Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 640: Đã Biết
Cập nhật lúc: 23/01/2026 18:12
Rốt cuộc bọn họ hai người có ba đứa con, cho dù vì con cái, cô cũng phải nhẫn nhịn. Ông lớn tuổi rồi, trải qua nhiều chuyện, biết rất nhiều phụ nữ đều làm như vậy.
“Vô luận là các người có vấn đề gì, nhưng nếu cậu làm ra chuyện có lỗi với con gái tôi, tôi sẽ đem mẹ con nó về nhà. Cho dù không có nhà họ Diệp các người, tôi cũng nuôi nổi chúng nó.”
Diệp Minh Kiệt bất đắc dĩ gật đầu nói: “Là là là, con biết.” Hiện tại anh cũng không có cách nào phản bác nhạc phụ, chỉ có thể nói sang chuyện khác: “Cha đường xa tới đây, hay là về nhà chúng con ăn cơm đi.”
Viện trưởng Trần trước đó đi công tác, vừa mới trở về, phong trần mệt mỏi. Nghe được anh mời thế nhưng còn có chút khẩn trương, xoa xoa tay, hỏi: “Vậy Vi Lan có ở nhà không? Có bận không? Có thời gian tiếp đãi ta không?”
Nhìn xem, cái chức làm cha này thật là làm người ta không nói nên lời. Người khác đều là đúng lý hợp tình thăm con mình. Đến phiên ông, muốn thăm con còn phải trưng ra cái biểu cảm này.
Tóm lại chính là làm người ta có chút dở khóc dở cười, Diệp Minh Kiệt bồi thêm một câu: “Yên tâm đi, nhìn thấy cha như bây giờ con đều không muốn nói những chuyện không đâu nữa. Đến lúc đó cha con ly tâm, người bạn đời của mình cũng sẽ không vui, hà tất gì chứ.”
Vốn còn mang theo oán khí tới, Viện trưởng Trần lập tức cảm thấy tim mình bị đ.â.m một nhát, m.á.u chảy đầm đìa. Con rể nói không sai, ông thế nhưng không thể phản bác. Không những thế, còn rất đau lòng. Thôi, nó nói cũng không sai.
Vì thế thay đổi đề tài, Diệp Minh Kiệt liền phát hiện ông thấy con gái liền khẩn trương thành như vậy, chuyện của mình cũng không cần nhắc lại nữa. Anh lắc đầu trả lời câu hỏi của nhạc phụ: “Cô ấy không bận, gọi điện thoại bảo về là được, ba mẹ con cũng đã trở lại. Các người cũng đã lâu không gặp, liền đi uống vài chén đi.”
“Cậu đừng tưởng ta quên chuyện của cậu, ta chỉ là tiện thể về nhà cậu thăm con gái, còn muốn hỏi xem nó có biết chuyện này không, cậu đừng hòng lừa gạt cho qua.”
Viện trưởng Trần có thể nhìn thấy con gái cùng cháu ngoại liền thỏa mãn, tuy nói vợ ông mang theo con trai riêng cũng không tồi, rất nghe lời, rất hiểu chuyện. Nhưng đối với con gái ruột, sự thua thiệt đời này chỉ sợ đều không thể quên được.
Bọn họ cùng nhau trở về Diệp gia, sau đó gọi điện cho Triệu Vi Lan.
Trải qua nhiều năm như vậy Triệu Vi Lan đã không còn hận ý lúc trước, cô trực tiếp từ phòng khám gấp rút trở về. Kỳ thật, cô đối với tình thế gần đây vẫn rất hiểu biết, cũng không quá mâu thuẫn với người cha hờ này. Người ta muốn tới, còn có thể không cho tới sao.
Cô trở về mua thêm đồ ăn, sau đó vào nhà liền nhìn thấy cha ruột đang cùng cha mẹ chồng trò chuyện thật vui vẻ. Bọn họ đang nói đến chuyện mùa đông đi phương Nam dưỡng lão, bởi vì tuổi lớn thân thể đều có chút không thoải mái. Mà phương Nam thời tiết rất thích hợp, cha mẹ chồng hiện tại đang rủ rê Viện trưởng Trần cùng đi. Còn nói đến lúc đó Triệu Vi Lan cũng sẽ đi cùng.
Thật tốt, cha mẹ chồng thật biết nghệ thuật nói chuyện. Viện trưởng Trần lớn tuổi công thành danh toại, duy nhất khuyết điểm chính là cô. Cho nên, mới có thể nghe được con gái mình cũng đi thế nhưng còn do dự.
“Ta suy xét một chút……”
“Mọi người nói cái gì thế?” Triệu Vi Lan sợ ông đồng ý, lập tức mở miệng xen ngang.
Viện trưởng Trần thấy người về liền nói: “Nói đến chuyện đi phương Nam mua gian nhà mùa đông đi dưỡng lão, ta cảm thấy cái này được đấy. Gần đây, chân ta cũng có chút đau, muốn đi dưỡng một chút.”
“Vậy không tồi a, lại ngâm chân t.h.u.ố.c bắc thì càng tốt.”
“Đúng đúng đúng, phương pháp đông y có đôi khi thật sự rất hữu dụng, phương pháp của con càng tốt hơn. Nghe nói, con ngay cả người nước ngoài đều chữa khỏi.”
Tâng bốc con gái mình, cũng thật mệt cho người làm cha như ông có thể làm được.
Triệu Vi Lan cười có chút xấu hổ, bất quá vẫn nói: “Đáng tiếc con ở phòng khám nước ngoài cũng không tốt lắm, khách không nhiều, hơn phân nửa đều là người nước mình.”
“Vậy lợi nhuận sao?”
“Cũng tạm, một năm cũng kiếm được mấy vạn tệ, con cảm thấy cũng ổn.”
Viện trưởng Trần nụ cười cứng lại trên mặt, sau đó theo bản năng sờ sờ cằm. Con gái mình có chút kiêu ngạo nha, một năm mấy vạn còn không thỏa mãn sao. Được rồi, một năm nhà xưởng của nó kiếm không ít tiền, mà phòng khám nước ngoài kia có đôi khi nó còn phải đi tiếp khám mấy ngày, cho nên xác thật có chút không tính là kiếm tiền nhiều.
“Dù sao là phát huy mạnh văn hóa nước nhà, con cũng đừng quá để ý.”
“Vâng, con biết, đúng rồi mẹ, con mua đồ ăn rồi, bảo dì giúp việc nấu cơm đi ạ.”
“Đi thôi đi thôi, ông Diệp à, ông lấy rượu ngon ra đi, chúng ta cùng thông gia uống chút.” Nói xong nhìn thoáng qua Triệu Vi Lan, phát hiện cô cũng không phản đối cách nói này, liền biết con bé đã dần dần nghĩ thông suốt. Nên như thế, tổng không thể vẫn luôn hận đi xuống, vậy thì mệt mỏi lắm.
Hiện tại rất tốt, không cần quá thân cận, chỉ cần không hận là được.
Dì giúp việc đi nấu cơm, được yêu cầu làm hai món sở trường, sau đó đem hải sản Triệu Vi Lan mua về làm một nồi lẩu hải sản. Gần đây Tô Tiểu Cần ở phương Nam học được rất nhiều cách chế biến hải sản, làm nước sốt chấm càng là nhất tuyệt. Cho nên, bà liền đi phòng bếp pha nước chấm.
Trong phòng khách thấy không có người, Viện trưởng Trần liền hỏi con gái có phải biết chuyện đồn đãi gần đây không.
Triệu Vi Lan gật đầu nói: “Con biết, cô bé kia da mặt mỏng, cho nên mới sẽ làm ra hành vi trả thù như vậy.”
Diệp Minh Kiệt ở một bên nghe ngẩn ra, rõ ràng là thù hận kiếp trước kiếp này, như thế nào liền thành da mặt mỏng trả thù đâu? Anh cũng không nói lời nào, liền nghe Triệu Vi Lan ở đó nói bừa.
Triệu Vi Lan cười nói: “Là như thế này, không phải Diệp tổng có tiền sao, sau đó khi tham gia một ít hoạt động đã bị cô bé kia nhìn trúng. Rốt cuộc người ta là ông chủ lớn, lớn lên cũng còn xem như tàm tạm, cho nên mới sẽ xuất hiện loại chuyện này.”
Viện trưởng Trần nhìn nhìn Diệp Minh Kiệt, thật là có khả năng này. Gần đây ông cũng phát hiện, con rể mình càng ngày càng có hương vị đàn ông trưởng thành. Đảo cũng xác thật rất chiêu dụ các cô gái trẻ thích. Chỉ là khổ con gái mình.
“Nguyên lai là có chuyện như vậy, nhưng là Vi Lan a, ta muốn cùng con nói một chút……” Ông lại bắt đầu thuyết giáo.
“Hai người nói chuyện đi, con đi giúp mẹ một tay.” Triệu Vi Lan rất không trượng nghĩa mà bỏ đi.
Diệp Minh Kiệt tính tình tốt, nghiêm túc nghe nhạc phụ lải nhải khoảng mười mấy phút, thẳng đến khi Diệp Thắng Quân trở về ông mới thôi.
Hôm nay đồ ăn chuẩn bị cũng không tệ lắm, chờ đến khi bọn trẻ được đón về, Viện trưởng Trần liền từng đứa phát bao lì xì. Là bao lì xì thật sự, mỗi bao một trăm đồng. Tuy rằng thời đại này đã rất gần với lúc Triệu Vi Lan c.h.ế.t kiếp trước, nhưng vẫn còn kém vài năm. Một trăm đồng, đã có thể mua rất nhiều đồ vật.
Diệp Minh Kiệt cảm thấy ông cho nhiều quá, nói: “Trẻ con không thể quá chiều, lần sau cha đừng cho nhiều tiền như vậy.”
“Không chiều trẻ con chẳng lẽ còn chiều người lớn? Huống hồ cặp con gái này của các con và Vi Lan khi còn nhỏ lớn lên thật giống nhau.” Viện trưởng Trần cười nhìn các cháu nói.
