Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 369: Không Có Ý Tốt
Cập nhật lúc: 28/01/2026 16:34
Thi đấu nhảy cầu, nhảy cầu nữ chia làm cầu mềm 1 mét, 3 mét và cầu cứng 10 mét. Ba hạng mục nhảy cầu này, tuy rằng không có quy định rõ ràng về giới hạn độ tuổi, nhưng bởi vì ảnh hưởng của sự phát triển cơ thể con gái, giống nhau đều là trước 18 tuổi thi đấu cầu cứng 10 mét, sau 18 tuổi chuyển sang cầu mềm 3 mét hoặc 1 mét.
Giống như Tiêu Thanh Nghệ đã 17 tuổi, cô ta tuy rằng là tuyển thủ ưu tú hàng đầu trong nước hiện nay, nhưng không thể không đối mặt một vấn đề, đó chính là sự phát triển của cơ thể.
Thi đấu nhảy cầu, còn có nhảy cầu đôi nữ 1 mét, 3 mét, 10 mét, ngoài ra còn có nhảy cầu đôi nam nữ 1 mét, 3 mét, 10 mét.
Cố Tam Tĩnh tới đội tuyển quốc gia xong, huấn luyện viên vẫn luôn cho cô luyện tập nhảy đơn. Trước đó huấn luyện viên từng nói với cô, sau khi thi đấu Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao toàn quốc lần này, nếu thành tích tốt, sẽ tìm bạn nhảy cho cô, bắt đầu luyện tập nhảy cầu đôi nữ.
Cố Tam Tĩnh cũng cảm thấy sự sắp xếp này của huấn luyện viên rất hợp lý, tuy rằng cô thi đấu luôn có tâm thái không tồi, nhưng Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao toàn quốc là đại hội thể thao quy mô lớn như vậy, cô vẫn là lần đầu tiên tham gia, cần một quá trình thích ứng.
Nhảy cầu đôi, vô luận là nhảy cầu đôi nữ, hay là nhảy cầu đôi nam nữ, đều rất khảo nghiệm sự ăn ý, ngày thường cần phải luyện tập nhiều hơn. Cũng bởi vì như thế, không ít đội viên nhảy đôi nam nữ hỗn hợp, sau này phát triển thành quan hệ yêu đương.
Cố Tam Tĩnh nhìn về phía Tiêu Chí Cương mà Tiêu Thanh Nghệ nhắc tới, người có khả năng sẽ trở thành bạn nhảy của cô. Tóc ngắn gọn gàng, làn da màu lúa mạch, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, mọi người trong đội đều nói anh ta là nam đội viên anh tuấn nhất đội tuyển nhảy cầu quốc gia, nhưng cô thật sự rất vô cảm.
Trước nói chiều cao đi, chiều cao trung bình của nam đội viên đội nhảy cầu bọn họ là 1 mét 67, Tiêu Chí Cương nhìn qua cũng chỉ ở mức này, chỉ riêng điểm này đã không nằm trong thẩm mỹ của cô.
Sau đó chính là tướng mạo, Tiêu Chí Cương xác thật lớn lên không xấu, nhưng cách hai chữ anh tuấn thật sự còn kém xa. So với Hàn Chính Bình cùng Hạ Dực, căn bản là không thể so sánh, Diệp Trì cùng Trương T.ử Tuấn cũng có thể bỏ xa anh ta vài con phố, ngay cả Hàn Nhị Bàn anh ta cũng so không bằng.
Cho nên, Tiêu Chí Cương ở trong mắt cô chính là một người bình thường.
Đương nhiên đây là nói về tướng mạo, cô cũng là vì mọi người trong đội đều nói Tiêu Chí Cương đẹp trai nên mới phun tào một chút mà thôi. Vận động viên bọn họ chủ yếu vẫn là xem tu dưỡng chuyên môn, Tiêu Chí Cương cũng thuộc về hàng ngũ ưu tú hàng đầu trong đội.
Đến nỗi chuyện Tiêu Thanh Nghệ nói Tiêu Chí Cương sẽ trở thành bạn nhảy của cô, cô không tỏ ý kiến, dù sao huấn luyện viên chưa nói với cô thì cô coi như không có chuyện này. Bất quá cô vẫn hỏi: “Anh ta trước kia không phải là bạn nhảy của chị sao?”
Hơn nữa nghe nói hai người còn lén lút yêu đương đâu, đương nhiên này chỉ là lời đồn.
“Tam Tĩnh mị lực của em lớn thật đấy, cậu ấy chủ động xin muốn cùng em trở thành bạn nhảy.” Tiêu Thanh Nghệ cười ái muội.
Cố Tam Tĩnh vẻ mặt “ngây thơ”: “Cái này không phải chủ yếu xem chuyên môn cùng sự ăn ý sao? Cùng mị lực có quan hệ gì?”
Tiêu Thanh Nghệ: “......”
Đây là đứa chưa thông suốt.
“Là... là, cậu ấy có thể là cảm thấy chuyên môn của em tốt hơn đi.” Tiêu Thanh Nghệ có chút xấu hổ nói, sau đó cúi đầu ăn cơm, quyết định không nói tiếp đề tài này với Cố Tam Tĩnh nữa.
Cố Tam Tĩnh nhìn thoáng qua Tiêu Thanh Nghệ, lại quay đầu nhìn Tiêu Chí Cương cách đó không xa, vừa lúc anh ta cũng nhìn qua, hai người ánh mắt chạm nhau, Tiêu Chí Cương nở một nụ cười tỏa nắng với cô, Cố Tam Tĩnh cũng cười lại với anh ta một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Ăn cơm xong, Cố Tam Tĩnh cùng Ngải Hướng San cùng nhau về ký túc xá, trên đường lại đụng phải Tiêu Chí Cương, mặt Ngải Hướng San có chút đỏ nói: “Nghe nói Tiêu Chí Cương không làm bạn nhảy với Tiêu Thanh Nghệ nữa, cũng không biết về sau anh ấy sẽ nhảy cặp với ai.”
“Dù sao không liên quan chuyện của chúng ta.” Cố Tam Tĩnh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ của Ngải Hướng San, cô thật sự rất kỳ quái, Tiêu Chí Cương người bình thường như vậy, sao lại hấp dẫn người khác thế nhỉ? Còn nữa, yêu đương có cái gì tốt? Chậm trễ rèn luyện không nói còn phiền toái.
Về ký túc xá nghỉ ngơi một lát, bốn người trong phòng cùng đi sân huấn luyện. Đến nơi, rất nhiều đội viên đã có mặt. Các cô đi phòng thay đồ thay quần áo, đi vào liền nghe được mọi người đều đang thảo luận chuyện thi lại tư cách lần này.
Cố Tam Tĩnh nghe các cô ấy thảo luận, thay đồ huấn luyện, vừa muốn rời đi đã bị Giả Hiểu Linh gọi lại: “Tam Tĩnh.”
Cố Tam Tĩnh dừng bước chân quay đầu lại nhàn nhạt nhìn cô ta, cô cùng Giả Hiểu Linh tuy rằng cùng một tỉnh, nhưng Giả Hiểu Linh thích nơi chốn so bì với cô, làm người ta rất phản cảm, cho nên cô không muốn thâm giao với Giả Hiểu Linh, cũng liền không cần thiết cho cô ta sắc mặt tốt.
Giả Hiểu Linh lúc đầu rất bất mãn với thái độ của Cố Tam Tĩnh đối với mình, sau lại thời gian dài cũng liền chậm rãi thích ứng. Cô ta bước nhanh đi đến bên cạnh Cố Tam Tĩnh, cười nói: “Cùng đi đi.”
Cố Tam Tĩnh không nói chuyện, xoay người đi ra ngoài, Giả Hiểu Linh đi đến bên cạnh cô, hạ giọng nói: “Cậu phải cẩn thận, cái cô Tiêu Thanh Nghệ kia đối với cậu không có ý tốt đâu. Cô ta sắp mười tám rồi, sang năm thế vận hội Olympic, có lẽ chính là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng cô ta thi đấu cầu cứng 10 mét, cô ta khẳng định muốn lấy quán quân, mà cậu là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của cô ta.”
Cố Tam Tĩnh đương nhiên biết, bọn họ tham gia thế vận hội Olympic, không chỉ có muốn cạnh tranh với vận động viên nước ngoài, cũng muốn cạnh tranh với vận động viên trong nước. Mà đội tuyển nhảy cầu Hoa Quốc luôn luôn thực lực cường hãn, mấy kỳ thế vận hội Olympic trước quán quân hạng mục nhảy cầu cơ hồ đều bị vận động viên Hoa Quốc thu hoạch.
Cho nên dưới tình huống như vậy, giữa các cô và đồng đội, vừa là đối tác cũng vừa là đối thủ cạnh tranh.
“Đến lúc đó mọi người cứ dựa vào bản lĩnh là được.” Cố Tam Tĩnh trong lòng đề phòng Tiêu Thanh Nghệ, nhưng ngoài miệng tự nhiên sẽ không nói ra.
Giả Hiểu Linh cảm thấy cô không nghe lọt tai, liền lại nói: “Tuy rằng hai chúng ta ngày thường quan hệ không tốt lắm, nhưng chúng ta dù sao cũng là cùng một chỗ tới, tớ trong lòng tự nhiên là muốn cậu tiến bộ, cho nên tớ mới nhắc nhở cậu đề phòng cô ta.”
Cố Tam Tĩnh dừng bước chân, nhìn Giả Hiểu Linh nói: “Tớ biết ý của cậu, nhưng là hai chúng ta không thích hợp làm tổ hợp.”
Giả Hiểu Linh trước kia nơi chốn so bì với cô, hiện tại đột nhiên tỏ ra thân thiện, đơn giản chính là muốn sau khi Đại hội kết thúc, các cô có thể làm tổ hợp nhảy cầu đôi nữ.
Giả Hiểu Linh bị nói trúng tâm sự, trên mặt có chút xấu hổ, cô ta nói: “Tớ… tớ là có loại suy nghĩ này, nhưng mấu chốt còn phải xem ý của đội không phải sao.”
“Cậu đừng tốn công sức trên người tớ, hai chúng ta không thích hợp làm tổ hợp.” Cố Tam Tĩnh nói rồi đi về phía trước, vào sân huấn luyện, tổng huấn luyện viên đã ở đó.
Tổng huấn luyện viên hiện tại của bọn họ tên là Bùi Vân Hà, là nữ quán quân nhảy cầu Olympic đầu tiên của Hoa Quốc. Rất nghiêm túc, ngày thường làm việc cũng nói một không hai.
Thấy các đội viên đều đến đông đủ, bà đứng ở phía trước nói: “Hiện tại thông báo một chút nhé, ngày kia phải tiến hành thi lại tư cách tham gia Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao toàn quốc, đây là thông báo của cấp trên, đội chúng ta chấp hành là được. Kỳ thật cũng không phải chuyện gì lớn, bình thường phát huy, hẳn là kết quả cũng không khác biệt lắm so với lần trước.”
Bà nói như vậy, đem chính mình từ chuyện thi lại tư cách này tách ra. Bà nói rất rõ ràng, thi lại tư cách là ý của cấp trên, không phải ý của bà.
