Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 58: Môn Đăng Hộ Đối

Cập nhật lúc: 26/01/2026 12:35

Cố Nhị Tuệ hiện tại mặc áo bông kẹp vải bố màu lam, bên dưới là quần đen, trên đầu còn quấn một cái khăn trùm đầu màu đỏ, trên mặt còn dính không ít bụi, bộ dáng có chút buồn cười. Trương T.ử Tuấn thấy liền phì cười: “Bộ dạng này của em... cũng khá xinh đẹp.”

Cố Nhị Tuệ bị anh ta cười đến xấu hổ, lạnh mặt nói: “Anh lại tới làm gì?”

Trương T.ử Tuấn thu lại nụ cười trên mặt, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô, bất quá trong mắt vẫn mang theo ý cười: “Muốn nói với em mấy câu.”

“Muốn nói cái gì thì nói đi.” Cố Nhị Tuệ có chút xấu hổ, cho dù đối với Trương T.ử Tuấn không có cảm giác, nhưng bộ dáng này của mình bị nhìn thấy cũng thực không được tự nhiên. Cô gái 17-18 tuổi, yêu cái đẹp là chuyện đương nhiên.

Trương T.ử Tuấn nhìn cái sân vừa bẩn vừa loạn này, nhíu mày nói: “Chúng ta vào nhà nói đi.”

Cố Nhị Tuệ xoay người đi vào trong nhà, xe của Trương T.ử Tuấn quá hấp dẫn người khác, cửa đã đứng vài người. Cô cũng không muốn chuyện của mình bị người ta nghị luận sôi nổi.

Trương T.ử Tuấn đi theo cô vào phòng, trong phòng cũng là vừa bẩn vừa loạn, chỗ ngồi đều không có, hai người chỉ có thể đứng nói chuyện.

“Căn nhà này là nhà em mới mua à?” Trương T.ử Tuấn hỏi.

Cố Nhị Tuệ không trả lời anh ta: “Có nói cái gì anh nói thẳng đi.”

Trương T.ử Tuấn cúi đầu tổ chức ngôn ngữ, nói: “Em không kết bạn với tôi, là bởi vì Chu Ngọc Kiều? Chính là người lần trước cùng tôi mua quần áo ở nhà em ấy.”

“Không phải.” Cố Nhị Tuệ nói. Cô không muốn kết bạn với Trương T.ử Tuấn nguyên nhân rất nhiều, như bọn họ căn bản không phải người cùng một đường, như anh ta không biết tôn trọng người khác, đương nhiên Chu Ngọc Kiều mà anh ta nói cũng là một trong những nguyên nhân.

“Tôi cùng Chu Ngọc Kiều là hai nhà gia trưởng định ra, tôi không thích cô ấy. Tôi tính toán sẽ từ hôn với cô ấy.” Cho dù Cố Nhị Tuệ nói không phải bởi vì Chu Ngọc Kiều, Trương T.ử Tuấn vẫn giải thích.

Anh ta lúc đầu cảm thấy hứng thú với Cố Nhị Tuệ, có thể là bởi vì cô lớn lên xinh đẹp. Sau lại anh ta phát hiện anh ta không chỉ là thích vẻ đẹp của cô, còn thích cái tính quật cường không chịu thua trên người cô.

Trải qua mấy ngày nay suy xét, anh ta quyết định từ hôn với Chu Ngọc Kiều, kết hôn với Cố Nhị Tuệ. Ra quyết định xong, anh ta liền lập tức tới tìm cô.

Cố Nhị Tuệ không nghĩ tới anh ta sẽ nói từ hôn với đối tượng hiện tại, nhưng chuyện này cùng cô không có quan hệ. Cho dù như vậy, bọn họ vẫn như cũ không thích hợp.

Cởi khăn đỏ trên đầu xuống, cô nói: “Anh nói kết bạn là ý muốn tìm đối tượng yêu đương sao?”

Trương T.ử Tuấn cho rằng cô sắp đồng ý mình, trên mặt mang theo nụ cười: “Đúng vậy.”

“Cha mẹ anh làm nghề gì?” Cố Nhị Tuệ lại hỏi.

“Ba tôi công tác ở tỉnh chính phủ, mẹ tôi qua đời từ lúc tôi còn rất nhỏ.” Trương T.ử Tuấn không nói chức vị của cha mình, sợ làm cô sợ.

Cố Nhị Tuệ mím môi: “Ngại quá, tôi không phải cố ý hỏi.”

Trương T.ử Tuấn xua tay: “Không sao.”

“Cha anh công tác ở tỉnh chính phủ, là quan lớn. Anh có thể mỗi ngày lái xe, chứng tỏ nhà anh hẳn là rất có tiền.” Cố Nhị Tuệ nhìn vào mắt Trương T.ử Tuấn, thực nghiêm túc nói: “Cha mẹ tôi đều là nông dân, chúng tôi một nhà đều là nông dân. Việc buôn bán hiện tại, là lấy ra toàn bộ tiền tích cóp của cả nhà chúng tôi để làm. Anh xem, chúng ta môn không đăng hộ không đối.”

“Tôi không để bụng.”

“Tôi để ý.” Cố Nhị Tuệ lại nói: “Mỗi người đều muốn sống những ngày tháng tốt đẹp, tôi cũng muốn, nhưng điều kiện đầu tiên của ngày lành là phải sống thoải mái. Tôi nếu ở bên anh, khẳng định phải đối mặt với rất nhiều người nghi ngờ, thậm chí khi đối mặt với anh cùng người nhà các anh tôi đều thấp hơn một cái đầu. Tôi không muốn sống cuộc sống như vậy.”

“Chúng ta có thể...”

“Anh để tôi nói hết đã,” Cố Nhị Tuệ tiếp tục nói: “Mặt khác, tôi là thật sự không thích con người anh.”

“Em không thích tôi ở điểm nào?” Trương T.ử Tuấn lần đầu tiên bị người ta ghét bỏ đến mức này.

“Rất nhiều phương diện. Tôi không thích anh nói chuyện làm việc tuỳ tiện, không thích anh mỗi ngày ăn không ngồi rồi, còn có rất nhiều. Cho nên, chúng ta thật sự không thích hợp.”

“Tôi không đi làm là bởi vì...” Trương T.ử Tuấn muốn giải thích, nhưng thấy Cố Nhị Tuệ vẻ mặt không thèm để ý, tự giễu cười một chút, cảm thấy cho dù giải thích cũng vô dụng, đơn giản liền không giải thích nữa.

“Tôi biết rồi, qua đoạn thời gian nữa tôi liền về Kinh Đô, không quấy rầy em nữa.” Nói xong anh ta xoay người ra khỏi phòng, lên xe khởi động máy rời đi.

Cố Nhị Tuệ đứng ở trong phòng sửng sốt một hồi lâu, Trương T.ử Tuấn người này không tính là người xấu, cho nên cô mới dám nói những lời đó. Nếu anh ta thật là cái loại nhị thế tổ kiêu ngạo ương ngạnh, những lời đó cô là không dám nói.

Chỉ là, bọn họ thật sự không thích hợp.

Đội khăn đỏ lên, cô tiếp tục cùng Cố Nhất Mẫn quét tước vệ sinh.

“Anh ta về sau thật sự không tới tìm em nữa à?” Cố Nhất Mẫn hỏi.

Cố Nhị Tuệ bỏ báo chí xé xuống vào bao tải, miệng nói: “Chắc là vậy. Nói là qua đoạn thời gian nữa liền về Kinh Đô.”

Cố Nhất Mẫn thở dài, ở trong thôn, các cô đều tới tuổi tìm đối tượng, nhưng tìm một đối tượng thích hợp thật sự không dễ dàng. Đổ rác quét ra vào bao tải, cô nói: “Chị nghe nói có lớp học ban đêm, hay là chúng ta đi học lớp ban đêm đi.”

Cố Nhị Tuệ cũng có ý tưởng này, liền nhìn cô nói: “Hai ngày nữa chúng ta đi hỏi thăm xem lớp học ban đêm này học thế nào.”

“Ừ.” Cố Nhất Mẫn cười gật đầu.

Chỉ cần nỗ lực, liền có thể càng ngày càng ưu tú.

Qua mấy ngày, Cố Kiến Quốc cùng Hàn Đức Nghĩa ngồi tàu hỏa tới Lật Châu, hai người trước lấy hàng ra, sau đó tìm chiếc xe ba bánh chở hàng về tiệm.

Cố Nhất Mẫn cùng Cố Nhị Tuệ cùng với Điền Tuệ Anh cũng chưa nghĩ đến bọn họ lần này sẽ nhập nhiều hàng như vậy. Nhìn hàng chất như núi nhỏ, Điền Tuệ Anh rất muốn nói có thể bán hết không? Nhưng sợ nói ra Hàn Đức Nghĩa mắng bà, liền nghẹn ở trong lòng.

Cố Nhất Mẫn cùng Cố Nhị Tuệ thì không sợ bán không được, khách hàng trong tiệm ngày thường cơ bản đều là các cô tiếp đãi, rất nhiều khách hàng nói bạn bè chung quanh muốn chờ đến tết mới mua. Từ giờ đến tết, việc buôn bán hẳn là so với trước kia còn tốt hơn.

Lúc này bên ngoài truyền đến động tĩnh, Cố Nhất Mẫn đứng ở cửa xem, liền thấy hai vợ chồng cửa hàng bên cạnh cũng nhập hàng đã trở lại. Hai người nhập hàng không ít, hai bao lớn.

“Thu dọn hàng hóa một chút đi.” Cố Kiến Quốc gọi Cố Nhất Mẫn trở về, rõ ràng hàng xóm bên cạnh về sau cùng bọn họ sẽ không chung sống hòa bình.

“Cũng không biết bọn họ nhập hàng gì.” Cố Nhất Mẫn về phòng nhỏ giọng nói.

Hàn Đức Nghĩa nghe được lời cô, liền kể lại trải nghiệm bị hai người kia bám theo lúc nhập hàng, Cố Nhất Mẫn cùng Cố Nhị Tuệ đều vẻ mặt kinh ngạc, còn có người không biết xấu hổ như vậy sao!

“Về sau cẩn thận một chút với bên cạnh là được.” Cố Kiến Quốc nói.

Ngày hôm sau việc buôn bán rõ ràng so với hôm qua tốt hơn, mấy ngày tiếp theo buôn bán một ngày so với một ngày càng tốt, mấy người bọn họ đều sắp lo liệu không hết. Mấy ngày nay, bọn họ vẫn cứ mỗi ngày buổi chiều đóng cửa liền đi dọn dẹp căn nhà mới mua.

Căn nhà này là hai cái sân trước sau, tiền viện mười gian phòng, hậu viện mười gian. Tiền viện tọa Bắc triều Nam chính phòng là năm gian, Đông Tây hai bên sương phòng mỗi bên sáu gian, phía Nam là bốn gian.

Bọn họ dọn dẹp tiền viện trước, có thể ở được rồi tính sau. Đồ gia dụng trong phòng đều cũ kỹ, cái nào dùng được thì giữ lại, không dùng được thì vứt đi.

Cố Kiến Quốc sửa lại mấy cái giường, tạm thời có thể ở được.

Kỳ quái chính là, nhập hàng trở về đã vài ngày, cửa hàng bên cạnh vẫn luôn đóng cửa im ỉm, không mở cửa buôn bán.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.