Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 316: Khó Xử

Cập nhật lúc: 28/01/2026 08:46

Vương Nguyệt Cúc đã 40 tuổi, con cái nếu kết hôn sớm thì bà đều có thể lên chức bà nội rồi. Ở cái tuổi này, bà đã sớm không cần cha mẹ che chở nữa.

Bà từ rất nhỏ đã biết thân thế của mình. Những lúc khó khăn nhất, bà đã từng nghĩ tới, nếu cha mẹ ruột có thể từ trên trời giáng xuống, giúp đỡ bà thì tốt biết bao, nhưng rốt cuộc cái gì cũng không có.

Thời điểm khó khăn nhất đã qua đi, hiện tại chồng đối xử với bà rất tốt, con cái cũng nghe lời, biết phấn đấu. Nếu gia đình cha mẹ ruột yên phận, nhận người thân coi như dệt hoa trên gấm cũng không tồi. Nhưng mấu chốt là gia đình cha mẹ ruột không yên phận, chỉ riêng một người như Hạ Viện thôi cũng đủ làm người ta thấy ghê tởm rồi.

Bản thân bà thì không sao cả, nhưng bà không thể rước phiền toái về cho mấy đứa con. Nếu nhận thân, nhà họ Hạ chính là nhà ngoại ruột thịt, Hạ Viện chính là dì ruột, loại quan hệ họ hàng này là không thể dứt bỏ được. Hạ Viện là một cái phiền toái, nhà họ Hạ bà không rõ lắm, nhưng chỉ cần có Hạ Viện ở đó, nhà họ Hạ liền cũng là một cái phiền toái, cho nên cái thân này bà không muốn nhận.

Cho nên bà mới nói, bà đời này đều họ Vương.

Hạ Chính Minh nghe được lời Vương Nguyệt Cúc nói, trong lòng rất khó chịu. Tuy rằng ông cùng đứa em gái này chưa bao giờ chung sống, đây cũng chỉ là lần thứ hai gặp mặt, nhưng ông đi theo cha mẹ lo lắng mấy chục năm, tình cảm cũng trong quá trình đó mà chậm rãi dưỡng thành.

Ông đều khó chịu như vậy, huống chi là mẹ ông. Mẹ ông nếu biết con gái không chịu nhận bà, sẽ đau lòng biết bao nhiêu.

Ông nói: “Không phải bắt cô đổi họ... Mẹ mấy năm nay vẫn luôn nhớ thương cô, lo lắng cô chịu khổ. Cô cũng là người làm mẹ, hẳn là có thể lý giải tâm tình của bà ấy.”

Vương Nguyệt Cúc nghe xong lời ông nói, cúi đầu trầm mặc, trong lòng bà cũng khó chịu. Tuy rằng không có chung sống, nhưng huyết thống vẫn sờ sờ ở đó. Hơn nữa, lúc trước nhà họ Hạ cũng là bất đắc dĩ mới đem bà đi gửi nuôi. Tựa như Hạ Chính Minh nói, bà cũng là người làm mẹ, bà hiểu được nỗi lo lắng và sợ hãi của người mẹ khi lạc mất con.

Nhưng là, bà không muốn rước phiền toái cho mình và mấy đứa con! Bọn họ một nhà coi như đã kết thù với Hạ Viện, nhận thân xong lại thành người một nhà, ngẫm lại liền cảm thấy lấn cấn.

“Như vậy đi, Bộ trưởng Hạ ông về trước đi, chúng tôi cần suy nghĩ thêm.” Cố Kiến Quốc lên tiếng nói.

“Được,” Hạ Chính Minh đứng dậy, lại nói: “Người trong nhà trừ bỏ Hạ Viện ra, đều rất dễ chung sống.”

Ông cũng rõ ràng, vấn đề nằm ở chỗ Hạ Viện.

Cố Kiến Quốc cùng Vương Nguyệt Cúc đối với lời ông nói đều bảo trì trầm mặc. Cố Kiến Quốc đưa giấy chứng nhận bất động sản lại cho Hạ Chính Minh: “Cái này ngài vẫn là cầm về đi thôi.”

Hạ Chính Minh không muốn thu hồi, đây đại biểu cho thái độ của nhà bọn họ. Nhưng Cố Kiến Quốc rất kiên trì, hiện tại vì chuyện này mà tranh chấp thì không hay, cuối cùng ông chỉ có thể đem giấy chứng nhận bất động sản thu về.

Diệp Trì tiễn Hạ Chính Minh ra ngoài. Ra đến cổng Cố gia, Hạ Chính Minh nói với Diệp Trì: “Diệp Trì à, hai nhà chúng ta tuy rằng không có quá nhiều lui tới, nhưng người nhà họ Hạ chúng tôi làm việc thế nào cậu cũng rõ ràng, đương nhiên, là trừ Hạ Viện ra.”

Ông đây là muốn nhờ Diệp Trì nói tốt vài câu trước mặt người nhà họ Cố, nhưng Diệp Trì nghe xong lại nói: “Bộ trưởng Hạ, đều lẫn nhau thông cảm đi. Ngài cũng nói trừ Hạ Viện ra, nhưng trong nhà ngài xác thật có một Hạ Viện. Nếu nhận thân, về sau chung sống thế nào? Chúng tôi cùng Hạ Viện là không có khả năng 'cô tốt tôi tốt mọi người đều tốt'. Ngài ngẫm lại xem, đến lúc đó các ngài cũng khó xử.”

Cái này làm cho Hạ Chính Minh biết nói thế nào? Nói về sau trong nhà sẽ gạch tên Hạ Viện sao? Bọn họ làm không được. Hạ Viện đã làm chuyện sai lầm, bọn họ có thể ra tay tàn nhẫn trừng phạt, nhưng không thể thật sự vứt bỏ bà ta. Nhưng đứa em gái thất lạc nhiều năm này, bọn họ cũng muốn nhận.

Diệp Trì nhìn Hạ Chính Minh ngồi lên xe đi rồi, mới xoay người trở về sân Cố gia. Anh cũng cảm thấy việc này thật là quá trùng hợp, hơn nữa, việc này cũng thật khó giải quyết. Cái thân này cũng không phải nói không nhận liền không nhận, huyết thống sờ sờ ở đó.

Vào phòng khách, người trong nhà đều đang ở đó, sắc mặt đều có chút không tốt, hiển nhiên là đang nói về chuyện Hạ Chính Minh tới nhận thân. Anh đi đến bên cạnh Cố Nhất Mẫn ngồi xuống, liền nghe Cố Kiến Quốc nói: “Sự tình chính là như vậy, nghĩ thế nào cũng không ngờ tới lại là nhà họ Hạ.”

Bốn chị em Cố Tư Tình trên mặt đều có chút khiếp sợ, các cô lần đầu tiên biết mẹ mình còn có thân thế khúc chiết như vậy, ngay cả Cố Tư Tình kiếp trước cũng không biết. Các cô nhất thời cũng không biết nói thế nào, cái thân này nếu nhà họ Hạ muốn nhận, liền không phải bọn họ nói không nhận là xong.

“Con chính là cảm thấy quá phiền toái, cái bà Hạ Viện kia là một cái phiền toái lớn, xem những việc bà ta làm trước kia liền biết không phải người lương thiện gì. Nếu nhận thân liền thêm một đống chuyện phiền toái, ngẫm lại liền bực bội.” Vương Nguyệt Cúc nói tới đây lại có chút do dự, lại nói: “Nhưng nếu không nhận, huyết thống cũng ở chỗ này.”

“Vậy cứ coi như họ hàng bình thường thôi ạ,” Cố Tư Tình nói.

Vốn dĩ cũng chưa từng chung sống, không phải thực thân thiết, cứ coi như họ hàng bình thường mà đi lại. Về sau tiếp xúc thời gian dài, cảm thấy gia đình này có thể chung sống hòa hợp thì qua lại nhiều hơn, nếu chung sống không tốt thì thôi, trực tiếp ít lui tới là được.

“Con cũng cảm thấy như vậy.” Cố Nhị Tuệ nói: “Lại nói, chỉ một mình Hạ Viện, chúng ta còn sợ bà ta không thành?”

“Khẳng định không sợ a!” Trương T.ử Tuấn ở bên cạnh tiếp lời.

“Con cũng cảm thấy trước mắt cứ coi như họ hàng bình thường đi lại là tốt nhất.” Cố Nhất Mẫn cũng nói.

Vương Nguyệt Cúc cũng không phải người hay rối rắm, thấy các con gái đều nói như vậy, quay đầu nhìn Cố Kiến Quốc một cái, thấy hắn cũng có ý này, liền nói: “Vậy theo ý các con, cứ coi như họ hàng mà cư xử.”

Như vậy cũng tốt, nếu hiện tại bắt bà phải thân mật với người nhà họ Hạ, bà khẳng định làm không được.

Bọn họ bên này thương lượng xong, nhà họ Hạ bên kia lại là tình cảnh bi t.h.ả.m. Hạ Chính Minh về nhà nói với Hạ Khánh Chương tình huống ở Cố gia, không dám nói trước mặt Hạ lão thái thái, sợ bà không chịu nổi.

Nhưng Hạ Khánh Chương nghe xong, trong lòng cũng khó chịu vô cùng, ngồi ở đó trầm mặc mãi không nói lời nào.

Hạ Chính Minh cũng thực lo lắng cho thân thể ông, chuyện Hạ Viện ở phía trước, hiện tại Vương Nguyệt Cúc lại không muốn nhận thân, hai việc đè nặng trong lòng tất nhiên là khổ sở. Ông nói: “Em gái cũng chưa nói là không nhận, chỉ nói sẽ vẫn luôn họ Vương.”

“Nó là cố kỵ Hạ Viện đi!”

Hạ Khánh Chương thở dài thật sâu, ông cả đời này không thể nói là vì quốc gia cúc cung tận tụy, nhưng ông đã từng cũng là mạo hiểm tính mạng vì quốc gia và dân tộc mà chiến đấu, không nghĩ tới con gái ruột của mình lại làm ra chuyện ức h.i.ế.p người khác, mà người bị nó ức h.i.ế.p lại chính là con của một đứa con gái khác.

“Ngày mai ba đi nói chuyện với nó,” Hạ Khánh Chương lại nói: “Ba sẽ bảo đảm với nó, ba sẽ không để Hạ Viện lại tìm bọn họ gây phiền toái.”

“Cũng không thể trách em gái,” Hạ Chính Minh nói: “Em ấy cùng Hạ Viện chi gian nhất định là có khúc mắc.”

“Ba không nói bắt các nó phải bắt tay giảng hòa, nó là nó, Hạ Viện là Hạ Viện, cho dù về sau thấy mặt không nói chuyện với nhau cũng được.”

“Hiện tại chúng ta đều rõ ràng quan hệ giữa hai bên, kỳ thật có thể hòa hoãn lại, chậm rãi tiếp xúc thời gian dài liền sẽ có tình cảm.” Hạ Chính Minh kiến nghị nói.

Hạ Khánh Chương trầm mặc một lát sau, nói: “Từ từ tới cũng đúng, ngày mai ba đi gặp người trước đã.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.