Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 6: Làm Người Đau Lòng
Cập nhật lúc: 15/01/2026 03:02
Triệu Vi Lan cố nén xúc động muốn rơi lệ, ngẩng đầu nhìn thoáng qua người đàn ông kiên nghị khiến người ta đau lòng này.
Anh từ khi trở lại Diệp gia liền không được chăm sóc t.ử tế, lúc đầu ngay cả giường cũng không xuống được, Diệp Lão Héo một ngày mới đến một lần, căn phòng này có thể không bốc mùi sao?
Hơn nữa hiện tại đang là mùa thu, nắng gắt cuối thu cũng rất làm người ta khó chịu, nhưng căn phòng này cả mùa hè rất ít khi mở cửa mở cửa sổ, chủ yếu là do người nhà họ Diệp đều sợ phiền phức, cảm thấy đi qua đi lại mở rồi lại đóng tốn công.
Lâu dần, căn phòng này cơ hồ không thể ở được người.
Diệp Minh Kiệt cũng biết điểm này, cho nên cũng không thích người khác vào phòng mình, đặc biệt là một cô gái trẻ tuổi. Cho nên vào phòng xong, khuỷu tay anh gạt một cái, chen cô ra ngoài một chút, tự mình chống nạng vào nhà, còn thuận tay đóng cửa lại.
Triệu Vi Lan giật giật khóe miệng, cô một chút cũng không tức giận, chỉ cảm thấy người đàn ông này vẫn giống kiếp trước, không dễ ở chung chút nào.
Cô động thủ mở cửa sổ gian ngoài trước, sau đó lại đem củi lửa quy về một chỗ. Duỗi tay mở nắp nồi, phát hiện trong nồi đều rỉ sắt, có thể thấy đã thật lâu không đỏ lửa.
Thảo nào cả căn phòng ẩm thấp không chịu được, chớm thu đúng là lúc nồm ẩm, nếu không đốt lò sưởi chỉ sợ đến chăn đệm cũng vắt ra nước.
Thế này sao được, hèn chi Diệp Minh Kiệt nằm trong căn phòng này ba năm mới khỏi.
Cho dù vết thương dễ lành đến đâu, ở trong môi trường ẩm thấp như vậy cũng sẽ không tốt nhanh được, không nghiêm trọng hơn đã là may mắn lắm rồi.
Tuy rằng, đến sau này có thể là bởi vì nguyên nhân của cô nên mới chuyển biến tốt đẹp, nhưng khi cô tiếp nhận thì Diệp Minh Kiệt đã có thể chống nạng đi vài bước, không giống hiện tại toàn dựa vào đôi nạng lê lết trên mặt đất, chân một chút sức lực cũng không dùng được.
Cọ nồi, đổ nước, sau đó nhóm lửa. Tối nay phải ngủ ở phòng này, cô cũng muốn đối xử với bản thân tốt một chút.
Trong phòng, Diệp Minh Kiệt còn tưởng rằng cô gái bên ngoài sẽ bị mùi hôi hun cho bỏ chạy, sau đó về nhà mẹ đẻ. Nhưng không nghĩ tới cô thế nhưng đã bắt đầu thu dọn ở gian ngoài.
Không biết vì sao, nghe tiếng người bận rộn bên ngoài, anh cảm thấy đặc biệt không chân thật.
Anh thế mà lại kết hôn rồi?
Mấy năm trước ở bộ đội kỳ thật rất mong ngóng kết hôn, nhưng người trong nhà cũng không có ai nhớ thương, bản thân lại không có cơ hội đi giải quyết vấn đề cá nhân, cho dù muốn có vợ nhưng cũng cảm thấy mình khả năng sẽ ế vợ cả đời.
Trăm triệu lần không nghĩ tới, đến khi liệt giường rồi thế nhưng lại không thể hiểu được có thêm một cô vợ nhỏ, tổng cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi.
Anh tốn sức lực tự mình di chuyển lên giường lò.
Nhìn căn phòng này chính mình đều cảm thấy phiền, đều cảm thấy bẩn, cô ấy nếu vào đây chỉ sợ sẽ dị thường ghét bỏ đi?
Thật may mắn, cô không có lập tức đi theo vào, ít nhất cho anh thời gian thu dọn một ít đồ vật không muốn để người khác nhìn thấy. Ví dụ như, một ít quần áo bẩn đến không thể bẩn hơn. Anh cho dù muốn giặt, cũng không có khả năng múc nước...
Nhưng thu dọn vài cái, lòng lại chợt lạnh, anh dứt khoát nằm xuống. Mình thật là nghĩ nhiều, làm sao có người nguyện ý cùng anh ngủ chung một phòng chứ, cô ấy buổi tối hẳn là vẫn sẽ đi chăm sóc hai đứa nhỏ kia thôi, rốt cuộc vì Diệp Ái Quốc mà cô gái này vẫn rất liều mạng.
Hôm nay nếu không phải bị kích thích, đại khái sẽ không đột nhiên nói muốn gả cho anh.
Nghĩ lại cũng có thể hiểu được, cô trước kia thường mang đồ ăn ngon tới xem hai đứa nhỏ, bị Diệp gia nháo nhào đón về sau đã gần ba tháng, vẫn luôn tận tâm tận lực chăm sóc hai đứa nhỏ, thậm chí đều dọn vào phòng bọn trẻ ngủ cùng, chỉ sợ buổi tối đi tiểu đêm hay gì đó bị ngã hoặc va đập.
Cô gái tốt như vậy, hôm nay lại bị Diệp Liên Nguyệt đẩy ngã bị thương, chuyện này đặt ở trên người ai cũng sẽ cảm thấy tương đương thương tâm thất vọng đi.
Đang suy nghĩ, liền nghe cô gái kia nói: “Anh Diệp, em nấu nước nóng bưng vào cho anh một chậu nhé, em có thể vào không?”
