Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 679: Đánh Người Chúng Ta Chuyên Nghiệp

Cập nhật lúc: 23/01/2026 18:19

Cậu ta bị mấy nam sinh kia ấn ở ghế dựa thượng đ.á.n.h, nhưng chuyện này thật là chọc Diệp Lan Tinh tức giận. Cô bé ngày thường thực đạm nhiên, rất ít khi nổi nóng.

Nhưng nhìn thấy người của mình bị đ.á.n.h, ngọn lửa giận “vèo” một tiếng liền bốc lên.

Đúng vậy, lão Diệp gia bọn họ có tính di truyền là bênh vực người mình.

Cô bé không chút nghĩ ngợi xông lên, túm lấy tóc một nam sinh, kéo hắn từ trên người Đào Vũ xuống. Sau đó Diệp Lan Nguyệt cũng là kẻ không sợ chuyện lớn, trực tiếp xông lên cũng muốn hỗ trợ.

Kết quả, bị một thằng con trai đá một cước vào bụng.

Vốn dĩ đang đến tháng, lần này bị đá vào bụng dưới rất dễ xảy ra chuyện.

Liền thấy nguyên bản còn ở một bên sợ hãi, đôi mắt Tôn Duy “xoát” một cái liền đỏ lên. Cậu vốn là một người tương đối hướng nội, bởi vì chơi cùng Diệp Lan Nguyệt bọn họ mới chậm rãi học được cách ở chung với người khác, chính là không có người biết cậu là một kẻ điên cuồng.

Chính là cái loại hễ gặp chuyện gì liền sẽ trực tiếp bạo tẩu.

Cho nên cậu lao qua không phải để kéo người, mà là c.ắ.n.

Giống như ch.ó điên, đối với đám con trai kia vừa c.ắ.n vừa đá.

Không hề có kết cấu, lại dị thường tàn nhẫn.

Trong nháy mắt, liền c.ắ.n bị thương hai ba đứa, sau đó, còn đ.ấ.m một bạn học chảy m.á.u mũi.

Vừa thấy m.á.u, giáo viên cùng các bạn học đều sợ quá sức, vội vàng tách bọn họ ra.

Chính là người khác đều bình tĩnh lại, chỉ có Tôn Duy, thần sắc kia liền dường như muốn đem đối phương nuốt sống, giáo viên đều kéo không được.

Vẫn là Diệp Lan Nguyệt kéo cậu một chút nói: “Tớ không có việc gì, đỡ hơn nhiều rồi.”

Tôn Duy lúc này mới bình tĩnh lại, cậu thế nhưng xoay tay lại liền ôm lấy Diệp Lan Nguyệt, khóc.

Tuy nói cậu sinh ra trông yếu đuối đáng thương, luôn làm người ta nhịn không được đau lòng, nhưng là thật sự khóc thút thít thì hiếm khi thấy.

Đây vẫn là lần đầu, đặc biệt là ôm rất c.h.ặ.t, Diệp Lan Nguyệt có điểm cạn lời. Cô chỉ có thể giống người mẹ đang dỗ dành con, vỗ vỗ lưng cậu.

Đứa nhỏ này thật là làm người đau lòng, nhưng không nghĩ tới cậu không biết khi nào đã gọi điện thoại, xe của bọn họ mới đi được một nửa đã bị chặn lại lôi xuống xe.

Đúng vậy, cậu muốn mang theo Diệp Lan Nguyệt đi bệnh viện.

Diệp Lan Nguyệt nói: “Chị tớ xem cho tớ rồi, tớ không có việc gì.”

“Không được, cậu cần thiết đi khám, cần thiết đi.” Nói xong, đôi mắt đều đỏ.

Diệp Lan Nguyệt cũng thật là không có cách nào, lập tức liền cùng cậu đi.

Sau đó ngồi trên xe nhà cậu, cô liền bất đắc dĩ thở dài nói: “Tớ xem như thua trong tay cậu rồi.”

Chuyện gì cũng phải nghe cậu ấy.

“Là tớ, tớ ở trong tay của cậu, nào cũng không đi.”

Tôn Duy trực tiếp đem thân thể dựa vào trên người cô, còn nhìn bụng cô, tới bệnh viện xong liền thế nào cũng phải bắt cô kiểm tra toàn diện.

Diệp Lan Nguyệt làm một cái kiểm tra toàn thân, m.á.u liền rút năm ống, lúc rút m.á.u Tôn Duy nhìn thấy m.á.u từ mạch m.á.u cô rút ra liền trực tiếp ngất xỉu.

“……” Cho nên nói, vì cái gì muốn bồi cô tới rút m.á.u a.

Náo loạn nửa ngày, cô không có chuyện gì, sau đó Tôn Duy lại nằm viện. Nói cậu đường huyết thấp, yêu cầu truyền dịch.

Diệp Lan Nguyệt cạn lời, cuối cùng còn phải ngồi ở trước giường chăm sóc cậu.

Cái cô bé này, thật sự đặc biệt có thể gây chuyện. Bất quá, sự quan tâm của cậu ấy là hàng thật giá thật.

Ngồi một hồi lâu, Tôn Duy mới tỉnh lại, một phen liền bắt lấy cô hỏi: “Kết quả kiểm tra thân thể của cậu có chưa?”

“Có rồi, tớ không có việc gì.” Thật lạ a, giọng nói của cậu ấy như thế nào có điểm khàn khàn. Không, âm sắc có điểm thiên về trung tính, liền dường như con trai ở thời kỳ vỡ giọng giống nhau.

“Vậy là tốt rồi.”

“Giọng cậu sao lại khác thế?”

“Tớ… Có thể là do gấp gáp nên có điểm nóng trong người, không có việc gì, uống nước thì tốt rồi.”

“Đúng rồi, tớ đều quên rót cho cậu chút nước, cậu chờ một chút.” Diệp Lan Nguyệt đi rót nước ấm cho cậu, uống nước xong cậu xác thật đỡ hơn một ít.

Sau đó hai người gọi tài xế tới đón, ai về nhà nấy.

Chính là Tôn Duy thế nào cũng phải bắt Diệp Lan Nguyệt đưa kết quả cho cậu, cậu mang về nhà tìm bác sĩ gia đình hỏi một câu mới được.

Có cần phải khẩn trương như vậy không a, cô còn sẽ lừa cậu sao.

Nhưng cô sẽ không nghĩ đến Tôn Duy mang theo đống kết quả kiểm tra này đi hỏi bác sĩ gia đình của mình, con gái ở trong kỳ kinh nguyệt bị đá, có thể hay không đối với s.i.n.h d.ụ.c có ảnh hưởng, hoặc là đối với thân thể có cái gì ảnh hưởng.

Bác sĩ gia đình tự nhiên là biết tình huống chân thật của cậu, vì thế liền nói cho cậu một ít chuyện con gái trong kỳ kinh nguyệt phải chú ý. Còn tưởng rằng là tiểu thiếu gia tính toán dùng chuyện kinh nguyệt tới làm cái gì đâu, cho nên nói cực kỳ chi tiết.

Lần này Tôn Duy không có mặt đỏ, thực nghiêm túc nghe, còn làm chút ghi chép nhỏ.

Lúc sau, liền biết mỗi tháng con gái đều sẽ có, cho nên liền đem chuyện này nhớ kỹ, thời gian cũng nhớ kỹ.

Mấy cái này cùng sinh nhật của Diệp Lan Nguyệt là giống nhau, tuyệt đối không thể quên.

Lúc sau, mỗi tháng Diệp Lan Nguyệt còn chưa nghĩ tới chuyện này thì cậu đã nghĩ tới, còn cố ý ở trong túi mang theo băng vệ sinh.

Diệp Lan Nguyệt thực giật mình, không nghĩ tới cậu sẽ làm như vậy, hỏi cậu vì cái gì muốn mang băng vệ sinh, bởi vì cô biết Tôn Duy còn chưa có tới tháng. Chính là không nghĩ tới, Tôn Duy thế nhưng thực thản nhiên nói kỳ thật cậu đã tới rồi, chỉ là quá thẹn thùng cho nên không có nói, hơn nữa thời gian cũng xấp xỉ với cô.

“Đều nói thứ này có từ trường, nếu xung quanh cậu có bạn nữ nào tới, như vậy cậu cũng sẽ đột nhiên lúc này tới. Cậu không chừng là chịu ảnh hưởng của tớ và chị tớ.”

“Ừ, có thể là vậy. Tớ về sau, cũng muốn học y.”

“Cái gì?”

“Tớ về sau cũng muốn học y.”

“Không phải chứ, nhà cậu không phải làm buôn bán sao, cậu vì cái gì học y a?”

Diệp Lan Nguyệt hoàn toàn không nghĩ ra, cậu vì cái gì muốn làm như vậy.

“Học y cùng chuyện làm ăn trong nhà cũng không xung đột, lại nói tớ khả năng sẽ có một đứa em trai hoặc em gái, để nó kế thừa gia nghiệp không phải cũng được sao. Cậu đâu, tính toán làm cái gì?”

Không nghĩ tới, bạn tốt đột nhiên liền biết chính mình muốn đi học chuyên ngành gì. Diệp Lan Nguyệt còn cảm thấy mê mang, cô chớp chớp mắt nói: “Tớ muốn học chuyên ngành kỹ sư máy tính.”

“Ừ, đến lúc đó chúng ta thi vào cùng một trường đại học được không?”

“Được a, nhưng là học lực của chúng ta kém rất xa đâu.”

Đừng nhìn Tôn Duy nhỏ hơn các cô, nhưng là học tập lại tốt hơn các cô.

Tuy rằng không bằng Đào Vũ, nhưng cũng không kém quá nhiều.

Nếu nói bọn họ hai người thi vào cùng một trường đại học còn có thể, nhưng chị em Diệp gia liền có điểm tụt hậu.

“Con gái luôn là so với con trai nhiều chuyện hơn chút, học tập không tốt cũng không có gì đáng để ý. Đến lúc đó tớ nhìn thành tích của các cậu rồi thi thấp đi một chút là được.”

“Như vậy sao được.”

Này không phải thuần túy là mù quáng vì yêu sao, vì đối tượng gì đó mà hy sinh thành tích tốt của chính mình, cả đời không phải bị hủy hoại sao.

Chính là Tôn Duy không thèm để ý, cười nói: “Chúng ta muốn vẫn luôn ở bên nhau, lại nói cách kỳ thi đại học còn có mấy năm nữa đâu.”

Đúng vậy a, bọn họ hiện tại mới sơ trung, xác thật còn có mấy năm nữa đâu. Đến lúc đó không chừng thành tích của các cô liền lên rồi, sau đó thành tích của Tôn Duy bọn họ liền tụt xuống.

Cô nghĩ khá tốt, Đào Vũ lại là đứng nhất, Tôn Duy lại từ thứ 5 biến thành thứ 10, cùng chị em các cô kém hơn mười hạng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.