Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 261: Vở Kịch Này Cần Thiết Phải Xem Cho Kỹ
Cập nhật lúc: 27/01/2026 21:35
Mọi người đều là người văn minh, Hàn Chính Bình cũng không làm ra chuyện trực tiếp đuổi người, liền mời người vào phòng chính. Cố Tư Tình vốn dĩ muốn chạy, nhưng lại sợ bạn học Hàn bị bắt nạt, liền không đi. Cùng Hàn Chính Bình ngồi cùng nhau, ba người mắt to trừng mắt nhỏ.
Đã gọi điện thoại cho Khổng Tú Uyển, bà chạy tới mất khoảng mười phút, cứ trừng mắt nhìn nhau mãi cũng không phải chuyện hay, Cố Tư Tình liền nhỏ giọng nói chuyện phiếm với Hàn Chính Bình. Hai người nói về chuyện của một nữ sinh trong trường.
Nữ sinh kia mấy ngày hôm trước tìm đến Cố Tư Tình, nói muốn đi siêu thị Quang Minh làm công, bởi vì người nhà cô ấy muốn cô ấy thôi học lấy chồng, cô ấy không đồng ý. Người nhà liền không đóng học phí cho cô ấy, cô ấy liền muốn tự mình vừa học vừa làm.
Cố Tư Tình cảm thấy, đây thỏa thỏa là kịch bản đại nữ chủ đầy nghị lực a, không do dự liền đáp ứng rồi.
Hai người thường xuyên ở bên nhau lầm rầm thì thầm nói chuyện đã quen, không cảm thấy có cái gì, nhưng xem ở trong mắt Tô Văn Sơn, thật là nói không nên lời đẹp mắt, còn có chút hâm mộ.
Hai đứa nhỏ ngoại hình tinh xảo, dựa vào nhau thủ thỉ, hình ảnh đẹp không sao tả xiết.
Đã từng hắn cùng Tú Uyển cũng có nói không hết chuyện như vậy.
Tô Văn Sơn không có quấy rầy bọn họ, uống trà thưởng thức "cảnh đẹp", kỳ thật đây mới là cuộc sống đi.
Mười phút sau, Khổng Tú Uyển tới, bà vừa rồi cùng Vương Nguyệt Cúc đi làm tóc. Hiện tại hai người nghiễm nhiên thành bạn thân, Khổng Tú Uyển chỉ cần tới Lật Châu, rất nhiều thời gian đều ở cùng đồng chí Vương Nguyệt Cúc.
Mới vừa làm kiểu tóc mới, ngoại hình bà lại đẹp, đừng nói Tô Văn Sơn, chính là Cố Tư Tình đều có chút xem ngây người. Cố Tư Tình nhịn không được nói: "Dì à, kiểu tóc này của dì cũng quá đẹp rồi."
Phụ nữ không có ai không thích được khen xinh đẹp, Khổng Tú Uyển ha hả cười: "Đúng không, lần này làm tương đối thành công. Mẹ con làm kiểu tóc kia cũng đẹp."
"Thật ra thì, ngài đây là người đẹp, nên kiểu tóc cũng đẹp theo." Cố Tư Tình thuận miệng vuốt m.ô.n.g ngựa, Khổng Tú Uyển càng thêm cao hứng: "Cái miệng nhỏ này của con bôi mật đấy à?"
Cố Tư Tình hắc hắc cười: "Con nói thật mà."
Không khí này quá tốt, Tô Văn Sơn đều nhịn không được đi theo cười. Khổng Tú Uyển không thể gặp hắn cao hứng, trầm mặt ngồi xuống nói: "Anh lại tới có chuyện gì?"
Trên mặt Tô Văn Sơn còn treo nụ cười: "Lần trước không phải nói đem sản nghiệp dưới danh nghĩa của anh đều cho em và Chính Bình sao?"
Nói rồi hắn vẫy tay, trợ lý Mục Thạch lập tức xách một cái vali lại đây, hai luật sư cũng theo sát phía sau. Mục Thạch đặt cái vali lên bàn trà, sau đó khom lưng mở ra.
Cố Tư Tình tò mò, nghển cổ nhìn vào bên trong, liền thấy bên trong là một xấp hồ sơ dày cộp, đầy ắp cả một cái vali.
Đây là muốn làm cái gì?
Liền nghe Tô Văn Sơn nói: "Đây là toàn bộ sản nghiệp của anh, hai mẹ con mỗi người một nửa, hiện tại ký tên đi."
"Đây là kịch bản bá tổng sao?" Cố Tư Tình nhỏ giọng lẩm bẩm.
Thanh âm cô rất nhỏ, nhưng hai người ngồi rất gần, Hàn Chính Bình vẫn nghe được. Cậu cúi đầu nhỏ giọng hỏi: "Bá tổng là cái gì?"
Cố Tư Tình ghé vào tai cậu hạ giọng nói: "Bá đạo tổng tài, gọi tắt là bá tổng."
"Em còn rất biết tạo từ." Hàn Chính Bình nhịn không được cười, Tiểu Tứ nói chuyện luôn là xuất kỳ bất ý.
Cố Tư Tình không cùng cậu thảo luận cái này, đôi mắt hướng về phía Tô Văn Sơn cùng Khổng Tú Uyển. Đây là phiên bản hiện thực của "truy thê hỏa táng tràng" a!
Vở kịch này cần thiết phải xem cho kỹ.
Khổng Tú Uyển không nghĩ tới Tô Văn Sơn làm thật, cầm lấy một phần văn kiện xem, sau đó nhìn Tô Văn Sơn nói: "Tô Văn Sơn, anh nghĩ kỹ chưa, chúng tôi nếu ký cái tên này, anh liền cái gì cũng không còn."
Tô Văn Sơn vẻ mặt nhẹ nhàng: "Anh nghĩ rất kỹ rồi."
Khổng Tú Uyển nhìn chằm chằm hắn một lúc, thấy hắn không giống làm bộ, liền nhìn về phía Hàn Chính Bình bên cạnh: "Con nói như thế nào?"
"Con không cần." Hàn Chính Bình nói: "Không thân chẳng quen, nhận đồ của người ta không tốt."
Khổng Tú Uyển cười: "Phải, không thân chẳng quen."
Bà ném tài liệu trong tay lên bàn: "Chúng tôi không cần, anh mang về đi."
"Tú Uyển." Trong thanh âm Tô Văn Sơn thậm chí mang theo cầu xin.
Ai nha, lúc này bá tổng có phải hay không nên nói: "Anh đều là của em, em cần thiết phải nhận!"
Cố Tư Tình xem thực hăng say, nhưng cốt truyện phát triển đến nơi đây, cô ở lại liền không thích hợp. Chỉ có thể đứng dậy nói: "Bài tập của cháu còn chưa làm xong, cháu đi làm bài tập đây."
Cô phải đi, Hàn Chính Bình cũng đi theo ra ngoài. Tới bên ngoài, Cố Tư Tình nhéo mu bàn tay cậu một cái: "Anh ra đây làm gì?"
Hàn Chính Bình vẻ mặt mạc danh: "Anh ở lại đó làm gì?"
Xem kịch a, sau đó kể lại cho em.
Đương nhiên Cố Tư Tình không dám nói như vậy, cô nói: "Ông ta nếu bắt nạt dì Khổng thì làm sao?"
"Ông ta không dám." Hàn Chính Bình nói.
Hai người nói chuyện rồi vào phòng Hàn Chính Bình, Cố Tư Tình cầm một quyển sách trên bàn, cuộn thành hình ống, coi như micro đặt ở bên miệng Hàn Chính Bình: "Phỏng vấn bạn học Hàn một chút, nhiều tiền như vậy thật sự không động lòng?"
Hàn Chính Bình bị hành động của cô chọc cười, nhưng vẫn phối hợp. Cậu câu chữ rõ ràng, lời lẽ chính đáng nói: "Tôi càng thích tự mình phấn đấu hơn."
Cố Tư Tình bĩu môi, buông "micro" nói: "Nói thật."
Hàn Chính Bình cười kéo cô ngồi xuống bàn học, chính mình ngồi ở mép giường nói: "Lấy tiền của ông ta, chẳng khác nào nhận ông ta là người. Anh việc gì phải tự tìm phiền toái cho mình, nhận một người cha? Hơn nữa, tiền của ông ta dễ lấy như vậy sao? Cầm tiền của ông ta, phải gánh vác trách nhiệm nhất định."
Trách nhiệm phát triển nhà họ Tô.
Cố Tư Tình giơ ngón tay cái lên cho cậu: "Chỉ số thông minh này, ít nhất một trăm tám."
Hàn Chính Bình ha hả cười: "Cảm ơn đã khen ngợi."
Hai người nói đùa một lát lại bắt đầu làm bài tập, Cố Tư Tình cũng không dám làm chậm trễ thời gian của cậu, rất nhanh liền phải thi rồi. Viết đề một lúc, Cố Tư Tình quay đầu nhìn chàng trai ngồi bên cạnh mình, làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, sạch sẽ như ánh mặt trời buổi sớm.
Trọng sinh thật sự rất tốt, có một chàng trai như vậy cùng mình lớn lên.
"Làm sao vậy?" Hàn Chính Bình cảm nhận được ánh mắt của cô, ngẩng đầu nhìn cô hỏi.
Cố Tư Tình lắc đầu nói không có gì, tiếp tục cúi đầu làm bài.
Khoảng nửa giờ sau, Tô Văn Sơn cùng Khổng Tú Uyển tới phòng Hàn Chính Bình.
Tô Văn Sơn đặt hai phần tài liệu trước mặt Hàn Chính Bình, kể lại kết quả điều tra vụ án một lần, sau đó nói: "Đây là bồi thường của nhà họ Diêu, bồi thường cho con. Bến tàu cùng dự án bất động sản, hai mẹ con thương lượng xem, để ta quản lý thay cũng được, hoặc là các con tìm người quản lý."
Hàn Chính Bình nhìn hai phần tài liệu, sau đó đưa cho Khổng Tú Uyển: "Mẹ, mẹ xem rồi làm đi."
"Được," Khổng Tú Uyển nhận lấy tài liệu, nói: "Con an tâm học tập đi, cái này để mẹ xử lý."
Hàn Chính Bình "ừ" một tiếng tiếp tục cúi đầu làm bài, Cố Tư Tình chờ bọn họ đi rồi, dùng ngón tay chọc chọc cánh tay Hàn Chính Bình: "Cái này thì nhận?"
Hàn Chính Bình nhìn cô nói: "Làm gì không nhận? Anh không thể hiểu được bị người ta dùng xe đ.â.m, bọn họ nên bồi thường."
Cố Tư Tình lại cười giơ ngón tay cái cho cậu, đầu óc bạn học Hàn rõ ràng lại thực tế, về sau tất nhiên có đại tiền đồ.
