Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 632: Năng Lực Học Bá
Cập nhật lúc: 23/01/2026 18:11
Thành quả của việc học nhóm quả thực rất đáng nể, cho nên gần đây Triệu Vi Lan và Diệp Minh Kiệt đều không phản đối các con cùng Đào Vũ học tập. Rốt cuộc, con nhà người ta tụ tập chơi bời thì thành tích đi xuống, còn bọn trẻ nhà này tụ tập thì thành tích đi lên. Hơn nữa chúng chỉ là học sinh tiểu học thôi, chẳng có gì đáng lo lắng.
Tháng này cả nhà họ ở phương Nam sống rất thoải mái, chụp được rất nhiều ảnh. Khi trở về, con gái nói muốn mang quà cho bạn bè. Cô con gái thứ hai mua một đống lớn, còn cô con gái cả chỉ mang theo một phần. Đương nhiên, đều không phải đồ vật gì quá đắt tiền, trẻ con tặng quà cũng cần được kiểm soát.
Ít nhất Triệu Vi Lan hy vọng con gái mình đối với bạn bè cũng phải giữ sự bình tĩnh tương đối, không thể nhiệt tình quá mức ngay lập tức, tránh xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Mà các con gái vì chuyện lần trước cũng trở nên khá kín tiếng, ít nhất sẽ không để lộ điểm yếu khi còn nhỏ để người khác chèn ép.
Chờ về đến nhà, Diệp Lan Nguyệt đi đưa bưu thiếp cho bạn. Thời buổi này bưu thiếp rất thịnh hành, không ít người đều vô cùng quý trọng. Bởi vì rất ít người có điều kiện đi du lịch khắp nơi, bưu thiếp ở đâu thì chỉ nơi đó có, chỗ khác không tìm được. Món quà này ở hiện tại mà nói đã là rất sang rồi.
Còn Diệp Lan Tinh thì mang cho Đào Vũ và bà nội cậu ấy ít đặc sản, là một ít cá khô. Rất thực tế, lại không quá nặng. Theo cách nhìn của Triệu Vi Lan, con gái lớn trong cách xử sự đã trưởng thành đến mức không cần cô phải dạy bảo nữa.
Đến nỗi cậu con trai út, việc kết bạn có chút khó khăn. Bởi vì thằng bé luôn lạnh mặt, cũng không thích chơi cùng đám con trai khác. Cô có chút lo lắng, con trai có khả năng sẽ cô độc sống quãng đời còn lại. Tuy rằng có không ít bé gái thích nó, nhưng nó lại chẳng thích ai cả.
May mà gần đây thằng bé chơi khá thân với con của Tạ Trọng Vân, bởi vì cô bé kia giống như một con b.úp bê sứ, không hay khóc, lại đặc biệt ngoan ngoãn dính người. Ngồi xuống chỗ nào là ngồi yên cả ngày, cứ ngốc nghếch nhìn anh trai nhỏ của mình, bảo sao nghe vậy.
Gần đây vợ của Tạ Trọng Vân đi công tác xa, bảo mẫu có việc xin nghỉ hai ngày, cho nên buổi sáng anh ấy đưa con đến nhà cô gửi, buổi tối lại đón về. Mấy đứa trẻ liền phụ trách trông em bé cùng chơi. Tuy mọi người đều nói đó là tiểu công chúa nhà họ Tạ, nhưng cô bé chẳng có tính khí tiểu thư gì cả, còn đặc biệt thật thà. Nhìn là thấy có cảm tình, trắng trẻo mũm mĩm nhìn thoải mái cực kỳ.
Dù sao Triệu Vi Lan cũng rất thích, thậm chí còn hỏi Diệp Minh Kiệt: “Anh nói xem, em sinh thêm một đứa con gái nữa thế nào?”
Diệp Minh Kiệt sợ tới mức đ.á.n.h rơi cả b.út máy xuống đất, mở to hai mắt nói: “Còn có thể sinh sao?”
Triệu Vi Lan đ.ấ.m nhẹ anh một cái, nói: “Anh nói xem.”
“Anh cảm thấy bất luận có thể hay không thì cũng đừng nghĩ tới, rất nguy hiểm. Hơn nữa, đến lúc đó con trai và con dâu sinh cháu gái cho em bế chẳng phải cũng giống nhau sao.”
Diệp Minh Kiệt thật ra vẫn luôn cảm thấy con cái trong nhà hiện tại đã đến giai đoạn giáo d.ụ.c quan trọng nhất, đâu còn rảnh mà sinh thêm đứa nữa? Còn tưởng rằng vợ mình thật sự có tâm tư này, dù sao cô ấy cũng là bác sĩ, nếu muốn thì có thể nghĩ cách điều dưỡng. Nhưng anh không muốn cô mạo hiểm nữa, lần trước sinh con trai đã rất dọa người rồi.
“Vậy đến bao giờ a.”
“Rất nhanh thôi, em bảo con trai sớm kết hôn một chút là được.”
“Cứ làm như con trai sẽ nghe lời anh vậy.”
Triệu Vi Lan trừng anh một cái, cho đến khi Diệp Minh Kiệt kéo tay cô lôi vào trong chăn, nói: “Được rồi, con cháu tự có phúc của con cháu, chúng ta nghĩ nhiều cũng vô dụng.”
“Em cũng đâu có nghĩ quá nhiều……”
“Vậy ngủ đi.”
“Anh đây là ngủ sao, anh đây là phạm quy, em còn hai cuộc điện thoại muốn gọi.”
“Đừng gọi nữa, nghỉ ngơi đi.”
Nghỉ ngơi cái gì chứ, căn bản còn mệt hơn đi làm ban ngày.
“Đúng rồi, ngày mai có cái tiệc cưới, em đi cùng anh nhé.”
“Ừ, em vừa lúc chuẩn bị vài bộ lễ phục mà chưa có thời gian mặc đâu.”
Hai người đã thống nhất sẽ không mang con cái theo, nhà người khác muốn dựa vào con cái để làm chút gì đó, nhưng nhà họ thì không cần như vậy. Cho nên, tham dự yến tiệc lần này chỉ có hai vợ chồng bọn họ.
Diệp Minh Kiệt hiện tại đã quen mặc âu phục, dáng người anh thẳng tắp, mặc vào trông rất thoải mái, toát lên vẻ quyến rũ của người đàn ông trưởng thành. Mà Triệu Vi Lan cũng đã trút bỏ vẻ ngây ngô thiếu nữ, hiện giờ đứng ở đó đã đủ thu hút ánh nhìn của không ít người, cả nam lẫn nữ.
Đặc biệt là khi một người phụ nữ luôn được cưng chiều, cảm giác đó càng khiến người ta thấy cô tự tin, lại có chút kiều diễm. Dù sao, cô lúc này chính là như vậy, sắc mặt hồng nhuận, cả người dường như trẻ hơn tuổi thật cả chục tuổi.
Hôm nay là ngày vui của người khác, phụ nữ bình thường sẽ không trang điểm quá lộng lẫy, phải chừa mặt mũi cho cô dâu, nếu không người ta sẽ nói mình không có EQ. Triệu Vi Lan thuộc loại EQ cao, cô ăn mặc không quá nổi bật, chỉ trang điểm vô cùng đoan trang mà thôi.
Bất quá có rất nhiều cô gái trẻ vì mục đích nào đó mà trang điểm đặc biệt —— vũ mị, xinh đẹp, đáng yêu. Trong đó có một cô gái khi nhìn thấy Triệu Vi Lan thì rõ ràng đang cười với cô, nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lẽo, cũng không biết là đắc tội cô ta khi nào.
Chỉ là, ánh mắt kia mạc danh quen thuộc, làm cô nhất thời nhớ không nổi là ai.
“Em đang nhìn cái gì vậy?”
“Anh có thấy cô gái kia không, sao em cảm thấy ánh mắt cô ta rất quen.”
“Cô nào?” Diệp Minh Kiệt nhìn theo, quả nhiên thấy một đôi mắt trông có chút quen, nhưng cũng nhớ không nổi đã gặp ở đâu.
Nhưng khi anh quay đầu lại thì cô gái kia đã cúi đầu, cũng không nhìn rõ lắm.
“Đừng nghĩ nhiều.” Trí nhớ Diệp Minh Kiệt rất tốt, cũng cảm thấy chưa từng gặp cô ta, cho nên chỉ có thể khuyên vợ mình đừng đa nghi.
Triệu Vi Lan cũng không muốn vô cớ kiếm chuyện, người ta chỉ là ánh mắt không thiện cảm chút thôi chứ cũng chưa gây phiền toái gì, cô cần gì phải để tâm cả ngày. Cũng không biết vì sao, trong lòng cứ cảm thấy không thoải mái, tổng cảm giác đụng phải thứ gì đó không tốt, nhưng lại không có cách nào làm rõ.
Ánh mắt cô liên tiếp liếc về phía cô gái kia vài lần, cuối cùng cũng không nhìn ra được gì, chỉ có thể từ bỏ.
Nào biết, hôm nay khi bọn họ lái xe về nhà liền cảm giác xe có chút không ổn, phanh không ăn. Diệp Minh Kiệt đạp hai cái, khóe miệng liền mím lại, nhưng anh không chút hoang mang, nghĩ cách giảm ga, đ.â.m nhẹ vào lan can phòng hộ bên đường, chậm rãi cho xe dừng lại.
Cũng may ngày thường anh lái xe không nhanh, đoạn đường núi này lại vắng người, cho nên không xảy ra t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng. Chỉ là các thiết bị trên đường bị anh làm hỏng không ít.
Triệu Vi Lan cũng sợ tới mức lòng bàn tay đầy mồ hôi, nói: “Có chuyện gì vậy, xe làm sao thế?”
“Phanh không ăn, chúng ta xuống xe đi bộ sang bên đường ngay, anh gọi người mang xe tải tới kéo.”
“Được, được, tại sao lại như vậy chứ?”
Ngày thường xe nhà họ đều được bảo dưỡng định kỳ, không có khả năng xuất hiện loại sự cố này.
