Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 665: May Mắn Có Cô Ấy
Cập nhật lúc: 23/01/2026 18:16
Cũng may, lúc này mẹ Tôn nghe được Tôn Duy thế nhưng đặc biệt thích tiếp xúc cùng một cô bé, cô bé kia chỉ cần là gọi cậu ta ra ngoài thì khẳng định cậu ta sẽ ra.
Chính là, nếu muốn đơn độc tiếp xúc với bạn của con mình, sợ cậu ta không đồng ý.
“Đúng rồi, Duy Duy, nghe nói con kết giao một người bạn mới. Con cứ như vậy cả ngày trốn tránh, không cần gọi điện thoại cho bạn ấy sao? Không cần cùng bạn ấy đi ra ngoài đi dạo sao?”
Trong phòng vốn là không có thanh âm, mẹ Tôn cho rằng cậu ta sẽ không có phản ứng, đang nghĩ có phải hay không muốn lại đổi một cái biện pháp đem người gọi ra, thật sự không được phải đi mời bác sĩ tâm lý.
Nhưng không nghĩ tới, cửa phòng thế nhưng bị đẩy ra.
“Điện thoại.” Tôn Duy vươn tay, hướng mẹ mình đòi điện thoại, sau đó liền đóng cửa lại.
Không bao lâu sau, cậu ta liền từ bên trong đi ra, ăn mặc cực đẹp, vẫn là một chiếc váy nhỏ đặc biệt đáng yêu, xem ra là muốn đi ra ngoài đi dạo.
Xem biểu tình của cậu ta, tựa hồ là rất vui lòng đi ra ngoài.
Này thật là quá khó gặp, cậu ta ngày thường ngay cả ra khỏi phòng đều không vui.
Mẹ Tôn nhìn nước mắt đều sắp rơi xuống, không không không, chuyện này còn không quan trọng, quan trọng là cậu ta không phải vẫn luôn mâu thuẫn mặc váy sao?
Ngày thường đều sẽ không mặc váy, nhiều nhất cũng chính là mặc một cái quần đùi dài, nhưng hôm nay chiếc váy nhỏ này, thật là quá đáng yêu.
Chính mình còn buộc tóc đuôi ngựa, bên trên còn cài một đóa hoa đầu phi thường phi thường đáng yêu. Nhìn qua chính là con gái mua, trang điểm một cái cả người so với con gái còn giống con gái hơn, bà nhìn mà tâm đều mềm nhũn.
Trên người đeo ba lô cũng thực đáng yêu, hình con thỏ, thực thích hợp cho bé gái tuổi này đeo.
Nội tâm mẹ Tôn đang gào thét quá đáng yêu, chính là đột nhiên trong lòng rùng mình.
Không biết vì cái gì thẩm mỹ của cậu ta đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, chẳng lẽ chỉ là bởi vì kết giao một người bạn?
Ngẫm lại cũng bình thường, làm gì có đứa trẻ nào không có bạn bè. Chẳng qua, con mình có thể kết bạn được thật đúng là rất khó có được. Cũng không biết, người bạn này có phải hay không đối với cậu ta có điều mưu đồ.
Sẽ không vẫn luôn như vậy đi xuống chứ?
Bà đã hy vọng Tôn Duy vẫn luôn như vậy đi xuống, lại không hy vọng cậu ta vẫn luôn như vậy đi xuống, nếu quan điểm thẩm mỹ biến thành như vậy, kia về sau nếu là khôi phục thân phận lại lớn lên thì phải làm sao bây giờ?
Trong lòng càng thêm rối rắm, chính là đột nhiên liền rất hiểu biết suy nghĩ của con trai mình bấy lâu nay.
Chính mình rối rắm một chút như vậy thôi, càng miễn bàn cậu ta rõ ràng là một bé trai, lại mỗi ngày bị trang điểm thành bé gái thì khó chịu đến mức nào...
Phía trước không có ý thức giới tính thì còn đỡ.
Tới lúc đi học tiểu học, liền bắt đầu có ý thức giới tính.
Từ đó về sau, bệnh tự kỷ liền càng ngày càng nghiêm trọng.
Kỳ thật bệnh tình của cậu ta phát triển cũng không nhanh, chẳng qua là người nhà bọn họ vì sợ cậu ta trước mặt người ngoài lộ ra dấu vết liền mỗi ngày dặn dò cậu ta, canh chừng cậu ta.
Ngày thường cũng không cho cậu ta cùng người khác tiếp xúc, chờ đến khi phát giác ra, đứa nhỏ này đã tự kỷ rồi.
Thậm chí tính cách cũng trở nên phi thường đáng sợ, âm lãnh, bọn họ có đôi khi đều sẽ sợ hãi.
Ý tưởng của phụ huynh nhà họ Tôn khi biết nội tình là, chờ thêm hai năm nữa lại hảo hảo bồi dưỡng một chút quan niệm của cậu ta, lại chiếu cố một chút tâm tình, không chừng là có thể khôi phục lại.
Nhưng là gần nhất chuyên gia nói, tình cảm cùng trải nghiệm thời thơ ấu cơ hồ là đi theo cả đời, khả năng vĩnh viễn cũng không có cách nào sửa đổi được.
Này đối với bọn họ tới nói thật là một cú sốc phi thường lớn, cũng biết hiện tại vô luận làm như thế nào đều không còn kịp rồi. Tính cách con bọn họ đã dưỡng thành, hơn nữa vẫn là cái loại ác liệt nhất.
Cũng may, hiện tại cậu ta bắt đầu kết bạn, sau đó chậm rãi có phải hay không liền có thể biến chuyển tốt hơn đâu.
Một bên lo lắng, một bên lại cho người đưa cậu ta qua đó.
Mấy chuyện này Diệp Lan Nguyệt cũng không biết, rốt cuộc bọn họ tuổi còn nhỏ, Tôn Duy lại để tóc dài, rất khó nhìn ra cậu ta là nam sinh. Hơn nữa con trai dậy thì muộn, con gái giống nhau ở lớp 6 tiểu học cũng đã phát d.ụ.c rất tốt, ít nhất chiều cao đã thập phần vượt trội.
Chính là con trai đâu, có khi phải đến lớp 7 lớp 8, thậm chí cấp ba mới bắt đầu phát triển.
Thực rõ ràng, Tôn Duy bởi vì trường kỳ tâm tình áp lực cùng dinh dưỡng bất lương cho nên phát d.ụ.c tương đối muộn.
Cho nên, đến bây giờ không ai có thể nhìn ra tới cậu ta là con trai hay là con gái.
Diệp Lan Nguyệt thực thích cùng cậu ta chơi, cô bé được trải nghiệm niềm vui làm chị gái.
Cậu ta thật là ngoan a, quan trọng nhất là còn phi thường nghe lời cô bé.
Chỉ là thân thể không tốt lắm, Diệp Lan Nguyệt bắt đầu cầu xin Diệp Lan Tinh giúp đỡ cậu ta điều trị thân thể.
“Chị em chúng ta đại khái chính là cái mệnh này, bạn bè tới một người phải chữa một người, tới đây, để tớ bắt mạch cho cậu.”
Diệp Lan Tinh phất phất tay, ẩn hiện phong phạm của đại gia.
Chính là, ai có thể nghĩ đến một cô bé y thuật lại tốt như vậy. Nhưng là Diệp Lan Nguyệt cực lực đề cử, Tôn Duy không dám phản bác, trực tiếp duỗi tay ra.
Kết quả, Diệp Lan Tinh sờ soạng một lát liền cau mày, nhìn thoáng qua Tôn Duy chớp chớp mắt, lại nhìn nhìn cổ tay của cậu ta.
Trầm ngâm thật lâu, nói: “Cậu còn chưa có kinh nguyệt đi?”
Đối phương tựa hồ không hiểu, trừng mắt nhìn một chút.
Diệp Lan Tinh nhìn phản ứng này hẳn là khẳng định là không có, vì thế liền nói: “Kia không có việc gì, có thể là bởi vì còn chưa dậy thì thành phụ nữ cho nên mạch tượng này có điểm không đúng, thân thể xác thật không tốt, gần nhất khẳng định ăn uống quá độ.”
Tôn Duy mở to hai mắt, cái này cũng có thể nhìn ra được tới?
Sau đó Diệp Lan Nguyệt lại bắt mạch tay kia của cậu ta, liền nói: “Thật sự a, tì vị đều bất hòa.” Cô bé khi còn nhỏ thủ pháp bắt mạch so với chị gái mình đều phải tốt hơn, chẳng qua mấy năm nay bởi vì có máy tính liền không đi bắt mạch cho người khác. Nhưng là cái gì nên học hoặc là nói đã học được cũng không có quên.
Tôn Duy cả người đều ngẩn ra, cậu ta nhìn Diệp Lan Nguyệt, cảm thấy nếu muốn trường kỳ bảo hộ bí mật của chính mình tựa hồ có điểm khó.
Đang nghĩ ngợi tới, Diệp Lan Tinh đã bắt đầu viết phương t.h.u.ố.c, sau đó giao cho Diệp Lan Nguyệt làm cô bé đi bốc t.h.u.ố.c.
Trong căn nhà này của bọn họ còn có một phòng d.ư.ợ.c liệu nhỏ, chuyên môn cấp hai chị em luyện tập dùng.
Cho nên, Tôn Duy chưa đến hai tiếng đồng hồ liền được uống t.h.u.ố.c, còn được sắc sẵn t.h.u.ố.c cho một ngày để cậu ta mang về uống.
Tôn Duy thực nghe lời, buổi tối liền xách theo cặp l.ồ.ng đi trở về.
Ăn cơm chiều xong, cầm t.h.u.ố.c liền đổ ra bát uống một hơi cạn sạch.
Mẹ Tôn cùng cha Tôn hoảng sợ, lập tức nói: “Con đây là đang uống cái gì a?” Không phải là t.h.u.ố.c độc đi.
Chính là nghe được lời giải thích trái ngược: “Đây là t.h.u.ố.c bổ.”
“Thuốc bổ? Con đi khám bác sĩ?”
“Bạn cho.”
“Không được, thứ này có thể tùy tiện uống sao.” Vợ chồng hai người lo lắng, muốn đi đoạt lấy t.h.u.ố.c trong tay con trai.
Chính là cậu ta gắt gao bảo vệ, hung tợn nhìn chằm chằm bọn họ, tựa hồ nếu muốn từ trong tay cướp đi kia cậu ta khẳng định sẽ nổi điên.
Đứa nhỏ này muốn một khi phát điên, rất ít người có thể trị được.
Không có cách nào, chỉ có thể là mặc kệ cậu ta uống, sau đó thừa dịp buổi tối đem cặp l.ồ.ng lấy đi làm người cầm đi xét nghiệm. Kết quả là, t.h.u.ố.c đông y cực tốt, d.ư.ợ.c liệu không tồi, so với trên thị trường còn muốn thuần khiết hơn. Hơn nữa, d.ư.ợ.c hiệu cũng thực tốt, đối với trẻ con không có một chút thương tổn không nói còn thực bổ.
Đối với thân thể suy yếu của cậu ta, lại tì vị mất cân đối rất hữu dụng, tốt nhất là tiếp tục dùng.
