Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 357: Quan Hệ Này Có Chút Phức Tạp A
Cập nhật lúc: 28/01/2026 08:53
Cố Tư Tình nhìn người đàn ông và người phụ nữ trước mắt, lại nhìn Khang Nguyên Trạch, lập tức não bổ ra từng hồi kịch hay ân oán hào môn. Người phụ nữ cười nói với Khang Nguyên Trạch: “Nguyên Trạch, đây là bạn học của con à?”
Khang Nguyên Trạch nhìn cũng không thèm nhìn cô ta một cái, mà nhìn về phía người đàn ông nói: “Con cùng bạn học làm bài tập.”
Nói xong cậu nhìn về phía Cố Tư Tình: “Đi thôi.”
Cố Tư Tình: Tôi là cái tấm mộc.
Nhưng mà, tuy rằng bình thường không nói chuyện mấy, dù sao cũng là bạn học, Cố Tư Tình vẫn phối hợp nói: “Được, đi nhà tớ đi.”
Khang Nguyên Trạch ừ một tiếng, bước trước vào cửa nhà họ Cố, Cố Tư Tình cũng đi theo vào. Kỳ thật cô muốn biết biểu cảm trên mặt đôi nam nữ phía sau là gì, nhưng không mặt mũi nào quay lại nhìn.
“Nguyên Trạch.” Giọng người đàn ông từ phía sau truyền đến: “Ông nội con bảo con về nhà.”
Khang Nguyên Trạch nhàn nhạt ừ một tiếng, bước chân cũng không dừng. Cố Tư Tình cũng vội vàng đuổi kịp, hai người kẻ trước người sau vào cửa nhà họ Cố. Trong nhà không có ai, trong khoảng thời gian này đồng chí Vương Nguyệt Cúc đang bận rộn chuyện xưởng chăn ga gối đệm của bà.
“Cậu nói ngồi một lát rồi đi, hay là thật sự ở đây làm bài tập?” Cố Tư Tình hỏi Khang Nguyên Trạch.
“Làm bài tập.” Khang Nguyên Trạch nói.
“Được rồi, vậy vào thư phòng ba tớ đi.” Nói rồi cô đẩy cửa thư phòng, đặt cặp sách lên cái bàn làm việc rộng rãi, kéo một cái ghế cho Khang Nguyên Trạch, nói: “Viết ở đây là được.”
Khang Nguyên Trạch cũng không khách khí, ừ một tiếng liền đặt cặp sách của mình lên bàn, sau đó lấy bài tập ra bắt đầu viết. Cố Tư Tình thì đi xuống bếp nấu cháo, chờ mẹ và các chị trở về rồi xào rau.
Cố Tư Tình cảm thấy, trong nhà thật nên thuê một người giúp việc. Ai nấy đều bận rộn, nấu cơm và việc nhà không ai làm. Bất quá phỏng chừng mẹ cô có ý tưởng của bà.
Trở lại thư phòng, Khang Nguyên Trạch đã đang làm bài tập. Cố Tư Tình cũng lấy bài tập từ cặp sách ra bắt đầu viết, thành tích của cô trong lớp vẫn luôn xếp hạng khoảng thứ mười, chủ yếu là môn toán kéo điểm xuống.
Thành tích môn toán của cô không tốt, trước kia ở Lật Châu, thành tích sở dĩ vẫn luôn dẫn đầu, đó là có Hàn Chính Bình mỗi ngày dạy kèm cho.
Hiện tại bạn học Hàn xa ở nước ngoài, thành tích môn toán của cô liền bắt đầu trượt dốc, thành tích tổng thể cũng tự nhiên trượt theo.
Hiện tại liền có một bài toán làm khó cô, Cố Tư Tình liếc nhìn Khang Nguyên Trạch đang nghiêm túc làm bài, nói: “Bài này cậu biết làm không?”
Vở bài tập của cô đặt gần chỗ Khang Nguyên Trạch, chỉ vào một bài toán trên đó. Khang Nguyên Trạch ừ một tiếng, sau đó bắt đầu giảng giải tỉ mỉ cho cô. Cố Tư Tình nghe xong bừng tỉnh, hóa ra là giải như thế này, sau đó lại bắt đầu làm bài.
Chỉ chốc lát sau Vương Nguyệt Cúc và Cố Nhất Mẫn cũng đã trở lại, Cố Tư Tình nghe được tiếng động liền từ thư phòng đi ra nói: “Cháo con nấu rồi ạ.”
Vương Nguyệt Cúc thấy cô cầm b.út trong tay, liền nói: “Con không cần lo, đi làm bài tập đi.”
Cố Nhất Mẫn thì tò mò hỏi: “Hôm nay sao em lại vào thư phòng làm bài tập?”
“Cùng bạn học làm bài tập ạ.” Cố Tư Tình nói, chủ yếu là phòng cô không thích hợp cho Khang Nguyên Trạch vào.
Vương Nguyệt Cúc nghe được bạn học cô cũng ở đó, liền nói: “Giữ bạn học con ở lại ăn cơm đi.”
Cố Tư Tình nghe xong lời bà liền quay đầu hỏi Khang Nguyên Trạch: “Cậu ở lại ăn cơm không?”
Kỳ thật cô khá tò mò, Khang Nguyên Trạch một mình ở trong căn nhà đó, ngày thường ăn uống thế nào.
Khang Nguyên Trạch lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn.”
Cố Tư Tình rốt cuộc cũng không thân với cậu ta, không có cưỡng cầu, liền đứng ở cửa thư phòng nói với Vương Nguyệt Cúc: “Bạn con về nhà ăn ạ.”
Vương Nguyệt Cúc cảm thấy, trẻ con nếu không về nhà ăn cơm, người trong nhà khẳng định lo lắng, liền không nói giữ cơm nữa, tiếp tục cùng Cố Nhất Mẫn bận rộn.
Cố Tư Tình về phòng tiếp tục làm bài tập. Một lát sau bài tập của Khang Nguyên Trạch làm xong, cậu thu dọn sách vở nói: “Chuyện hôm nay cảm ơn cậu.”
Cố Tư Tình xua tay: “Không có gì.”
Khang Nguyên Trạch thu dọn xong cặp sách, xách ra cửa, vừa lúc Vương Nguyệt Cúc từ bếp đi ra, cậu dừng bước nói: “Cháu chào dì, cháu về ạ.”
“Về à? Ở lại ăn cơm đi?” Vương Nguyệt Cúc đã từng gặp Khang Nguyên Trạch, rốt cuộc ở gần như vậy.
“Dạ không, cháu về nhà ăn ạ.” Khang Nguyên Trạch nói.
Vương Nguyệt Cúc không giữ cậu nữa, Khang Nguyên Trạch liền xách cặp sách dắt xe đạp đi về. Cố Tư Tình đi đến cửa bếp, dựa vào khung cửa nói: “Mẹ, nhà mình có muốn thuê người giúp việc không ạ?”
Vương Nguyệt Cúc mấy ngày nay cũng đang suy xét vấn đề này, bà hiện tại cũng bận rộn lên, trong nhà không có một người rảnh rỗi, xác thật nên thuê người giúp việc. Nhưng bà không quá quen trong nhà có nhiều người, cho nên chuyện này liền vẫn luôn gác lại.
Hiện tại con gái út đã đề cập, bà cảm thấy không thể trì hoãn nữa, liền nói: “Quay đầu lại mẹ tìm xem sao.”
Mấy năm nay người vào thành làm công càng ngày càng nhiều, người giúp việc vẫn rất dễ tìm, nhưng tìm được người thích hợp cũng không dễ. Bà không muốn tìm cô gái trẻ tuổi, nhiều chuyện.
Buổi tối lúc đi ngủ, bà liền nói chuyện thuê người giúp việc với Cố Kiến Quốc, Cố Kiến Quốc nghe xong nói: “Bà xem tìm là được, tìm hai người cũng được, trong nhà rộng, việc cần làm cũng nhiều.”
“Tôi chỉ cảm thấy trong nhà nhiều người không tiện.”
Cố Kiến Quốc nghĩ nghĩ: “Vậy để người giúp việc ở ký túc xá công ty?”
“Để sau hẵng nói.”
Ngày hôm sau Cố Tư Tình đi học, mới ra khỏi cửa liền nhìn thấy Khang Nguyên Trạch đi ngang qua, cậu cũng nhìn thấy cô, nói: “Cùng đi đi.”
“Được.” Cố Tư Tình đạp xe cùng cậu đi đến trường, trên đường còn trò chuyện vài câu chuyện trong lớp. Kỳ thật Cố Tư Tình khá tò mò chuyện gia đình Khang Nguyên Trạch, chủ yếu là cậu một mình ở nơi này, đôi nam nữ ngày hôm qua cũng có chút kỳ quái.
Bất quá việc nhà là riêng tư của người khác, cô vẫn là đừng hỏi thì hơn, rốt cuộc chỉ là bạn học bình thường. Nhưng Cố Tư Tình nghĩ thế nào cũng không ngờ, người phụ nữ nói chuyện với Khang Nguyên Trạch hôm qua, sẽ tìm đến cô.
Hôm nay tan học, cô vừa về đến nhà, liền có người gõ cửa, cô ra cổng xem thì thấy là người phụ nữ đã gặp hôm qua, người nói chuyện với Khang Nguyên Trạch. Người phụ nữ trên mặt mang nụ cười ôn nhu: “Chào em, chị có thể vào nói với em vài câu không?”
Cố Tư Tình nhìn về phía nhà Khang Nguyên Trạch, vừa rồi bọn họ cùng nhau từ trường về, bất quá hiện tại hiển nhiên cậu đã vào nhà rồi.
“Chỉ nói vài câu thôi.” Người phụ nữ nói.
Cố Tư Tình ừ một tiếng, sau đó dẫn cô ta vào nhà chính, ngồi xuống xong rót cho cô ta một chén nước, hỏi: “Chị muốn nói gì?”
Người phụ nữ rũ mắt thở dài thật sâu, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Chị là dì nhỏ của Nguyên Trạch, nó có chút hiểu lầm với chị, mấy ngày nay vẫn luôn ở nơi này không về nhà. Nó sắp lên lớp 12 rồi, học tập căng thẳng, ở bên ngoài lại không có người chăm sóc, chị mỗi ngày đều lo lắng đến mất ngủ. Em gái à, em có thể khuyên nhủ nó, bảo nó về nhà được không.”
Trong não bổ của Cố Tư Tình ngày hôm qua, người phụ nữ này là mẹ kế của Khang Nguyên Trạch, tiểu tam thượng vị. Không ngờ thế nhưng là dì nhỏ của cậu, mà người đàn ông hôm qua rõ ràng là bố của Khang Nguyên Trạch.
Quan hệ này có chút phức tạp a!
