Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 364: Cậu Ấy Đang Nhẫn Nhịn

Cập nhật lúc: 28/01/2026 13:01

Cố Nhất Mẫn cùng Cố Nhị Tuệ bận rộn chuẩn bị hôn lễ, Cố Tư Tình bên này nghênh đón kỳ thi cuối kỳ, thi xong liền được nghỉ hè.

Cố Tư Tình trước đó đã viết thư cho Hàn Chính Bình, hỏi anh nghỉ hè có về hay không, nhưng trong thư hồi âm anh không nói, cũng không biết anh có về không. Hôm nay là ngày thi cuối cùng, thi xong hôm nay là được nghỉ, mọi người tuy rằng khẩn trương, nhưng đồng thời đối với kỳ nghỉ hè cũng mong chờ vô cùng.

Cố Tư Tình nghĩ, nếu Hàn Chính Bình nghỉ hè không về, cô sẽ qua đó. Cô cũng muốn xem nước Mỹ lúc này là cái dạng gì.

“Phim truyền hình khi nào có thể xem trên TV thế?” Khúc An Di hỏi Cố Tư Tình trước buổi thi cuối cùng, cô ấy ở trong phim 《 Ai tuổi thơ không phiền não 》 cũng có không ít đất diễn đâu. Phim truyền hình đóng máy xong, cô ấy liền vẫn luôn ngóng trông có thể nhìn thấy chính mình trên TV.

“Phỏng chừng còn phải mấy tháng nữa,” Cố Tư Tình cũng nhỏ giọng nói: “Hiện tại đang làm hậu kỳ, sau đó còn phải qua kiểm duyệt. Hơn nữa phát sóng cũng muốn chọn một thời điểm tốt, kế hoạch của tớ là chiếu vào dịp Tết.”

Khúc An Di tuy rằng cảm thấy đến Tết thì thời gian hơi lâu, nhưng vẫn nói: “Chiếu dịp Tết thì tốt, Tết mọi người đều rảnh rỗi.”

Cố Tư Tình cũng nghĩ như vậy, hơn nữa cho dù là chiếu dịp Tết, thời gian ở giữa cũng rất khẩn trương. Hậu kỳ, kiểm duyệt, sau đó còn phải thương lượng với đài truyền hình. Cô cần thiết phải bán bộ phim với giá tốt a!

Quay phim truyền hình mục đích chính là kiếm tiền.

Nghĩ như vậy, chuông vào học vang lên, giáo viên cầm bài thi đi tới, Khúc An Di vội vàng về chỗ ngồi. Sau đó giáo viên phát bài thi theo hàng, giao cho người ngồi bàn đầu, bảo bọn họ truyền xuống phía sau.

Khi thi cử chỗ ngồi bị xáo trộn, Khang Nguyên Trạch ngồi ở phía trước Cố Tư Tình, cậu ta quay đầu lại đặt bài thi lên bàn cô, còn nhỏ giọng nói một câu: “Tan học cùng về nhé?”

Cố Tư Tình lấy ra một tờ bài thi, đem phần còn lại truyền xuống dưới, nhỏ giọng hỏi cậu ta: “Hôm nay cậu đi ngõ Cát Tường à?”

Ngõ nhỏ nhà cô tên là ngõ Cát Tường.

Khang Nguyên Trạch gật đầu, Cố Tư Tình thấy thế liền nói được, sau đó chính là nghiêm túc làm bài. Môn này là Toán, trong khoảng thời gian này có Ôn Đan Đan dạy kèm, thành tích toán học của Cố Tư Tình lên không ít, nhưng khi làm đến câu hỏi lớn cuối cùng, vẫn phải suy nghĩ rất lâu.

Đến cuối cùng khi nộp bài, cô cũng không xác định làm có đúng hay không. Đây là môn thi cuối cùng, nộp bài xong là tan học. Cố Tư Tình xách cặp sách ra khỏi phòng học, Khúc An Di đi bên cạnh cô, có chút bất an hỏi: “Câu cuối cùng cậu làm ra không? Tớ không biết làm, bỏ trống rồi.”

“Tớ làm ra, nhưng cũng không biết đúng hay không.” Cố Tư Tình lại nhẩm lại câu đó trong đầu một lần nữa, nhưng vẫn không xác định đúng sai.

Tới nhà để xe đạp, nhìn thấy Khang Nguyên Trạch, Cố Tư Tình liền hỏi cậu ta: “Câu cuối cùng cậu làm thế nào?”

Khang Nguyên Trạch dắt xe đạp ra: “Trên đường đi tớ nói với cậu.”

Cố Tư Tình cũng dắt xe đạp ra, cùng cậu ta dắt xe đi ra cổng. Còn chưa đi đến cổng trường, từ xa đã nhìn thấy một thiếu niên gầy gầy cao cao, sạch sẽ thoải mái đứng ở cổng, anh mặc một chiếc áo thun trắng, phối với quần đen, bộ quần áo này bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng lại ch.ói mắt vô cùng.

Trên mặt cô không tự chủ được nở một nụ cười thật tươi, bạn học Hàn đã về rồi.

Khang Nguyên Trạch đi song song với cô, thấy trên mặt cô bỗng nhiên tràn ra nụ cười rạng rỡ, nụ cười này xán lạn đến ch.ói mắt người nhìn. Cậu ta theo ánh mắt cô nhìn lại, liền thấy một nam sinh dáng người cao gầy đang cười với cô.

Trong lòng không lý do có chút khó chịu.

Cố Tư Tình rảo bước nhanh hơn đi đến cổng trường, Hàn Chính Bình đi tới rất tự nhiên, đón lấy cặp sách của cô đeo lên vai mình, sau đó nhận lấy xe đạp.

“Anh về khi nào thế? Trong thư sao không nói?” Cố Tư Tình cười hỏi anh, thanh âm nhẹ nhàng như chim ch.óc buổi sáng.

Hàn Chính Bình trong lòng tự nhiên cũng là cao hứng vô cùng, anh thấp giọng nói: “Bất ngờ không?”

Cổng trường đông người, có một số lời Cố Tư Tình khó nói, liền gật đầu mạnh hai cái. Hàn Chính Bình rất muốn duỗi tay xoa đầu cô, nhưng Tiểu Tứ đều sắp mười lăm tuổi rồi, không phải cô bé tám chín tuổi ngày xưa, hơn nữa ở đây đông người, anh liền nhịn xuống không xoa.

Hai người xa cách thời gian dài như vậy, gặp lại vui mừng khôn xiết, đang định đi về nhà, Cố Tư Tình nhìn thấy Khang Nguyên Trạch đang đi tới. Vốn dĩ bọn họ nói tốt cùng nhau về nhà, hiện tại Hàn Chính Bình đã trở lại, cô tự nhiên phải chào hỏi Khang Nguyên Trạch một tiếng.

“Đây là Hàn Chính Bình, chúng tớ cùng về đây.” Nói rồi cô quay đầu nói với Hàn Chính Bình: “Đây là bạn học của em, Khang Nguyên Trạch, nhà cậu ấy ở cách vách cách vách nhà mình.”

Hàn Chính Bình gật đầu với Khang Nguyên Trạch, sau đó nhấc chân sải bước lên xe đạp, ý bảo Cố Tư Tình ngồi lên.

Cố Tư Tình cười ngồi lên yên sau xe, nói: “Đi thôi.”

Hàn Chính Bình hơi dùng sức đạp bàn đạp, trong miệng nói: “Thi thế nào?”

“Mấy câu trước cảm thấy cũng được, câu hỏi lớn cuối cùng em không chắc chắn lắm.” Cố Tư Tình nói.

“Đề bài là gì?” Hàn Chính Bình nói lời này, khóe mắt liếc nhìn Khang Nguyên Trạch đang đi song song với bọn họ, không phải anh nhạy cảm, anh biết dáng vẻ thích một người là như thế nào. Cái cậu Khang Nguyên Trạch này, ánh mắt nhìn Tiểu Tứ không giống bình thường.

Ánh mắt anh hơi rũ xuống, nghe Cố Tư Tình phía sau nói đề bài, chờ cô nói xong anh nói: “Làm đúng một nửa, em hẳn là nên làm như thế này....”

Anh kiên nhẫn giảng bài, còn có thể phân ra một phần tâm trí chú ý Khang Nguyên Trạch, liền thấy tay cậu ta nắm ghi đông xe đạp đến trắng bệch, khớp xương căng c.h.ặ.t, thậm chí gân xanh đều có chút nổi lên, cậu ta đang nhẫn nhịn.

Anh giảng xong bài, Cố Tư Tình bừng tỉnh đại ngộ nói: “Hóa ra là làm như vậy. Anh không biết đâu, anh không ở nhà thành tích toán của em tụt dốc ghê lắm. Cũng may sau lại em nhờ Ôn Đan Đan dạy kèm cho, thành tích mới lên được một chút.”

“Ôn Đan Đan là ai?” Hàn Chính Bình hỏi.

“Anh quên rồi à, cái người thi Olympic Toán cùng anh tên Tề Hàng ấy, đối tượng của hắn ta.” Sau đó Cố Tư Tình lại kể chuyện Ôn Đan Đan đến siêu thị làm thêm, rồi bị cô điều đến bên cạnh mình.

Giữa chừng nói đến chuyện quay phim truyền hình, cô lại kể chuyện quay phim, dọc theo đường đi miệng nói không ngừng, tới cửa nhà cô rồi vẫn còn đang nói.

Khang Nguyên Trạch tới cửa Cố gia, dừng lại một chút, nói một tiếng cậu ta về nhà, liền đạp xe đi về phía trước. Đi đến cửa nhà mình xuống xe, nhịn không được quay đầu lại nhìn, cửa Cố gia đã không còn bóng dáng hai người kia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.