Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu - Chương 597: Anh Có Làm Được Không?

Cập nhật lúc: 29/01/2026 20:41

Sau khi tiệc gia đình kết thúc, Cố Tam Tĩnh và Hứa Ngọc Sâm đi sang nhà anh. Nơi này đã rực rỡ hẳn lên, rất nhiều chỗ đều được sửa đổi theo ý thích của Cố Tam Tĩnh.

Hai người đi vào đình hóng gió ngồi xuống, Hứa Ngọc Sâm móc ra một chiếc hộp nhung đỏ, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương tỏa ánh sáng nhạt. Hứa Ngọc Sâm lấy nhẫn ra, kéo tay Cố Tam Tĩnh đeo vào cho cô, nói: “Tương lai có thể cùng em bầu bạn, là hạnh phúc lớn nhất đời này của anh.”

Ánh mắt anh nóng bỏng lại chân thành, tim Cố Tam Tĩnh như bị một bàn tay bóp nhẹ, chua xót vô cùng. Mười ngón tay đan vào nhau, cô nói: “Em cũng vậy.”

Hai người tự nhiên ôm lấy nhau.

Bên này trong sân, Cố Tư Tình cùng Cố Kiến Quốc, Vương Nguyệt Cúc đang ngồi ở bàn đá uống trà, nhìn thấy rõ mồn một cảnh tượng bên kia sân.

Cố Tư Tình nhỏ giọng nói: “Chúng ta có nên về phòng không? Lát nữa nhỡ họ làm chuyện gì thân mật hơn, chúng ta nhìn nhiều không tốt đâu.”

Trên mặt Vương Nguyệt Cúc mang theo nụ cười: “Ngọc Sâm biết chừng mực mà.”

Con gái hạnh phúc, bà càng thêm hài lòng về con rể.

Cố Kiến Quốc cúi đầu uống trà, thầm nghĩ thằng nhóc kia nếu dám làm chuyện thân mật hơn, xem ông thu thập nó thế nào. Ông đang nghĩ như vậy, bên kia Hứa Ngọc Sâm và Cố Tam Tĩnh tay nắm tay ngọt ngào đi vào nhà.

Cố Tư Tình có chút tiếc nuối, cô còn muốn xem cảnh thân mật hơn cơ.

Sáng sớm hôm sau, Cố Tam Tĩnh và Hứa Ngọc Sâm đáp máy bay đi Hương Giang, đến nơi liền thấy quản gia ra đón.

“Thiếu phu nhân.” Quản gia nhìn thấy Cố Tam Tĩnh liền cười gọi.

Cố Tam Tĩnh đối với xưng hô này có chút không quen, nhưng vẫn cười nói với quản gia: “Chào bác ạ.”

Cô biết quản gia làm việc ở nhà họ Hứa cả đời, Hứa Ngọc Sâm vẫn luôn coi ông như trưởng bối, cho nên khi nói chuyện rất tôn trọng.

Ba người đi thẳng về nhà cũ họ Hứa, Hứa Ngọc Sâm trực tiếp dẫn Cố Tam Tĩnh vào phòng ngủ của anh: “Thu dọn một chút, chúng ta đi đăng ký.”

Cố Tam Tĩnh sửng sốt, đến mức phải gấp gáp như vậy sao?

Lúc này liền nghe anh lại nói: “Anh không thể chờ đợi thêm được nữa.”

Cố Tam Tĩnh bị anh nói làm cho đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh một cái. Hứa Ngọc Sâm ôm cô một cái rồi cười đi ra ngoài. Cố Tam Tĩnh vỗ vỗ gương mặt có chút nóng, mở vali hành lý, từ bên trong lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng và váy màu xanh lam mặc vào. Lại rửa mặt trang điểm nhẹ nhàng rồi xuống lầu.

Dưới lầu Hứa Ngọc Sâm đã đứng chờ, anh cũng mặc một chiếc sơ mi trắng. Quản gia nhìn hai người, cười nói: “Thiếu gia và thiếu phu nhân thật xứng đôi.”

“Cháu cũng thấy vậy.” Hứa Ngọc Sâm cười đi đến bên cạnh Cố Tam Tĩnh, nắm tay cô đi ra ngoài.

Đến nơi, không cần xếp hàng liền làm xong giấy tờ. Lúc đi ra, mỗi người cầm trong tay một cuốn sổ nhỏ màu đỏ, trên mặt đều treo nụ cười rạng rỡ. Vào trong xe, hai người lại đổi cho nhau xem, đều là bộ dạng cười ngây ngô.

Nhìn một lúc, Hứa Ngọc Sâm cẩn thận cất hai tờ giấy hôn thú vào túi áo: “Về nhà cất vào két sắt.”

Cố Tam Tĩnh bỗng nhiên nhớ tới giấy hôn thú của Cố Kiến Quốc và Vương Nguyệt Cúc, liền cười nói: “Mẹ em cất đồ thích dùng vải bọc từng lớp từng lớp, giấy hôn thú của hai người cũng được bọc mấy lớp vải. Sau này trong nhà có két sắt, giấy hôn thú của ba mẹ vẫn được bọc vải rất nhiều lớp mới bỏ vào két.”

Hứa Ngọc Sâm nghe xong cũng không nhịn được cười, không thể không thừa nhận, tình cảm của cha mẹ Tam Tĩnh rất tốt, tình cảm của cả gia đình họ cũng đều tốt.

Về đến nhà, liền thấy Hứa Lập Khang và Tiết Lệ Châu đang ở đó. Hôm nay bọn họ đăng ký kết hôn, người một nhà cùng nhau ăn bữa cơm là điều nên làm, Hứa Ngọc Sâm cũng không nói gì thêm. Lúc này, quản gia rót hai chén nước đặt trước mặt Cố Tam Tĩnh.

Cố Tam Tĩnh hiểu, đây là muốn dâng trà đổi cách xưng hô. Cô bưng một chén trà đưa cho Hứa Lập Khang: “Ba, mời ba uống trà.”

“Được, được.” Hứa Lập Khang cười nhận lấy cái chén uống một ngụm, sau đó lấy ra một cái bao lì xì thật to, đưa cho Cố Tam Tĩnh.

Cố Tam Tĩnh nhận bao lì xì, lại bưng một chén trà khác đưa cho Tiết Lệ Châu: “Dì, mời dì uống trà.”

Mẹ thì chắc chắn sẽ không gọi, Hứa Ngọc Sâm không gọi thì cô cũng sẽ không gọi. Tiết Lệ Châu đối với việc này cũng không để ý, cười nhận lấy trà uống một ngụm, cũng cho một cái bao lì xì to. Như vậy, nghi thức đổi giọng kết thúc.

Cơm tối ăn cùng nhau, Hứa Ngọc Sâm và Hứa Lập Khang tuy rằng quan hệ đã hòa hoãn không ít, nhưng cũng không thân thiết đến mức nào, Tiết Lệ Châu càng không dám nói nhiều, cho nên bữa cơm ăn rất yên tĩnh.

Ăn xong, Hứa Lập Khang và Tiết Lệ Châu liền rời đi, Hứa Ngọc Sâm nắm tay Cố Tam Tĩnh đi dạo trong nhà, cũng là để cô làm quen với hoàn cảnh. Tuy rằng về sau bọn họ sẽ thường xuyên ở Kinh đô, nhưng nơi này cũng sẽ thường xuyên lui tới.

Đi dạo một lát, hai người liền cùng nhau lên lầu. Cố Tam Tĩnh cho dù tính tình có phóng khoáng đến đâu, nhưng vẫn có chút căng thẳng. Hứa Ngọc Sâm lại có chút kích động, anh đẩy cửa phòng tắm ra nói: “Anh xả nước tắm cho em rồi.”

Anh đi vào, Cố Tam Tĩnh nghe tiếng nước chảy rào rào bên trong, hít sâu một hơi, từ trong tủ lấy ra một bộ đồ ngủ, sau đó vào phòng tắm. Cô tuy sắc mặt bình tĩnh, nhưng bàn tay nắm c.h.ặ.t quần áo đã bại lộ tất cả.

Hứa Ngọc Sâm vỗ vỗ đầu cô: “Anh ra ngoài trước.”

Cố Tam Tĩnh thấy anh đi ra ngoài, khóa cửa lại, cởi quần áo bước vào bồn tắm, cô tự nhủ với mình: “Chắc sẽ không khó hơn lần đầu tiên nhảy cầu đâu nhỉ? Không có gì phải căng thẳng.”

Nghĩ như vậy, cô cũng bớt căng thẳng hơn.

Tắm xong đi ra, đổi Hứa Ngọc Sâm vào tắm, Cố Tam Tĩnh ngồi ở đầu giường cầm một quyển sách giả bộ xem. Chỉ chốc lát sau Hứa Ngọc Sâm đi ra, thân trên để trần, bên dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Cố Tam Tĩnh nhìn mà không nhịn được nuốt nước miếng.

Nhìn anh đi đến mép giường, giật khăn tắm ra rồi leo lên giường đè cô dưới thân, Cố Tam Tĩnh bỗng nhiên lấy tay chống n.g.ự.c anh nói: “Anh có làm được không?”

Hứa Ngọc Sâm sửng sốt một chút, sau đó cười khẽ bên tai cô: “Lát nữa em sẽ biết anh có làm được hay không.”

.......

Sự thật chứng minh, tuy rằng anh có chút lóng ngóng, nhưng vẫn là làm được. Hơn nữa anh rất biết tổng kết kinh nghiệm, lần sau so với lần trước càng thuần thục hơn.....

Ngày hôm sau khi hai người tỉnh lại, mặt trời đã lên cao. Cố Tam Tĩnh mở mắt ra, liền thấy khuôn mặt phóng đại của anh, không tự chủ được cong khóe miệng. Vừa mở mắt ra là có thể nhìn thấy người mình thích, cảm giác thật sự quá tốt.

“Mấy giờ rồi?” Cô hỏi, phát ra tiếng mới biết giọng nói khàn đặc.

“Hơn 10 giờ rồi.” Hứa Ngọc Sâm hôn lên má cô một cái: “Có đói không? Dậy ăn cơm trước đã.”

Cố Tam Tĩnh gật đầu, hai người mặc quần áo rời giường. Vợ chồng son mới cưới, chỉ mặc cái quần áo thôi cũng có thể làm cho không khí trở nên ái muội lại nóng bỏng, triền miên một hồi lâu, hai người mới mặc xong quần áo ra khỏi cửa.

Ăn cơm xong, hai người liền dính lấy nhau trò chuyện, đương nhiên còn làm chút chuyện khiến người ta đỏ mặt tim đập.

Ở nhà cũ không biết xấu hổ xấu hổ ngây người ba ngày, hai người mới đáp máy bay đi hưởng tuần trăng mật, chờ hai người tuần trăng mật trở về, hôn kỳ của Cố Tư Tình cũng sắp đến rồi.

.........

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.