Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 475: Quá Thiếu Giáo Dục

Cập nhật lúc: 29/01/2026 03:07

Cố Tư Tình nhìn chị gái hoặc em gái cùng cha khác mẹ của Hứa Ngọc Sâm cãi nhau vì một cái vòng cổ, lại hỏi Hàn Chính Bình: "Ba của Hứa Ngọc Sâm có bao nhiêu người phụ nữ thế?"

Hàn Chính Bình lắc đầu: "Anh làm sao biết được? Có điều nghe nói ông ta vì muốn sinh con trai, gần như ai đến cũng không từ chối."

Cố Tư Tình: "......"

Thật là chưa từng thấy gã đàn ông tồi tệ như vậy.

Chọn lắc tay xong, Hàn Chính Bình liền đi trả tiền, nhưng vừa mới đi đến quầy thu ngân, hai người phụ nữ đang cãi nhau kia ngừng cãi, bởi vì một người trong đó nhìn trúng chiếc lắc tay trên tay Cố Tư Tình, đi tới nói muốn mua.

Nhân viên bán hàng thấy thế, lập tức cười nói: "Ngại quá Hứa tiểu thư, kiểu dáng lắc tay này nhãn hiệu chúng tôi chỉ có một chiếc."

"Tôi cứ muốn cái này, trả gấp đôi giá." Người phụ nữ khinh miệt nhìn Cố Tư Tình, giống như con gà trống cao ngạo.

Cố Tư Tình thèm để ý đến cô ta, đi đến bên quầy thu ngân nói: "Mau tính tiền đi."

Thu ngân nhìn người phụ nữ kia một cái, nhưng vẫn thu tiền, sau đó Cố Tư Tình và Hàn Chính Bình cùng nhau ra khỏi cửa hàng trang sức. Ra cửa rồi còn có thể nghe thấy người phụ nữ kia quát tháo nhân viên phục vụ.

"Ba của Hứa Ngọc Sâm đều mặc kệ sao?" Cố Tư Tình hỏi.

Quá thiếu giáo d.ụ.c.

Bởi vì Hứa Ngọc Sâm muốn tìm hiểu Tam Tĩnh, cho nên lần trước tới Hương Giang, Hàn Chính Bình đã tìm hiểu qua tình hình Hứa gia, cho nên biết một ít, liền nói: "Khi ông nội Hứa Ngọc Sâm còn sống, Hứa gia còn chưa loạn như vậy.

Sau này ông nội Hứa Ngọc Sâm qua đời, Hứa Ngọc Sâm ra nước ngoài, ba của Hứa Ngọc Sâm một lòng muốn sinh con trai, hơn nữa chuyện làm ăn lại bận rộn, đâu có thời gian rảnh quản giáo con cái. Lại nói ông ta trọng nam khinh nữ lắm, con gái sinh ra là sẽ không quản."

Cố Tư Tình đã hoàn toàn cạn lời, liền nghe Hàn Chính Bình lại nói: "Hứa Ngọc Sâm ngay cả điện thoại của ông ta cũng không nghe, mấy hôm trước ông ta gọi điện thoại cho ba anh, nói muốn bảo Hứa Ngọc Sâm về Hương Giang ăn Tết, là muốn hòa hoãn quan hệ cha con."

Hứa Ngọc Sâm tự nhiên là không thèm để ý đến ông ta.

Đang nói chuyện, hai người vào một cửa hàng lễ phục, Cố Tư Tình nhìn một vòng, chọn trúng một bộ sườn xám màu đỏ. Cô nhưng thật ra muốn mặc lễ phục hở vai hoặc hở lưng, nhìn thật sự rất đẹp.

Nhưng thứ nhất là loại quần áo này ở Kinh đô vẫn còn hơi táo bạo, thứ hai là mùa này mặc vào quá lạnh.

Cố Tư Tình cầm bộ sườn xám đó đi vào phòng thử đồ, lúc đi ra đang định hỏi Hàn Chính Bình có đẹp hay không, nhưng vừa quay đầu liền nhìn thấy một đại mỹ nữ, nữ minh tinh Hương Giang đặc biệt nổi tiếng kiếp trước, nhưng tên là gì thì cô quên mất rồi.

Có lẽ do ánh mắt cô có chút trắng trợn, "đại minh tinh" cũng nhìn về phía cô, ánh mắt hai người chạm nhau, Cố Tư Tình lễ phép cười với cô ấy, nhưng "đại minh tinh" chỉ nhàn nhạt nhìn cô một cái, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Hàn Chính Bình.

Được rồi, trong mắt phụ nữ, cô tự nhiên là không hấp dẫn bằng bạn học Hàn.

Lúc này Hàn Chính Bình đã đi tới, dường như "đại minh tinh" không tồn tại, Cố Tư Tình không để chuyện vừa rồi trong lòng, nhẹ giọng hỏi anh: "Đẹp không?"

Hàn Chính Bình gật đầu, nhưng miệng nói: "Bộ này hình như hơi chật."

Nhưng chẳng phải là chật sao, quần áo bó sát vào người Cố Tư Tình, làm cho đường cong cơ thể cô hiện ra hết. Vốn dĩ Cố Tư Tình từ nhỏ luyện tập vũ đạo, dáng người tự nhiên không cần phải nói, chỗ nào cần lồi thì lồi, chỗ nào cần lõm thì lõm, hai chân thon dài lưng thẳng tắp.

Bộ sườn xám này mặc trên người cô, muốn bao nhiêu quyến rũ có bấy nhiêu quyến rũ. Chính là Hàn Chính Bình cũng là lần đầu tiên biết, cô gái của anh dáng người đẹp như vậy.

Anh đứng trước mặt Cố Tư Tình, cúi đầu nhẹ giọng dỗ dành: "Bộ này chật quá, em mặc vào đi lại không tiện."

Cố Tư Tình bĩu môi: "Em lại không cần làm việc."

"Chất liệu hơi mỏng, thời tiết ở Kinh đô mặc vào cũng không thích hợp." Hàn Chính Bình lại nói.

"Đến lúc đó trong phòng có lò sưởi mà." Cố Tư Tình xem anh còn có gì để nói.

Hàn Chính Bình trầm mặc một thoáng, nói thật lòng: "Em mặc bộ này quá đẹp, anh không muốn để người khác nhìn thấy."

Cố Tư Tình nhịn không được muốn cười, lúc này Hàn Chính Bình từ bên cạnh cầm một bộ quần áo bên trên là kiểu dáng sườn xám, bên dưới là váy, nói: "Bộ này chắc chắn đẹp, đến lúc đó nếu lạnh, em còn có thể mặc thêm quần len bên trong."

Cố Tư Tình đều muốn đ.á.n.h anh, Hàn Chính Bình vội vàng cười làm lành: "Ngoan, em thử xem, không thích thì đổi lại."

Cố Tư Tình trừng mắt nhìn anh một cái, đi vào phòng thử đồ thử quần áo. Đi ra soi gương, quả thực cũng không tồi, mặc vào tuy không quyến rũ bằng bộ sườn xám trước đó, nhưng đoan trang mà không mất đi vẻ tú nhã.

"Đẹp." Hàn Chính Bình lại cầm một chiếc áo choàng lông cừu màu trắng khoác cho cô, lúc này đem phần thân trên bó sát cũng che lại.

Cố Tư Tình đâu không biết tâm cơ nhỏ của anh, nhưng cũng không nói gì, đi vào phòng thử đồ đổi lại quần áo cũ, sau đó lại đi giúp anh chọn quần áo. Quần áo nam thì dễ, âu phục là được.

Cố Tư Tình giúp anh chọn một bộ âu phục màu đen, Hàn Chính Bình vào phòng thử đồ mặc vào đi ra, mắt Cố Tư Tình có chút đứng tròng, đồng thời thầm nói trong lòng, thiếu niên của cô thật sự đã trưởng thành rồi. Âu phục mặc vào đã có chút hương vị của đàn ông trưởng thành.

"Đẹp trai quá." Cố Tư Tình nhịn không được nhỏ giọng nói với anh.

Hàn Chính Bình thấy cô mãn nhãn chứa đầy sao nhìn mình, một trái tim tràn đầy cơ hồ muốn tràn ra ngoài. Nếu không phải trong tiệm còn có người khác, anh chắc chắn sẽ ôm cô gái của mình hảo hảo thân mật một phen.

Hai người bọn họ ở chỗ này thì thầm to nhỏ, ngay cả nhân viên bán hàng cũng cố gắng đứng xa xa không quấy rầy, nhưng ánh mắt các cô ấy đều nhịn không được tập trung vào đôi này, thật sự là quá đẹp đôi.

Hàn Chính Bình thay quần áo ra, bảo nhân viên phục vụ gói cả ba bộ quần áo lại, Cố Tư Tình thấy bộ sườn xám kia cũng bị nhân viên phục vụ bỏ vào, liền nói: "Anh không phải không muốn cho mặc cái này sao?"

Hàn Chính Bình: "Về nhà mặc."

Cố Tư Tình cho anh một cái xem thường.

Lúc tính tiền, Cố Tư Tình để ý một chút, "đại minh tinh" đã đi rồi, cô lại thầm than trong lòng một câu, Hương Giang thời đại này quả thực thừa thãi mỹ nữ.

Hai người ra khỏi cửa hàng này, Hàn Chính Bình lại đưa Cố Tư Tình đi dạo cửa hàng quần áo nữ. Cố Tư Tình bắt đầu mua mua mua, không chỉ mua quần áo cho mình, còn mua cho Vương Nguyệt Cúc, Điền Tuệ Anh, Khổng Tú Uyển cùng với Hạ lão thái thái và Phùng Hải Lan, đương nhiên cũng sẽ không quên ba người chị gái còn có Hạ Oánh.

Cuối cùng mua đồ đạc gần như cốp xe đều không bỏ xuống được, Cố Tư Tình mới mệt mỏi nằm liệt trên ghế phụ, để Hàn Chính Bình lái xe về nhà.

Ngày hôm sau lại là mua mua mua, ngày thứ ba hai người liền trở về Kinh đô. Trước khi về nhà, gọi điện thoại về nhà bảo người ra đón. Chủ yếu là đồ đạc quá nhiều, một chiếc xe căn bản là không chở hết.

Cố Nhị Tuệ và Trương T.ử Tuấn tới đón bọn họ, nhìn thấy đống đồ đạc gần như chất thành núi nhỏ kia, Cố Nhị Tuệ nói: "Em đây là đi càn quét đấy à?"

Về đến nhà, trong phòng khách ngồi đầy người, Cố Tư Tình vừa thấy, được rồi, người nhận quà đều ở đây cả, liền bắt đầu từng cái phát quà. Hàn Chính Bình từng cái lấy quà ra, Cố Tư Tình chia cho mọi người.

"Kỳ thật sớm nên đính hôn, nhìn xem xứng đôi biết bao." Phùng Hải Lan nhìn Cố Tư Tình và Hàn Chính Bình phối hợp ăn ý nói.

An Thụy Cẩm nghe xong lời này vội vàng cười nói: "Cũng không phải sao, hai đứa nó ở một chỗ, nhìn thế nào cũng thấy đẹp."

....

Mọi người mồm năm miệng mười nói hai người xứng đôi, mặt Cố Tư Tình đều bị nói đến nóng lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.