Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 469: Công An Tới Thật Rồi
Cập nhật lúc: 29/01/2026 03:06
Quản gia gõ cửa vào thư phòng, liền thấy thiếu gia nhà mình đang cúi đầu xem văn kiện, Cố gia tiểu thư đang chuyên tâm đọc sách, hai người cách khá xa không có hành động thân mật, nhưng ông cứ cảm thấy bầu không khí này vừa ấm áp lại vừa ngọt ngào.
Cố nén da đầu đem chuyện phía trước nói ra, liền thấy thiếu gia nhà mình đưa mắt nhìn về phía Cố gia tiểu thư, mà Cố gia tiểu thư vẫn luôn đọc sách, mắt cũng chưa từng ngước lên.
Sau đó liền nghe thiếu gia nhà mình nói: "Cháu còn có việc quan trọng phải ra ngoài làm, nên không qua đó đâu."
"Vâng."
Quản gia xoay người đi ra ngoài, Cố Tư Tình ngẩng đầu nhìn Hàn Chính Bình: "Anh có việc gì quan trọng thế?"
Hàn Chính Bình đóng nắp b.út lại, đi đến bên cạnh cô ngồi xuống: "Em không phải muốn ăn lẩu sao?"
Cố Tư Tình toét miệng cười, Hàn Chính Bình kéo cô dậy: "Đi thôi."
Cố Tư Tình đứng dậy, lấy áo khoác lông vũ mặc vào, Hàn Chính Bình quàng khăn cho cô, hai người cùng nhau đi ra ngoài. Tới bãi đỗ xe, đang chuẩn bị lên xe, liền thấy An Thụy Cẩm và Khổng Tú Uyển cùng hai bà cháu kia đi tới.
Trí nhớ của Cố Tư Tình rất tốt, huống chi Ngô Thiến Di còn có ý đồ đào góc tường nhà cô, tự nhiên nhận ra cô ta, Hàn Chính Bình đương nhiên cũng nhớ rõ. Bọn họ đều không ngờ, người phụ nữ này còn có thể tìm đến tận nhà.
Bên kia Ngô Thiến Di và bà nội cô ta nhìn thấy Hàn Chính Bình, mắt đều sáng lên. Nhưng lúc này lại nghe Khổng Tú Uyển nói với Hàn Chính Bình: "Các con có việc thì mau đi đi."
Hàn Chính Bình cùng Cố Tư Tình vâng dạ một tiếng, liền lên xe, sau đó xe khởi động lao v.út đi. Bên này Khổng Tú Uyển nói với hai bà cháu nhà họ Ngô: "Càng đến Tết càng bận, cho dù được nghỉ về nhà cũng không chịu ngồi yên."
Hai bà cháu nhà họ Ngô tự nhiên không tin lời bà nói, nếu thật sự có việc, sẽ mang theo con gái nhà người ta đi cùng sao? Nhưng lời này các bà không có cách nào nói ra.
"Người trẻ tuổi vẫn là bận rộn một chút thì tốt." Trên mặt Tiền Thục Lan vẫn giữ nụ cười, lại hỏi: "Cô bé kia là ai thế?"
"Đó là đối tượng của Chính Bình," An Thụy Cẩm nói: "Hai đứa nhỏ lớn lên cùng nhau từ bé."
Sắc mặt hai bà cháu nhà họ Ngô đều không đẹp, các bà cũng không tin An Thụy Cẩm và Khổng Tú Uyển không biết ý đồ hôm nay các bà tới, nhưng vẫn trước mặt các bà nói Hàn Chính Bình có đối tượng, đây không phải là từ chối thẳng thừng sao?
Khổng Tú Uyển và An Thụy Cẩm dường như không nhìn ra hai người không vui, lễ phép nhìn các bà lên xe, sau đó xe chạy ra khỏi Tô gia.
"Người nhà họ Ngô không thể thâm giao, nhưng cũng không thể quá đắc tội." An Thụy Cẩm nói với Khổng Tú Uyển về tình hình Ngô gia: "Trước giải phóng, Ngô gia mở nhà máy ở Kinh đô, làm ăn không tồi, có chút qua lại với nhà chúng ta.
Nhưng sau này, bọn họ hợp tác với người Nhật, làm ra không ít chuyện bóc lột bá tánh. Lại sau đó, đại phòng và tam phòng của Ngô gia đều đi nước ngoài, chỉ còn lại nhị phòng ở trong nước.
Nhị phòng là con vợ lẽ, ở Ngô gia lúc đó chỉ là chân chạy vặt, cho nên sau này khi giải phóng, nhị phòng Ngô gia không có vấn đề gì. Nhưng xem tình hình hiện tại, nhị phòng và đại phòng, tam phòng đi lại rất gần. Hai nhà chúng ta không phải người cùng một đường."
Khổng Tú Uyển hiểu rõ, Tô gia tuy rằng là nhà tư bản, nhưng trong những năm chiến tranh đã đóng góp không ít cho đất nước, nếu không khi cải cách mở cửa, bên trên cũng sẽ không phát lời mời đến Tô gia đầu tiên.
........
Cố Tư Tình thật sự thèm lẩu, liền bảo Hàn Chính Bình lái xe đến một quán lẩu mới mở không lâu. Quán này tuy mới mở nhưng không ít người đều khen hương vị không tồi. Hai người vào trong tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống.
Gọi món xong, Cố Tư Tình bưng ly nước quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên cạnh quán lẩu này là một sân trượt băng, mà giờ phút này giữa sân trượt băng có một đám người xô xô đẩy đẩy, nhìn như sắp đ.á.n.h nhau.
Cố Tư Tình nhìn kỹ lại, trong đám người đ.á.n.h nhau có một người cô rất quen, là Hàn Nhị Bàn. Mà hiện tại rõ ràng Hàn Nhị Bàn đang ở thế yếu, đối phương đông người hơn bọn họ nhiều.
"Nhị Bàn đang đ.á.n.h nhau với người ta kìa, mau qua giúp một tay." Cố Tư Tình nói rồi đứng dậy, Hàn Chính Bình vừa nghe liền nhìn ra bên ngoài, vừa lúc nhìn thấy Hàn Nhị Bàn bị người ta đ.ấ.m một quyền. Anh cũng vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.
Hai người hấp tấp chạy tới, hai nhóm người đã lao vào đ.á.n.h nhau rồi. Nói là hai nhóm người, kỳ thật Hàn Nhị Bàn bọn họ chỉ có hai người, mà đối phương bảy tám người. Hàn Nhị Bàn và đồng bọn bị người ta ấn xuống đất mà đ.á.n.h.
"Cậu đứng đây đừng cử động." Hàn Chính Bình cởi áo khoác ném cho Cố Tư Tình rồi sải bước chạy tới, Cố Tư Tình cũng không phải chưa từng đ.á.n.h nhau, tuy rằng nói có chút căng thẳng, nhưng thật đúng là không sợ, cho nên cũng sải bước đi theo, có điều không gia nhập chiến cuộc.
Bên này Hàn Chính Bình lao tới, mấy người kia đang vây quanh Hàn Nhị Bàn hai người mà đ.á.n.h, không chú ý phía sau, Hàn Chính Bình nhân lúc bọn chúng chưa chuẩn bị, hai chân đá văng hai người, xông vào đỡ Hàn Nhị Bàn dậy.
Hàn Nhị Bàn thấy Hàn Chính Bình tới, nháy mắt sống lại đầy m.á.u, giơ nắm tay lên lại cùng đối phương đ.á.n.h nhau.
Những người đó thấy Hàn Nhị Bàn có viện binh, trông trắng trẻo sạch sẽ không có chút lực công kích nào, không nói hai lời lại xông tới đ.á.n.h. Nhưng bọn hắn không ngờ thằng nhóc trắng trẻo sạch sẽ này là một nhân vật tàn nhẫn, động thủ lên là liều mạng.
Có điều bọn hắn cũng không sợ, dù sao bọn hắn đông người, lại hung hăng, trong lúc nhất thời hai bên đ.á.n.h nhau túi bụi.
Cố Tư Tình đứng ở bên ngoài, nhìn thấy Hàn Chính Bình bị người ta đ.á.n.h vài cái, trên mặt đều treo màu, đau lòng vô cùng, nhìn trái nhìn phải, thấy bên cạnh có một thanh sắt, cô cúi người cầm lên, sau đó lại nhặt lên một viên gạch, sải bước đi vào giữa sân trượt băng.
Đi tới, cô giơ tay phang một viên gạch vào lưng kẻ đang đ.á.n.h nhau với Hàn Chính Bình, sau đó lớn tiếng hô: "Công an tới!"
Tiếng hô này làm hai bên đều dừng tay, ngay trong nháy mắt này, Cố Tư Tình đưa thanh sắt cho Hàn Chính Bình, sau đó xoay người bỏ chạy. Mà lúc này, lại có người hô: "Đều đứng im, công an đây!"
Cố Tư Tình quay đầu lại, vẻ mặt kinh ngạc, công an tới thật rồi!
"Cô kia, lại đây." Công an vẫy tay với Cố Tư Tình, cô cười gượng gạo đi tới.
"Cô ấy không tham gia đ.á.n.h nhau." Hàn Chính Bình ý đồ thoái thác thay Cố Tư Tình, lại nghe công an nói: "Tôi tận mắt nhìn thấy cô ta cầm gạch phang người, còn nói cô ta không đ.á.n.h nhau?"
"Đúng đúng, cô ta phang tôi." Kẻ bị Cố Tư Tình phang vội vàng nói.
Công an nhìn mấy người một cái: "Cái gì cũng đừng nói nữa, đi thôi."
Hàn Chính Bình nhéo nhéo tay Cố Tư Tình, nhẹ giọng nói với cô: "Đừng sợ, không sao đâu."
"Em không sợ, anh có đau không?" Cố Tư Tình nhìn vết bầm tím nơi khóe miệng anh mà đau lòng.
"Không đau, thương tích nhỏ thôi." Hàn Chính Bình nói rồi mặc áo khoác vào, lúc này Hàn Nhị Bàn đi tới nói: "Tiểu Tứ em được đấy, vẫn dũng mãnh như vậy."
Cố Tư Tình trừng mắt nhìn cậu ta một cái: "Tại sao lại đ.á.n.h nhau?"
"Anh là bị tai bay vạ gió." Hàn Nhị Bàn bất đắc dĩ kể lại sự tình.
Hóa ra, hôm nay cậu ta cùng bạn học tới sân trượt băng trượt băng, kết quả có người đụng ngã một cô gái rồi bỏ chạy, cậu ta và bạn học thấy thế liền có lòng tốt đi đỡ cô gái dậy.
Ai ngờ đâu, mấy người đi cùng cô gái kia tưởng bọn họ đụng ngã cô gái, lời qua tiếng lại không hợp liền đ.á.n.h nhau.
Cố Tư Tình nghe xong cạn lời: "Cô gái kia đâu? Cô ta không giải thích một câu à?"
"Cô ta nói cô ta không nhìn thấy có phải bọn anh đụng cô ta hay không." Nói tới đây Hàn Nhị Bàn tức đến mức vết thương trên mặt cũng đau.
