Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 220: Ngượng Ngùng

Cập nhật lúc: 27/01/2026 17:02

Hàn Chính Bình nói sẽ có một ngày động đến Hạ Viện, không phải nói chơi. Hiện tại bọn họ nén giận, chính là sợ ảnh hưởng đến việc làm ăn của gia đình. Nhưng có một ngày bọn họ lớn mạnh rồi, cũng liền không sợ Hạ gia nữa.

Hắn không tin Hạ gia có thể một tay che trời.

“Chờ đi, chờ bọn họ bò càng cao, đến lúc đó ngã cũng càng đau.” Cố Tư Tình sờ sờ cái bụng khó chịu nói. Hạ Viện nếu chỉ là tiểu đ.á.n.h tiểu nháo còn đỡ, nếu muốn cho con gái bà ta danh tiếng lớn hơn nữa, đến lúc đó ảnh hưởng cũng sẽ lớn hơn.

“Ai da!” Cố Tư Tình ôm bụng đau kêu một tiếng, Hàn Chính Bình vội vàng lại đây hỏi: “Làm sao vậy?”

“Đau bụng.” Cố Tư Tình ôm bụng nói, hiện tại trong bụng đau như bị d.a.o cắt vậy.

Hàn Chính Bình thấy cô đau đến trắng bệch cả mặt, vội vàng đỡ cô nói: “Anh đưa em đi bệnh viện.”

Cố Tư Tình gật đầu, loại đau này không bình thường, cô khẳng định bị bệnh, hay là viêm ruột thừa a! Nếu là viêm ruột thừa liền phải phẫu thuật, cô liền không thể làm phi công.

Hàn Chính Bình ngồi xổm xuống trước mặt cô, Cố Tư Tình bò lên lưng cậu, sau đó cậu thiếu niên đứng dậy nhanh ch.óng chạy ra ngoài. Mới vừa đi đến giữa sân, Cố Tư Tình liền cảm giác một dòng nước ấm từ hạ thể chảy ra, sau đó bụng không còn đau như vậy nữa.

Đây là lần đầu tiên tới kỳ kinh nguyệt!

Cố Tư Tình muốn c.h.ế.t quách cho rồi, quá xấu hổ!

Duỗi tay vỗ vỗ vai Hàn Chính Bình, cô nói: “Không... không cần đi bệnh viện, em không đau lắm.”

Chỉ mong không ra quá nhiều, cô mặc quần áo dày, nhìn không ra.

“Sao có thể không đi bệnh viện? Em vừa rồi đau đến trắng bệch cả mặt.” Hàn Chính Bình bước chân không ngừng, Cố Tư Tình vội vàng nói: “Em không đi, anh mau thả em xuống.”

Nếu để dính lên người cậu, mặt mũi cô biết để đâu.

“Không được!”

“Em không đi, không đi.” Cố Tư Tình giãy giụa từ trên người cậu xuống, sau đó liền thấy trên chiếc áo khoác màu lam của cậu có một mảng đỏ....

Gương mặt này đừng cần nữa, Cố Tư Tình xoay người chạy chậm về phòng, Hàn Chính Bình thấy vết m.á.u trên người cô, hoảng sợ, vội vàng đuổi theo, nhưng Cố Tư Tình rầm một tiếng đóng cửa lại.

“Tiểu Tứ, em mở cửa ra, em chảy m.á.u rồi, cần thiết phải đi bệnh viện.” Hàn Chính Bình đập cửa gọi.

“Hàn Chính Bình, anh câm miệng cho em. Anh cởi áo khoác ra chạy nhanh về đi, bằng không em tuyệt giao với anh.” Cố Tư Tình ở trong phòng hét lên.

Hàn Chính Bình sửng sốt một chút, Tiểu Tứ bảo cậu cởi áo khoác làm gì?

Cậu cởi áo khoác ra, liền thấy mặt trên có một mảng đỏ, nghĩ đến cái gì đó mặt cậu nháy mắt đỏ bừng. Cậu đã học qua kiến thức sinh lý, tự nhiên biết đây là chuyện gì, vừa rồi nhất thời cấp bách không nghĩ tới.

“Tiểu Tứ, anh.... về trước đây, lát nữa lại sang.” Hàn Chính Bình không biết con gái tới kinh nguyệt có thống khổ hay không, nhưng vừa rồi thấy bộ dáng của Tiểu Tứ, hẳn là rất khó chịu.

“Đừng, anh đừng sang, em muốn nghỉ ngơi. Anh nếu sang em về sau đều không thèm để ý tới anh nữa.” Cố Tư Tình thay quần áo, vừa xấu hổ vừa bực bội nói.

Hàn Chính Bình cũng biết Cố Tư Tình khẳng định thẹn thùng, ừ một tiếng liền đi về. Cố Tư Tình nghe tiếng bước chân cậu đi xa, vội vàng quấn quần áo chạy sang phòng Cố Nhị Tuệ, trong phòng chị ấy có băng vệ sinh.

Hàn Chính Bình rời khỏi nhà họ Cố trở về nhà, ngồi trong phòng một lát vẫn thực lo lắng, nhưng cậu lại không biết làm sao bây giờ, cuối cùng chỉ có thể cầm lấy điện thoại gọi cho Khổng Tú Uyển.

Bên kia chuyển máy, cậu ấp úng không biết nói thế nào, Khổng Tú Uyển cho rằng cậu xảy ra chuyện, có chút sốt ruột hỏi: “Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”

“Không, không xảy ra việc gì.” Hàn Chính Bình cau mày, lại trầm mặc một lát mới nói: “Chính là... con gái tới... tới kinh nguyệt thì nên làm cái gì?”

Lời này nói ra, mặt cậu đã đỏ bừng.

Khổng Tú Uyển sửng sốt, suy nghĩ một lát mới biết được là chuyện gì, nghĩ đến là Tiểu Tứ tới kỳ kinh lần đầu. Bà nhịn không được cười: “Lúc này không thể để bị lạnh, nấu chút nước đường đỏ với gừng cho con bé uống.”

“Đã biết ạ.” Hàn Chính Bình có chút hoảng loạn cúp điện thoại, sau đó thở hắt ra một hơi đi vào bếp. Còn may hôm nay trong nhà không có ai, bằng không cậu cũng ngại nấu nước đường đỏ gừng cho Cố Tư Tình.

Nấu cơm cậu vẫn biết làm, trước kia ở trong thôn, ngày mùa thường xuyên là cậu nấu cơm. Chỉ chốc lát sau liền nấu xong hai bát nước đường đỏ gừng, đổ vào bình giữ nhiệt xách sang nhà họ Cố.

Vào sân, liền thấy Cố Tư Tình đang vò quần áo, thấy trong chậu nước bốc khói, nghĩ đến là nước ấm. Còn may trong chậu không phải nước m.á.u loãng, bằng không hai người đều xấu hổ.

“Em bỏ vào máy giặt giặt đi.” Hàn Chính Bình nói.

“Vò trước đã,” Cố Tư Tình cúi đầu giặt quần áo không dám ngẩng đầu nhìn người, quá xấu hổ. Nghĩ đến trên áo cậu cũng có m.á.u, liền nói: “Đem áo của anh cũng lấy ra đây giặt cùng đi.”

Hàn Chính Bình cũng sợ lát nữa giặt quần áo bị người thấy, liền nói: “Anh đi lấy, em uống cái này đi.”

Nói xong xoay người về nhà lấy quần áo, sau khi trở về tự mình lấy nước bắt đầu giặt. Cố Tư Tình đã giặt sạch vết m.á.u trên quần áo mình, lát nữa bỏ vào máy giặt là được. Liền ngồi xổm trước mặt cậu nói: “Để em giặt cho.”

“Không cần, anh giặt một lát là xong.”

“Nga.”

Hai người đều có chút ngượng ngùng.

Hàn Chính Bình vò vài cái quần áo, nhỏ giọng hỏi: “Em còn đau không?”

“Không đau.”

Cố Tư Tình cảm thấy không thể lại như vậy đi xuống, bằng không hai người bọn họ đều phải xấu hổ c.h.ế.t.

Nhìn ngón tay thon dài của cậu vò quần áo, Cố Tư Tình nói: “Anh nói xem Hứa Hoành Văn bọn họ có thể lấy được ghi âm không?”

“Bật máy ghi âm bỏ vào trong túi xách cũng không phải việc khó gì.” Hàn Chính Bình nói.

Cố Tư Tình thở dài, nếu có b.út ghi âm thì tốt biết mấy.

“Kết quả thi đấu của anh khi nào có?” Cố Tư Tình lại hỏi, trải qua vừa rồi nói sang chuyện khác, cảm giác xấu hổ của Cố Tư Tình giảm đi rất nhiều.

“Hẳn là hai ngày nữa là có thôi,” Hàn Chính Bình nói xong ngẩng đầu, lại hỏi cô: “Em thật sự không đau?”

Cố Tư Tình: “……”

Sự thông minh bình thường đi đâu hết rồi?

“Anh còn hỏi, anh không thấy xấu hổ à?” Cố Tư Tình tức giận nói. Khó khăn lắm mới bớt xấu hổ, cậu lại nhắc tới.

“Anh… anh lo lắng em đau.” Hàn Chính Bình nói, cậu cũng xấu hổ muốn c.h.ế.t.

“Không đau, anh đừng hỏi nữa.” Cố Tư Tình nói.

“Về sau còn đau không?”

Cố Tư Tình: “Không biết.”

“Nếu đau thì phải làm sao?”

Cố Tư Tình bật dậy: “Em quyết định ba ngày không nói chuyện với anh.”

Nói xong, cô xoay người trở về phòng. Hàn Chính Bình cúi đầu vò quần áo của mình, cậu cũng ngại lắm chứ bộ, nhưng dù sao cũng phải biết a, nếu về sau còn đau như hôm nay thì làm sao bây giờ?

Vò xong quần áo của mình, cậu đem quần áo hai người cùng bỏ vào máy giặt.

Cố Tư Tình nghe động tĩnh bên ngoài, may mắn chính mình vừa rồi đã ném cái quần nhỏ đi, bằng không lại là xấu hổ. Người thông minh như vậy, hôm nay toàn làm việc ngốc nghếch.

Hàn Chính Bình dùng máy giặt giặt xong quần áo hai người, lại lấy ra phơi. Cố Tư Tình đứng ở cửa sổ nhìn thấy, có chút ngượng ngùng, liền ra tới cùng cậu phơi quần áo. Trong miệng còn nói: “Đừng có nói lung tung nữa, bằng không em thật sự tuyệt giao với anh.”

Hàn Chính Bình: “Được.”

*PS: Bạn học cấp ba của tôi lần đầu tiên tới kỳ kinh, làm dính một mảng lớn trên ga trải giường, cô ấy cảm thấy ngại, liền lấy kéo cắt bỏ phần dính m.á.u trên ga trải giường, ga trải giường thiếu một cái lỗ to đùng. Lúc ấy cười c.h.ế.t tôi.*

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.