Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 716: Yêu Đương Có Chút Khó

Cập nhật lúc: 23/01/2026 18:24

Đây đã là lựa chọn tốt nhất của cậu. Nếu không phải vì không nỡ xa Diệp Lan Tinh, cậu sợ là ở đâu cũng như nhau.

Đương nhiên còn có bà nội cậu, gần đây sức khỏe của bà cũng không được tốt lắm. Nếu không phải vẫn luôn có Diệp Lan Tinh chăm sóc, chỉ sợ không biết sẽ biến thành dạng gì.

Từ nhỏ đến lớn, sự cảm kích của cậu đối với Diệp Lan Tinh luôn nhiều hơn một chút. Nếu không có cô, cậu thậm chí không dám đi trường quân đội. Như vậy, có khả năng sẽ khiến bà nội gặp nguy hiểm. Hiện tại cậu lại dám, chính là cảm thấy bản thân có chút vô sỉ.

Diệp Minh Kiệt và Triệu Vi Lan lại trò chuyện với cậu vài câu, liền thả cậu và Diệp Lan Tinh về phòng chơi.

Khi hai người ở riêng, cậu rất quang minh chính đại nói với Diệp Lan Tinh: “Xin lỗi, tớ rất ích kỷ.”

Diệp Lan Tinh chớp chớp mắt, không hiểu tại sao cậu bỗng nhiên nói những lời này.

“Cậu đối với tớ thật sự quá tốt, tớ chính là vì biết cậu sẽ chăm sóc bà nội tớ nên mới nghĩa vô phản cố đi học trường quân đội, thậm chí sau này cũng sẽ tiếp tục làm việc vì quốc gia.”

Diệp Lan Tinh phì cười, nhéo nhéo má cậu, lại phát hiện cậu thật sự quá cao lớn.

“Đồ ngốc, chuyện này có gì phải xin lỗi. Từ nhỏ đến lớn cậu cũng giúp tớ rất nhiều mà, hơn nữa bà nội đối với tớ tốt như vậy, chăm sóc bà là việc nên làm.”

“Cậu cũng không sợ tớ giống như những gã đàn ông phượng hoàng nam trong tiểu thuyết sẽ phản bội cậu sao?”

Diệp Lan Tinh dựa vào ban công phòng mình nhìn bầu trời đầy sao, vươn tay nói: “Nữ chính trong tiểu thuyết đều coi đàn ông là tất cả của mình, từ nhỏ mẹ tớ đã dạy chúng tớ, đàn ông đích xác có thể yêu, có thể vì hắn trả giá, nhưng hắn chắc chắn không phải là tất cả của chúng tớ. Cho nên, em gái thích Tôn Duy, nhưng con bé vẫn kiên trì ước mơ của mình. Mà tớ, cũng có ước mơ của tớ, sẽ không vì bất luận kẻ nào mà bẻ gãy đôi cánh.”

Đào Vũ vẫn là lần đầu nghe cô nói điều này, nhưng cũng hiểu rõ. Cô gái này, nếu mình sơ sẩy không nắm c.h.ặ.t, cô sẽ vỗ cánh bay đi, thậm chí không hề lưu luyến.

Cả đời dài như vậy, cậu tính toán sẽ luôn làm sợi dây diều kia.

Giữa không trung nắm lấy tay cô, giữa trán thiếu niên mang theo ý cười. Đúng vậy, bạn gái cậu vô cùng lợi hại.

Hai người chàng chàng thiếp thiếp, Diệp Lan Nguyệt vốn định đưa trái cây liền rút lui.

Tôn Duy mới từ nhà vệ sinh đi ra, kỳ quái nói: “Cậu không phải đi đưa trái cây sao?”

Vốn dĩ Diệp Minh Kiệt chỉ gọi Đào Vũ tới, là Diệp Lan Nguyệt lén gọi thêm Tôn Duy. Tôn Duy liền mặt dày đi cùng, cũng may Diệp Minh Kiệt cũng không nói gì.

“Chị tớ và Đào Vũ đang chim chuột trong phòng đấy.” Diệp Lan Nguyệt che miệng cười trộm. Hai người này bình thường đứng đắn lắm, không ngờ lén lút cũng sến súa như vậy, còn không biết xấu hổ bảo cô và Tôn Duy buồn nôn.

“Thật, thật không, vậy chúng ta cũng về phòng cậu đi.”

Tôn Duy có chút ngượng ngùng mở miệng, thật ra hắn đặc biệt thích ở riêng với Diệp Lan Nguyệt. Theo tuổi tác dần lớn lên, hắn còn luôn muốn chiếm chút tiện nghi nhỏ. Đáng tiếc hiện tại lớn rồi, không giống khi còn nhỏ, hắn đôi khi còn có thể ngủ chung giường với Diệp Lan Nguyệt. Khi đó cô, làn da trắng tuyết, mập mạp, rất dễ ôm. Hiện tại cũng giống nhau đi. Nghĩ đến đây nuốt nước miếng. Bởi vì hắn da trắng, cho nên chỉ cần nghĩ đến những điều này liền sẽ nháy mắt đỏ bừng mặt. Nhìn qua, đôi môi phảng phất như quả anh đào.

“Sao lại có thể có loại đàn ông như cậu chứ.”

Diệp Lan Nguyệt cho dù chưa từng quen bạn trai khác, cũng biết người trước mắt này là cực phẩm. Này cũng, quá mê người rồi.

Cô thậm chí không chút do dự kéo hắn vào phòng mình, ép người vào tường, đưa tay kéo áo hắn bắt hắn cúi xuống, sau đó hôn lên.

Tôn Duy rất hưởng thụ, thậm chí có chút quá mức kích động. Nhưng chỉ được một nửa, Diệp Lan Nguyệt đột nhiên ngẩng đầu nhíu mày nói: “Không đúng nha, cậu nhảy lớp học cùng lớp với tớ, cho nên kém tớ một tuổi mà.”

“Vậy, thì sao?” Tôn Duy nghi hoặc, đột nhiên không chấp nhận tình chị em sao?

“Cho nên, cậu còn chưa đủ 18 tuổi. Tớ quá cầm thú rồi, cậu thành thật đứng sang một bên cho tớ, sau này không được phép quyến rũ tớ nữa, có nghe hay không.”

Lạnh lùng đẩy người ra, từ nay về sau nhất định phải thanh tâm quả d.ụ.c mới được.

Tôn Duy chưa đã thèm sờ môi, đặc biệt ủy khuất nhìn Diệp Lan Nguyệt. Hắn hốc mắt ửng đỏ, thật giống như thỏ con bị sói xám bắt nạt, vừa đáng thương vừa đáng yêu.

“Được rồi, được rồi, đợi cậu đủ 18 tuổi, chị đây tặng cậu một gói quà hôn hít siêu to khổng lồ.”

Diệp Lan Nguyệt không nhịn được xoa tóc hắn. Mềm mại, thơm thơm, đặc biệt thoải mái.

“Cậu nói đấy nhé, không được đổi ý.”

Tôn Duy cố ý dùng đầu dụi vào lòng bàn tay cô, sau đó lại cù vào chỗ buồn của cô.

Diệp Lan Nguyệt ngã xuống giường, cười đến hoa chi loạn chiến, cổ áo lệch sang một bên lộ ra làn da trắng tuyết. Tôn Duy hô hấp nhanh hơn, sắc mặt đỏ bừng, vội vàng chỉnh lại cổ áo cho cô, trốn sang một bên hít sâu.

Diệp Lan Nguyệt đang định trêu chọc hắn vài câu, tiếng gõ cửa vang lên.

“Ăn cơm, mau xuống dưới.” Giọng nói dịu dàng của Triệu Vi Lan truyền vào.

“Vâng ạ, mẹ!”

Diệp Lan Nguyệt giật mình, dùng giọng điệu đứng đắn nhất trả lời.

Tôn Duy trốn bên cạnh không khỏi may mắn, cũng may vừa rồi không phạm sai lầm, bằng không bị phụ huynh bắt được thì phiền toái to.

Hai người soi gương chỉnh trang lại dung nhan, một trước một sau đi ra khỏi phòng, phảng phất như không thân thiết lắm.

Diệp Lan Tinh và Đào Vũ thì tự nhiên hơn nhiều, vừa đi vừa trò chuyện, nhìn dáng vẻ vừa rồi không làm chuyện xấu gì.

Trên bàn đã bày đầy món ngon, tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Diệp Minh Kiệt buông báo xuống, quét mắt nhìn các con gái và con rể tương lai một cái, rõ ràng có chút không hài lòng. Thằng nhóc con ở trong phòng con gái lâu như vậy, làm cha trong lòng thật khó chịu. Nếu không phải Triệu Vi Lan khuyên, anh đã sớm gọi Đào Vũ và Tôn Duy ra sân đ.á.n.h quân thể quyền rồi.

Vào bàn, những người khác cũng lần lượt ngồi xuống, cả nhà hòa thuận vui vẻ ăn cơm tối.

Cơm tối xong, Đào Vũ bồi Diệp Minh Kiệt đ.á.n.h cờ tướng, Tôn Duy bồi Triệu Vi Lan xem TV, đều thành thật vô cùng.

Buổi tối 9 giờ, bọn họ mới viên mãn rút lui.

“Phù!”

Tôn Duy thở hắt ra, bội phục nhìn Đào Vũ: “Cậu chơi cờ với chú Diệp không bị run tay sao?”

“Không khoa trương như vậy đâu.” Đào Vũ buồn cười vỗ vai hắn: “Tớ lại cảm thấy xem TV cùng dì Triệu mới thống khổ.” Mấy bộ phim mẹ chồng nàng dâu, chuyện nhà chuyện cửa, vừa xem đã đau đầu.

“Cậu công chú Diệp, tớ công dì Triệu, hai ta phối hợp ăn ý.” Tôn Duy cảm thấy dì Triệu dịu dàng lại dí dỏm, ở bên cạnh dì ấy cảm giác rất vui vẻ.

“Thành giao!” Đào Vũ trịnh trọng gật đầu.

Diệp Minh Kiệt không thích Tôn Duy quá đẹp trai, quá giống tiểu bạch kiểm, Đào Vũ liền ở trước mặt ông khen ngợi Tôn Duy thực ra cũng rất dũng mãnh. Triệu Vi Lan lo lắng điều kiện gia đình Đào Vũ quá kém, con gái gả qua chịu khổ, Tôn Duy liền ở trước mặt bà khen ngợi Đào Vũ kiếm tiền cũng rất giỏi. Hai thằng nhóc này liên minh vừa vặn tốt.

Trong phòng, Diệp Lan Nguyệt đang lén hỏi Diệp Lan Tinh: “Chị và Đào Vũ đến bước nào rồi?”

“Có ý gì?” Diệp Lan Tinh không hiểu ra sao, không biết cô hỏi cái gì.

“Chính là có hôn môi hay gì đó không ấy.” Diệp Lan Nguyệt hạ giọng, còn không quên nhìn trái nhìn phải, chỉ sợ bị bố mẹ nghe thấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.