãn trừng anh một cái nói.
“Ách...” Thiệu Quốc Cường ho nhẹ một tiếng, cảm thấy chính mình thật là thực ủy khuất. Đàn ông ở đây ai mà chẳng có tính tình nóng nảy, lại không phải pháo lép, nói thế nào cũng một câu không cãi.
Hoàng Hướng Noãn nói: “Anh nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó lại trách em...”
“Nghĩ kỹ rồi, anh đây liền đi nói với Diệp Đổng, con là của anh, chúng ta một đứa quá ít.”
Thiệu Quốc Cường nói xong liền đi, vội vội vàng vàng, giống như m.ô.n.g bị lửa đốt.
Không bao lâu sau Triệu Vi Lan mở cửa cho anh vào nhà, anh hỏi một tiếng Diệp Minh Kiệt ở đâu liền xông vào phòng làm việc.
Diệp Minh Kiệt đang bận rộn trong thư phòng, nhìn thấy anh lại đây liền nhíu mày, đây đã là động tác thói quen của anh.
Thiệu Quốc Cường trực tiếp ngồi xuống liền nói: “Hôm nay tới, tôi muốn báo cáo với anh một chuyện, muốn nhờ anh nghĩ cách.”
“Chuyện gì?”
“Tôi sắp có con gái.”
“Cái gì?”
“Tôi sắp có con gái, vợ tôi có t.h.a.i rồi. Rất nhanh tôi liền sẽ có một đứa con gái thơm tho mềm mại, còn lợi hại hơn con gái nhà anh.”
Diệp Minh Kiệt cười lạnh một tiếng: “Tưởng so với con gái nhà tôi còn lợi hại hơn, cậu thật là tưởng bở.”
“Khẳng định a, tôi đến lúc đó nhất định dạy con bé lợi hại hơn nhà anh, anh tin hay không?”
Lúc trước, Diệp Minh Kiệt thèm con trai nhà họ, không nghĩ tới đối phương thế mà còn thèm con gái nhà mình.
