Trở Về Thập Niên 80: Cùng Chồng Thương Binh Tàn Tật Xây Dựng Cuộc Sống Khá Giả - Chương 80: Lại Có Người Đến Xin Thuốc
Cập nhật lúc: 15/01/2026 03:22
Kết quả đối phương đến một cái liếc mắt cũng không thèm cho hắn, trông bộ dạng kiêu ngạo vô cùng.
Nhưng Diệp Ái Quốc lại thích cái kiểu này, trước kia Triệu Phi Phi cũng thanh cao như vậy, đến cuối cùng chẳng phải vẫn bị hắn nắm trong tay sao? Cô nhóc này gần đây nhìn còn khó chiều hơn Triệu Phi Phi một chút, đặc biệt là cái dáng vẻ cấm d.ụ.c kia, làm người ta muốn ngừng mà không được.
Dù sao thì, Diệp Ái Quốc hễ không có được là lập tức biến thái, suy nghĩ đều hướng về phía không thể miêu tả. Những điều này Triệu Vi Lan nửa điểm cũng không biết, cô đang ở trong nhà làm một số việc mà phụ nữ nông thôn nên làm. Làm việc nhà, lau chùi mấy tấm kính cửa sổ duy nhất trong nhà, như vậy trong phòng sẽ sáng sủa hơn không ít. Sau đó đ.á.n.h hồ dán, cắt giấy báo thành từng dải để dán kín các khe cửa sổ, làm như vậy đến mùa đông gió không lùa vào được, trong phòng sẽ ấm áp hơn.
Đang dán dở thì một người trong làng đi tới, vừa đi vừa ho khan nói: “Nhà Diệp gia à, tôi đến lấy t.h.u.ố.c, nghe nói chỗ cô phát t.h.u.ố.c trị ho.”
Triệu Vi Lan quay đầu lại nhìn, phát hiện là một bà dì, sắc mặt bà tái nhợt, ho khan không ngừng.
Tuy rằng không phải bác sĩ chính quy, nhưng dù sao kiếp trước cô bệnh tật quấn thân lâu ngày, vì tiết kiệm tiền nên tự mình phối t.h.u.ố.c luyện tập, cho nên liếc mắt liền nhìn ra dì này chẳng phải bị cảm lạnh thương hàn gì, vì thế liền lắc đầu nói: “Dì à, dì không phải bị nhiễm lạnh đâu, uống t.h.u.ố.c này vô dụng thôi. Để cháu bắt mạch cho dì nhé.”
“Cô còn biết bắt mạch cơ à?”
“Mới vừa học được ạ.” Không thể nói là không biết, dù sao bắt mấy bệnh vặt vãnh chắc vẫn được.
Bà dì tính tình cũng tốt, ngồi xuống đưa tay ra nói: “Thế cũng được.”
Hôm nay bên ngoài nắng ấm, các cô cũng chẳng vào trong nhà.
Bắt mạch một lúc, Triệu Vi Lan nói: “Dì à, có phải dì luôn cảm thấy cổ họng có gì đó vướng víu nhưng khạc không ra, lại còn hay nôn khan, buổi sáng đặc biệt nghiêm trọng. Hay đổ mồ hôi, tính tình lại đặc biệt nóng nảy không?”
“Cái này cũng sờ ra được sao? Mấy cái kia thì đúng rồi, nhưng tính tình tôi không tốt sao cô cũng biết?” Bà dì quả thực kinh ngạc, trước kia tính tình bà tốt lắm, chỉ gần đây không biết sao cứ luôn cáu gắt.
“Dì là do hỏa khí vượng, hơn nữa vì chuyện gì đó mà sinh khí bốc hỏa, lúc này mới tạo thành ho do hỏa, nếu uống loại t.h.u.ố.c cảm kia chỉ càng ngày càng nghiêm trọng thôi. Nhưng không sao đâu, bên bờ rào làng mình chẳng phải có hoa cúc sao, dì hái mấy bông về pha nước uống. Ngoài ra còn hai vị t.h.u.ố.c nữa, để lát nữa cháu đi hái rồi đưa cho dì.”
“Hả? Thế là khỏi á?”
“Vâng, thế là khỏi. Dì uống trước hoa cúc đi, cũng dễ uống lắm. Nếu sợ không bảo quản được lâu thì đem phơi khô, đảm bảo một tuần là đỡ nhiều.” Cũng không nghiêm trọng lắm, tiêu tan cơn giận này là hết chuyện.
“Cô nhóc này cũng thật thần, thế mà còn sờ ra được gần đây tôi hay tức giận. Đúng đấy, sao mà không tức cho được. Con dâu tôi đột nhiên đòi ra ở riêng, làng mình làm gì có chuyện ra ở riêng bao giờ.” Bà thở dài.
Nhưng Triệu Vi Lan lại cười nói: “Bây giờ người trẻ tuổi cũng không biết cuộc sống khó khăn, cứ nghĩ ra ngoài mới là tốt nhất. Dì à, cứ để cho bọn họ ra ngoài, chờ bọn họ có con cái rồi dì xem, không trông cậy vào dì mới là lạ.”
“Đúng đấy, cô nói câu này nghe chí phải.”
“Còn nữa, bọn họ mới cưới nên cảm thấy bị các dì quản thúc, chờ ra ngoài rồi, thấy cuộc sống khó khăn, hai hộ gia đình thì phải có hai tiêu chuẩn chi tiêu, đến lúc đó mới biết khó làm. Dù sao thì, sớm muộn gì bọn họ chẳng phải nuôi các dì sao? Có đôi khi, bọn họ ra ngoài dì còn đỡ phải bận tâm, sống lâu thêm mấy năm, khỏe mạnh sống lâu trăm tuổi ấy chứ.”
“Cô nhóc này, sao mà khéo ăn khéo nói thế?”
Bà dì lập tức nhận thấy cô gái này tốt tính, lời nói nghe thật mát lòng mát dạ. Mấy ngày nay người xung quanh chẳng ai nói được câu nào làm bà vừa ý, không ngờ một người trẻ tuổi như cô lại có thể đứng ở góc độ của bà mà nói chuyện, thật hiếm thấy.
Triệu Vi Lan cũng không thể nói lúc mình c.h.ế.t tuổi tác cũng xấp xỉ bà dì này, tuy chưa trải qua nhưng cũng hiểu được ít nhiều sự đời.
Bà dì ngồi nói chuyện nửa ngày rồi đi hái hoa cúc, mà Triệu Vi Lan cũng thật sự xách cái giỏ nhỏ đi hái hai vị t.h.u.ố.c kia đưa cho bà. Tiện thể, còn nhặt thêm ít rau dại. Hôm qua ăn bánh bao rau dại thấy ngon, cô còn muốn ăn thêm một bữa nữa.
Vừa đỡ tốn thức ăn, lại không lãng phí lương thực.
Anh Diệp cũng thích ăn, có thể ăn liền tù tì ba cái to.
Cô hái rau dại về nấu cơm, sau đó chuyện cô biết bắt mạch, lại còn đoán bệnh rất chuẩn đã âm thầm lan truyền khắp làng.
Lần này vì mưa dầm dề, lại mưa suốt nhiều ngày, các loại bệnh thương hàn, phong thấp, còn có bệnh do phong hàn ướt nóng thật sự rất nhiều. Nghe nói Triệu Vi Lan biết bắt mạch, gần đây lại chẳng có việc đồng áng gì quan trọng nên mọi người cứ như rủ nhau đến bắt mạch, còn muốn nhờ cô đi hái t.h.u.ố.c giúp, như vậy đỡ tốn tiền.
Chuyện chiếm chút tiện nghi này ai mà chẳng muốn.
Triệu Vi Lan cũng thật sự bắt mạch cho họ, nhưng không đi hái t.h.u.ố.c giúp. Dù sao, có một số bệnh cần phải đi mua t.h.u.ố.c, có loại cô bảo người ta tự đi hái, rốt cuộc trong nhà cô còn có người bệnh cần chăm sóc.
Đợt này, cô cũng chữa khỏi cho hai ba người bệnh, trong làng bắt đầu gọi cô là "Tiểu đại phu Triệu".
Sắp đến mùa đông, vừa vào đông là cuộc sống sẽ chẳng dễ chịu chút nào. Triệu Vi Lan vừa nghĩ đến đây rồi bước vào nhà, đã bị dúi cho một xấp vải.
“May quần áo.” Diệp Minh Kiệt đã sớm muốn đưa cho cô, nhưng cô nhóc này gần đây cứ bận rộn suốt.
