Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 630: Cậu Bé Kiên Cường
Cập nhật lúc: 23/01/2026 18:11
Có một số người trời sinh sợ châm cứu, d.a.o đều không sợ nhưng lại sợ kim.
Cho nên khi châm cứu cho Đào Vũ, Triệu Vi Lan vẫn thật cẩn thận hỏi cậu bé có chịu được không.
Nhưng cậu bé một chút cũng không sợ, chỉ là nhìn chằm chằm cây kim của cô một hồi lâu, sau đó thực tín nhiệm nhắm hai mắt lại.
Này liền lạ, giống nhau người cô phải châm cứu đều sẽ sợ hãi, chỉ tới mũi kim đầu tiên đi xuống không đau mới có thể thả lỏng.
Chính là đứa nhỏ này rất lạ, cậu thế mà trăm phần trăm tin tưởng cô, ngay cả mũi kim đầu tiên đi xuống đều không có gặp phải trở ngại gì, trực tiếp liền hạ châm.
Đứa nhỏ này, xem ra tính tình rất không tồi.
“Cháu cứ như vậy tin tưởng cô a?”
“Vâng, cháu tin tưởng cô có thể, cô là mẹ của bạn Diệp, bạn ấy châm cứu người liền không đau.”
“Bạn ấy dùng châm cứu cho cháu rồi?”
“Dùng rồi ạ.”
“Vậy nói cách khác, thời gian trước người vẫn luôn được trị liệu là cháu a?” Trách không được cảm giác mạch tượng này có chút giống con gái mình nói đâu.
Nguyên lai còn tưởng rằng là một cô bé, nhưng nghĩ trường kỳ suy dinh dưỡng tạo thành thiếu m.á.u cũng thực bình thường.
Mới vừa trị liệu cho cậu xong, bà nội cậu liền tới đây.
Tuổi kỳ thật cũng không quá lớn, nhưng cũng là một thân bệnh tật.
Triệu Vi Lan lương y như từ mẫu, nhìn bà một cái sau đó bất đắc dĩ thở dài nói: “Vị đại thẩm này, bà gần đây vẫn là ít gặp may mắn cho thỏa đáng, bệnh của bà kỳ thật cũng không nhẹ.”
“Bà nội cháu có bệnh gì, cầu xin cô cứu bà cháu với.” Đào Vũ vốn đang rất đạm nhiên, nhưng nghe được Triệu Vi Lan nói như vậy liền lập tức ngồi dậy.
Triệu Vi Lan nói: “Thôi được rồi, đại thẩm bà ngồi xuống tôi cũng châm cho bà mấy mũi đi.”
“Cảm, cảm ơn.” Đào Vũ thật là thực kích động, không nghĩ tới người một nhà bọn họ tính cách tốt như vậy, chẳng những cứu chính mình còn cứu bà nội mình.
“Đại thẩm, bệnh của bà cũng không phải rất nghiêm trọng, nhưng là muốn uống t.h.u.ố.c.”
Bà nội Đào lắc đầu nói: “Không, không được, cháu nhà tôi còn muốn đi học, tôi nào có tiền ăn những cái t.h.u.ố.c đó.”
“Như vậy đi, tôi thuê bà đến phòng khám của tôi làm công việc tạm thời quét tước vệ sinh thế nào? Sau đó ngày thường bà liền dùng thảo d.ư.ợ.c còn dư lại của phòng khám chúng tôi để trị liệu.”
“Thật sự sao? Còn cho công việc?”
“Bên chúng tôi việc cũng không phải quá dễ làm, bởi vì có người bệnh cho nên rất mệt.”
“Không sợ không sợ, tôi lớn tuổi như vậy thật nhiều người đều không thuê tôi.”
“Tôi thuê, không sợ.”
Cứ như vậy, Triệu Vi Lan đem chuyện này làm tốt, sau đó về đến nhà thời điểm nhìn thấy con gái tới hỏi liền nói: “Con nói xem con, giúp đỡ một bạn nam sinh vì sao không nói với mẹ.”
Diệp Lan Tinh giật giật khóe miệng nói: “Mẹ hỏi em con đi, em ấy nói con khả năng sẽ bị lừa, làm cái gì mà nuôi chồng từ bé kia, cuối cùng biến thành kẻ ngốc bị người ta lừa.”
??
“Cho nên, con đối với cậu bé kia là có cái ý tứ kia?”
“Sao có thể, cậu ấy là bệnh nhân của con.”
Triệu Vi Lan nghe xong gật gật đầu, vuốt đầu con gái nói: “Con thực không tồi, chỉ cần biết rằng cái này liền tốt.”
“Con đương nhiên đã biết.”
Diệp Lan Tinh xoa xoa tay lại nói: “Chính là cậu ấy lại đã cứu con, cho nên cũng coi như là ân nhân cứu mạng của con.”
“Mẹ biết, nhưng đừng vượt rào biết không?”
Triệu Vi Lan nói.
“Mẹ, mẹ không cần lo lắng cho con.” Diệp Lan Tinh sắc mặt cũng không tốt lắm, xem ra là bởi vì bị dọa, cho nên lại ngủ không được.
Buổi tối, cô cố ý ôm hai cô con gái ngủ.
Diệp Minh Kiệt còn có chút không vui, chính là ngẫm lại con gái xác thật chịu tội nên để vợ mình bồi các con.
Buổi tối ngủ tới nửa đêm, Diệp Lan Tinh đột nhiên la lên một tiếng ngồi dậy, thoạt nhìn vô cùng sợ hãi.
Không cần nghĩ cũng biết cô bé khẳng định là gặp ác mộng.
Đứa nhỏ này khi còn nhỏ bị bắt cóc liền thường xuyên gặp ác mộng, hiện tại lại bắt đầu.
Triệu Vi Lan đau lòng, con cái từ nhỏ đến lớn cứ gặp phải loại chuyện này, cũng không biết là nó xui xẻo hay là vận mệnh đã như vậy.
Cho nên từ nhỏ đến lớn bọn họ đối với đứa con gái này thật là so với con gái thứ hai muốn quan tâm nhiều hơn, rõ ràng đã tốt một chút, không nghĩ tới lại bị đả kích.
Sở dĩ học y thuật, cũng có thể là không có cảm giác an toàn.
Hy vọng con bé về sau có thể thuận buồm xuôi gió, không cần lại chịu tội như vậy.
Ngày hôm sau con gái liền tỉnh lại, cô bé tuy rằng chịu rất nhiều tội nhưng tâm tính vẫn là đặc biệt kiên cường.
Hiểu được như thế nào làm chính mình nhanh lên khỏe lại, cũng hiểu được như thế nào làm cha mẹ yên tâm.
Cô bé đi trước bệnh viện khám ch.óng mặt, sau đó tiếp nhận nhiệm vụ của Triệu Vi Lan trị liệu cho Đào Vũ cùng bà nội cậu.
Vừa vặn chiều nay Đào Vũ có thể xuất viện, cô liền bảo tài xế đưa cậu cùng bà nội về nhà.
Sau đó lưu lại nơi đó chữa bệnh cho hai bà cháu, Đào Vũ cùng bà nội nhưng thật ra vô cùng phối hợp, từng người được châm cứu xong, bà nội Đào giữ cô ở lại ăn cơm.
Đào Vũ hiện tại liền tính là lại ngốc cũng biết hai cô bạn trong lớp này nguyên lai là đại tiểu thư danh xứng với thực, chẳng qua người trong lớp đều cho rằng bọn họ là con nhà bình thường thôi.
Hiện tại bà nội mời đại tiểu thư người ta ăn cơm, cô ấy khẳng định là chướng mắt.
Nào biết Diệp Lan Tinh một chút cũng không có khách khí, thật sự lưu lại ăn cơm.
Cô bé cũng không có ghét bỏ cơm nhà bọn họ thô ráp, còn liên tiếp khen ngợi bà nội làm đồ ăn ngon.
Cái này làm cho Đào Vũ có một loại cảm giác kiêu ngạo nói: “Bà nội tớ nấu cơm từ trước đến nay là thật sự rất ngon, một ít tiệm cơm đều không bằng.”
“Đúng vậy, món cá hầm này so với dì giúp việc nhà tớ hầm đều ngon hơn.”
Diệp Lan Tinh từ nhỏ liền biết dỗ dành người già, trong nhà người già nhiều mà.
Kỳ thật cô bé sau khi bà cố qua đời cũng là hối hận, không có hảo hảo khuyên bà ở lại. Cho nên, nhìn thấy người lớn tuổi, cô bé liền đem mặt tốt nhất của mình triển lãm ra, làm cho bọn họ biết chính mình có bao nhiêu thích bọn họ.
Đào Vũ kinh ngạc nhìn cô, không nghĩ tới cô bạn nữ sinh ngày thường ở trong trường học có chút cao ngạo, ở trong nhà mình lại ngoan ngoãn như vậy.
Khóe miệng cậu đều không tự chủ được cong lên.
Nhìn cô ấy, tựa hồ khiến cho người ta cảm giác được dị thường thư thái.
Vốn dĩ cho rằng, cô ấy sẽ chỉ tới lúc này đây, nhưng không nghĩ tới cô ấy cơ hồ mỗi ngày đều tới.
Thẳng đến khi bà nội đi làm cô ấy cũng tới, còn giải thích với cậu: “Thực xin lỗi, phía trước nói những cái vỏ chai kia là tớ lấy ở phòng khám gần nhà, kỳ thật là lấy ở phòng khám nhà tớ. Tớ cũng không phải cố ý che giấu tình huống nhà tớ, chính là phía trước ở cái trường học kia bởi vì loại sự tình này cứ bị người khác quấn lấy, cho nên mới sẽ nghĩ tới một chút cuộc sống của người bình thường.”
Thật là đâu, nghe nói kẻ có tiền thường xuyên bị bắt cóc.
Bất quá phía trước bắt cóc cô đảo không phải bởi vì bọn họ nhà có tiền, mà là Diệp Lan Tinh y thuật tốt, cho nên mới bị trói đi giúp đỡ con nhà người ta khám bệnh.
Vì sao người nhà đó sẽ nhìn trúng Diệp Lan Tinh đâu, cậu liền hỏi một chút.
Diệp Lan Tinh cạn lời nói: “Tớ xui xẻo bái, thế nào cũng phải nói với người ta hắn tâm mạch có vấn đề, kết quả thật sự tìm ra hắn có bệnh. Sau đó liền tìm mẹ tớ chữa bệnh cho bọn họ, nhưng mẹ tớ bởi vì một ít việc không chữa cho nhà bọn họ, vì thế liền đem tớ bắt đi.”
Sao có thể, mẹ cô ấy tựa hồ không giống loại người thấy c.h.ế.t mà không cứu a.
“Cậu đừng dùng loại ánh mắt này nhìn tớ, kỳ thật là tớ nói cái cậu nam sinh kia không trị được, hơn nữa nhà bọn họ lại tính kế bắt cậu nam sinh kia cùng tớ đính hôn.”
“Cái gì?” Lúc ấy nghe được còn tưởng rằng tên thiếu niên kia tùy tiện nói, không nghĩ tới nhà bọn họ thật đúng là dám làm loại chuyện này a.
