Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 526: Sinh Ba
Cập nhật lúc: 29/01/2026 08:08
Diệp Trì rửa sạch bát đũa, trở về phòng bệnh. Vương Nguyệt Cúc đang nghỉ ngơi ở phòng khách nhỏ bên ngoài, Diệp Trì đi vào phòng bệnh.
Nhìn thấy hắn đã trở lại, Cố Nhất Mẫn hỏi: "Chị cả bọn họ đi rồi?"
Diệp Trì "ừ" một tiếng, ngồi xuống ghế trước giường nhẹ giọng nói: "Tính tình chị ấy thế nào em cũng rõ rồi, đừng để trong lòng."
Cố Nhất Mẫn liếc xéo hắn một cái: "Em đã sớm không để trong lòng."
Diệp Trì nắm tay cô cười: "Vợ anh là người hiểu chuyện nhất, độ lượng nhất."
Cố Nhất Mẫn biết hắn đang dỗ dành mình, liền khẽ hừ một tiếng.
Buổi chiều, Diệp Tinh Kiếm tới. Sau khi hỏi thăm tình hình Cố Nhất Mẫn, Diệp Trì kể cho ông nghe chuyện Diệp Lăng tới, sau đó nói: "Ba cũng khuyên nhủ chị ấy, hiện tại Nhất Mẫn sinh con là quan trọng nhất, có chuyện gì để sau này hãy nói."
"Ba biết rồi, ba sẽ nói với nó không cho nó tới bệnh viện nữa." Diệp Tinh Kiếm nói.
Ông cũng vì đứa con gái này mà đau đầu thực sự, sao nó cứ nhìn chằm chằm vào Diệp Trì không buông thế nhỉ?
Sáng hôm sau, Cố Nhất Mẫn cảm thấy đau từng cơn. Bác sĩ kiểm tra xong liền nói: "Tuy rằng sớm hơn ngày dự sinh mười ngày, nhưng đối với t.h.a.i ba mà nói thì đã rất tốt rồi. Chuẩn bị phẫu thuật đi."
Sinh ba, sinh mổ sẽ an toàn hơn một chút.
Diệp Trì cùng Vương Nguyệt Cúc vội vàng bồi Cố Nhất Mẫn làm một loạt kiểm tra, đồng thời gọi điện thoại về nhà báo tin sắp sinh.
Nửa giờ sau, một đám người rầm rập kéo tới. Diệp Tinh Kiếm, Cố Kiến Quốc, Cố Nhị Tuệ, Cố Tư Tình, ngay cả Hạ lão thái thái cũng tới.
Làm xong kiểm tra, Diệp Trì nói với Cố Nhất Mẫn: "Anh vào phòng sinh cùng em."
"Không cần." Cố Nhất Mẫn không chút nghĩ ngợi từ chối.
Cô nghe Cố Nhị Tuệ kể rồi, lúc sinh nở chật vật biết bao nhiêu. Đặc biệt là trước khi phẫu thuật phải gây tê, phải cởi hết quần áo, nghĩ thôi đã thấy xấu hổ cỡ nào.
Cô không muốn để hắn nhìn thấy bộ dạng chật vật đó của mình.
"Anh ở bên trong với em không tốt sao?" Diệp Trì nói.
Cố Nhất Mẫn: "Anh ở đó sẽ ảnh hưởng đến em."
Diệp Trì thực bất đắc dĩ. Bác sĩ nghe bọn họ đối thoại, cười nói với Diệp Trì: "Sản phụ không muốn anh vào cùng, anh cứ đòi theo làm gì. Nếu không, thật sự sẽ ảnh hưởng đến tâm lý cô ấy khi sinh đấy."
Diệp Trì không còn cách nào khác, chỉ có thể trơ mắt nhìn vợ bị y tá đẩy vào phòng phẫu thuật.
Thật ra, Cố Nhất Mẫn rất căng thẳng, căng thẳng đến mức tay hơi run. Theo y tá vào phòng phẫu thuật, một nữ bác sĩ tầm ba bốn mươi tuổi đang kiểm tra dụng cụ, nhìn thấy cô liền nói: "Cởi quần áo đi, cởi hết ra."
Trừ thời kỳ sơ sinh, cô chưa bao giờ khỏa thân trước mặt người khác ngoài chồng mình, Cố Nhất Mẫn cảm thấy rất xấu hổ. Nhưng hiện tại cần thiết phải nghe bác sĩ, chỉ có thể cởi hết quần áo.
Làm xong gây tê, bác sĩ phẫu thuật và y tá đều đi vào. Bọn họ bắt đầu làm một loạt công tác chuẩn bị, Cố Nhất Mẫn căng thẳng đến mức hàm răng run lập cập, nhưng bác sĩ và y tá lại đang... tán gẫu.
"Hôm qua tôi lại đi xem 'Phấn Đấu Thanh Xuân' lần nữa đấy."
"Cái phim đó cô xem bao nhiêu lần rồi? Còn xem."
"Thật sự rất hay mà."
"Tôi đặc biệt thích cái váy màu vàng của nữ chính trong phim, tìm mãi mà chưa thấy kiểu giống vậy."
...
Cố Nhất Mẫn: Các người sao có thể bàn chuyện phim ảnh lúc này chứ? Có thể thông cảm cho tâm trạng căng thẳng của tôi được không?
Lúc này, bác sĩ đi đến bên cạnh cô hỏi: "Nghe nói kịch bản 'Chạy Về Phía Thanh Xuân' là do em gái cô viết hả?"
Cố Nhất Mẫn: "... Vâng."
"Ai nha, vậy em gái cô thật tài năng."
Cố Nhất Mẫn chỉ có thể cười một chút coi như đáp lại.
"Tôi có thể nhờ em gái cô ký tên không?" Một cô y tá nhỏ hỏi.
Cố Nhất Mẫn: "Được chứ, em ấy đang ở ngoài phòng phẫu thuật, lát nữa phẫu thuật xong cô ra tìm em ấy ký tên là được."
"Vậy thì tốt quá."
...
Cố Nhất Mẫn tuy rằng rất bất đắc dĩ với đám bác sĩ y tá này, đang phẫu thuật mà còn tán gẫu, nhưng nhờ vậy mà cô cũng bớt căng thẳng hơn lúc trước.
Sinh mổ cũng rất đau đớn, cô thuộc tạng người nhạy cảm với đau đớn. Lúc d.a.o phẫu thuật rạch qua da, cô cảm giác tuy không đau nhưng rất khó chịu.
Cắn răng chịu đựng, không biết qua bao lâu, cô cảm giác được một trận lôi kéo, sau đó là tiếng trẻ con khóc nỉ non. Giờ khắc này, mọi đau đớn dường như đều tan biến.
"Bé trai, một cân sáu."
Sau đó lại là một trận lôi kéo, tiếng trẻ con khóc.
"Bé trai, một cân sáu năm."
Lại sau đó, "Bé gái, một cân tư."
Từng tiếng khóc vang vọng khắp phòng phẫu thuật. Bác sĩ phẫu thuật tay không ngừng nghỉ, miệng nói: "Phòng phẫu thuật của chúng ta chưa bao giờ náo nhiệt như vậy."
Cố Nhất Mẫn chịu đựng cái bụng khó chịu, thầm nghĩ cho dù không có tiếng khóc của trẻ con thì các người cũng đã rất náo nhiệt rồi.
Ba y tá ôm ba đứa trẻ ra cửa phòng phẫu thuật, mở cửa gọi: "Người nhà Cố Nhất Mẫn."
Một đám người rầm rập bước nhanh đến cửa phòng phẫu thuật, thấy nhiều người như vậy, y tá đều sửng sốt. Sau đó y tá đi đầu nói: "Anh cả là bé trai, nặng một cân sáu, anh hai cũng là bé trai, nặng một cân sáu năm, bé út là bé gái, nặng một cân tư."
Mọi người đều vây quanh xem ba đứa trẻ. Sinh ba nên các bé đều nhỏ hơn trẻ bình thường rất nhiều, đặc biệt là bé gái út, nhỏ xíu như thể một bàn tay là có thể nắm trọn.
Tim mọi người đều mềm nhũn, hốc mắt Diệp Trì cũng nóng lên.
Y tá cho nhìn một chút rồi lại bế bọn trẻ đi. Mọi người lại ngồi trở lại, trong lòng đều có chút lo lắng vì ba đứa trẻ quá nhỏ.
Lại qua hơn nửa giờ, Cố Nhất Mẫn cùng ba đứa trẻ được đẩy ra, mọi người vội vàng đi theo về phòng bệnh. Sau khi an bài xong xuôi, Diệp Trì hỏi bác sĩ tình hình của các con.
"Ba đứa trẻ tuy nhỏ hơn bình thường nhưng sức khỏe không có vấn đề gì, chăm sóc tốt một chút là sẽ giống như trẻ bình thường thôi."
Bác sĩ nói vậy, mọi người mới yên tâm.
Mọi người ngắm nghía ba đứa trẻ thêm một lúc rồi cũng lần lượt ra về, chỉ để lại Vương Nguyệt Cúc, Diệp Trì cùng ba cô bảo mẫu.
Bảo mẫu đều là người đã tìm từ trước, đều có kinh nghiệm chăm sóc trẻ sơ sinh.
Bên này Vương Nguyệt Cúc cùng ba bảo mẫu chăm sóc bọn nhỏ, bên kia Diệp Trì nắm tay Cố Nhất Mẫn nhẹ giọng hỏi: "Có đau không?"
Cố Nhất Mẫn biết hắn hỏi lúc phẫu thuật có đau không, liền nói: "Không đau, nhưng đặc biệt khó chịu, cảm giác da thịt ở bụng cứ bị lôi kéo mãi."
Diệp Trì đau lòng đến đỏ hoe mắt, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, hắn nói: "Vất vả cho em rồi. Về sau ở nhà chúng ta em chính là lãnh đạo tuyệt đối, anh và ba đứa nhỏ đều phục tùng sự lãnh đạo của em."
Cố Nhất Mẫn nhịn không được cười: "Em không làm lãnh đạo đâu, quá nhọc lòng."
"Em cứ coi như lãnh đạo chỉ tay năm ngón thôi, mọi việc cứ để anh và bọn họ... hai đứa nó làm." Diệp Trì định nói ba đứa, nhưng nghĩ đến con gái rượu nhà mình không thể giống hai thằng anh, con gái nhỏ thì cũng không nên làm gì cả.
"Tại sao là hai đứa?" Cố Nhất Mẫn hỏi.
"Nhà chúng ta phụ nữ địa vị cao." Diệp Trì nói.
Cố Nhất Mẫn: "... Được rồi."
Lúc này mới sinh ra chưa đến một giờ, địa vị của hai ông anh đã không bằng em gái rồi.
*PS: Sinh mổ kỳ thật cũng rất khó chịu. Xin gửi lời chào đến tất cả những người mẹ.*
