Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 1: Trọng Sinh
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:32
Editor: Yang Hy
"Vi Vi, rốt cuộc con nghĩ cái gì thế hả? Người ta đi cũng đã hai năm rồi, chẳng lẽ con cứ định thủ tiết thờ chồng cả đời à?"
"Con không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho cái Lộ Lộ chứ?"
Quý Vi chỉ cảm thấy đầu óc đau như b.úa bổ, bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng còi xe tải kêu ch.ói tai. Khoảnh khắc cuối cùng trong trí nhớ của cô là hình như mình bị Cố Thần An đẩy ra, rồi sau đó là một tiếng "ầm" thật lớn. Cô đưa tay xoa xoa cái đầu đang đau nhức, rồi ngơ ngác nhìn quanh: Đây là đâu?
"Vi Vi, con có nghe mẹ nói gì không đấy?" Một giọng nói vừa quen vừa lạ vang lên, mang theo chút bực dọc.
Quý Vi chậm rãi quay đầu lại nhìn người vừa nói, rồi kinh ngạc trợn tròn mắt: "Mẹ!"
Bà Chu Tú Trân hừ một tiếng, giọng đầy cứng rắn: "Nếu đã biết tôi là mẹ chị, thì tối nay buổi xem mắt đó chị có muốn cũng phải đi, mà không muốn cũng bắt buộc phải đi!"
"Xem mắt..." Quý Vi lẩm bẩm hai chữ này, rồi nhìn kỹ người phụ nữ trước mặt trông trẻ trung hơn hẳn trong trí nhớ. Cô không kìm được mà cấu mạnh vào đùi mình một cái. Cảm giác đau điếng truyền đến khiến cô nảy ra một suy đoán: Chẳng lẽ mình đã trọng sinh rồi?
"Quý Vi, nãy giờ mẹ nói gì con có nghe lọt tai chữ nào không?" Thấy cô cứ thẫn thờ ra đó, bà Chu Tú Trân không giấu nổi vẻ giận dữ.
"Con biết rồi ạ." Đầu óc Quý Vi lúc này vẫn còn đang rối bời, nhưng cô cũng kịp nắm bắt được thông tin quan trọng: Cô thật sự đã sống lại rồi. Bây giờ cô cần không gian riêng để sắp xếp lại mọi chuyện.
"Được rồi, con đã thông suốt thế thì mẹ về trước đây." Thấy con gái đồng ý, bà Chu mới lộ vẻ hài lòng. Đi được vài bước, bà lại quay đầu dặn dò: "Con cứ yên tâm đi, dì Vương đã dò hỏi kỹ rồi, cậu Cố đó t.ử tế lắm, vừa mới phục viên* từ quân đội về hồi đầu năm. Nếu không phải mẹ với dì Vương thân thiết thì còn lâu mới đến lượt con đấy!"
*Chỉ việc quân nhân chuyên nghiệp sau khi đã hết thời hạn phục vụ trong quân đội trở về địa phương.
Bà Chu cứ lẩm bẩm một tràng dài nhưng Quý Vi chẳng nghe lọt tai câu nào. Đợi bà đi rồi, cô mới đứng dậy quan sát căn phòng. Đây chắc là ký túc xá đơn của cô ở trường học. Nhìn tờ lịch trên bàn, ngày 15 tháng 5 năm 1993. Khoảnh khắc chạm tay vào tờ lịch, cô hoàn toàn xác nhận mình đã quay về quá khứ. Cảm xúc trong lòng cô lúc này thật khó tả.
Nghĩ đến chuyện xảy ra trước lúc ch.ết, Quý Vi không khỏi nhíu mày. Cô không ngờ Cố Thần An lại liều mạng cứu mình. Giờ cô đã quay lại, vậy còn Cố Thần An thì sao? Nhắc đến chuyện này, cô chợt nhớ đến lời bà Chu: Đi xem mắt. Nếu nhớ không lầm, người mà mẹ gọi là "cậu Cố" chính là bố của Cố Thần An.
Kiếp trước chuyện này cũng từng xảy ra. Cô bị bà Chu kéo đi gặp người đàn ông mà bà khen hết lời, đến nơi mới té ngửa đó là phụ huynh học sinh của mình. Hồi đó, dù Tạ Phi đã mất được hai năm nhưng cô vẫn chưa muốn đi bước nữa vì sợ con gái chịu thiệt thòi, lại thêm đối tượng xem mắt là bố của học sinh nên cô từ chối thẳng thừng. Không ngờ giờ lại phải trải qua chuyện này lần nữa. Quý Vi đang phiền lòng thì tiếng chuông báo giờ học vang lên. Cô giật mình: Có phải mình sắp có tiết không nhỉ?
May mà trong phòng có thời khóa biểu, cô vội vàng liếc qua. Hôm nay là thứ bảy, hai tiết chiều nay đều là của lớp 2/2. Nhìn quanh bàn không thấy giáo án đâu, cô đoán chắc lúc nãy mình bị bà Chu kéo thẳng từ văn phòng về đây. Dù ký ức đã hơi xa vời nhưng thói quen nghề nghiệp vẫn đưa cô về đúng phòng làm việc. Trên bàn đúng là có sách giáo khoa và một xấp bài kiểm tra. Với trạng thái hiện tại, cô biết mình không thể giảng bài bình thường được, nên cô quyết định cho học sinh làm bài kiểm tra luôn.
Thời đó vẫn còn chế độ làm việc sáu ngày một tuần nên chiều thứ bảy ai cũng háo hức vì sắp được nghỉ. Thế nhưng đám nhỏ lớp 2/2 vừa thấy xấp đề trên tay cô Quý thì vẻ mặt vui sướng tắt ngóm ngay lập tức. Quý Vi vờ như không thấy, dặn học sinh chuyển đề xuống dưới.
Chưa đầy năm phút, cả phòng chỉ còn tiếng b.út viết sột soạt. Quý Vi đứng trên bục giảng, mắt thì nhìn lớp nhưng tâm trí đã bay tận đâu đâu. Cô dần nhớ lại hoàn cảnh hiện tại: Cô đang dạy toán cho ba lớp khối 2, đồng thời là chủ nhiệm lớp 2/1. Năm nay chồng cô mất đã được hơn hai năm, bé Lộ Lộ cũng sắp lên ba tuổi.
Kiếp trước, vì sợ con khổ nên cô cứ từ chối tái hôn mãi, sau này cô thấy ở vậy một mình cũng tốt nên quyết định đóng cửa trái tim luôn. Trước khi Lộ Lộ lên ba, cô đều gửi con bên ngoại. Nghĩ đến chuyện mẹ cô bắt đầu giục xem mắt từ năm ngoái, Quý Vi chỉ biết cười khổ. Kiếp trước cô quá khờ nên không nhận ra rằng dù cô có đưa nửa tháng lương cho mẹ, thì em dâu ở nhà đã sớm không bằng lòng với việc mẹ cô nuôi cháu ngoại. Có lẽ sự rạn nứt giữa cô và Lộ Lộ cũng bắt đầu từ việc để con phải đi ở nhờ như vậy. Kiếp trước cô mải mê làm việc để cho con có cuộc sống tốt nhất nhưng lại quên hỏi con xem đó có phải điều bé cần không. Nếu đã được làm lại, cô nhất định sẽ bù đắp hết thảy.
Nghĩ đến Lộ Lộ, lòng Quý Vi bỗng dịu lại, rồi lại lo lắng: Không biết nhận được tin mình bị tai nạn, con bé có buồn lắm không? Dù lúc đó quan hệ mẹ con đã lạnh nhạt, nhưng chắc con vẫn sẽ đau lòng chứ? Nhưng thay vì lo chuyện ở tương lai, chuyện trước mắt còn nan giải hơn: Tối nay có nên đi xem mắt không, và nếu đi thì chọn thế nào?
Chuyện xem mắt này vốn chỉ là một mẩu chuyện nhỏ trong đời cô ở kiếp trước. Cô chỉ vì thấy Cố Thần An là trẻ đơn thân nên quan tâm cậu bé hơn một chút, không ngờ hai mươi năm sau cậu nhóc lại hy sinh mạng sống cứu mình. Liệu cậu bé có giống cô, cũng quay về quá khứ không? Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy nôn nóng muốn đến buổi gặp mặt tối nay.
Tiết học kết thúc, đám học sinh vui vẻ nộp bài rồi ùa ra về. Quý Vi cũng mỉm cười theo, niềm vui của trẻ con đúng là đơn giản thật. Sau khi dặn dò các học sinh trực nhật xong, cô ôm xấp bài về văn phòng. Thấy các đồng nghiệp khác đang dọn dẹp để về nhà, Quý Vi cũng nhanh tay thu xếp. Cô quyết định rồi, lần này cô sẽ không để Lộ Lộ ở bên ngoại nữa.
Ghé qua xem giáo án, cô tự phục mình hồi trẻ thật chăm chỉ, giáo án tuần sau đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Thế là hai ngày nghỉ này cô có thể thong thả một chút.
Cô đã hứa với mẹ là sẽ đi xem mắt, chắc giờ bà đang đợi ở nhà. Nghĩ đến việc sắp gặp lại Lộ Lộ, Quý Vi bước đi thoăn thoắt, quãng đường 15 phút thường ngày nay cô đi chỉ mất 10 phút.
Nhà họ Quý là căn nhà tự xây hai tầng, tầng một phía trước là cửa hàng tạp hóa của bố mẹ cô, tầng hai là nhà của vợ chồng cậu em trai Quý Thắng Chu. Nghĩa là lúc xây nhà, bố mẹ chẳng hề tính đến phần của cô. Nhưng những chuyện này không còn làm Quý Vi bận lòng nữa. Cô vừa vào nhà đã thấy mẹ đang bận rộn và bé Lộ Lộ đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế. Con bé như có linh tính, vừa thấy mẹ là chạy nhào tới, miệng gọi ríu rít: "Mẹ ơi, mẹ ơi!"
Nghĩ đến ánh mắt xa cách của con gái sau này, Quý Vi bỗng thấy sống mũi cay cay. Cô vội ngồi thụp xuống, dang tay ôm c.h.ặ.t lấy cục vàng của mình vào lòng. Con bé cũng vòng tay ôm cổ mẹ, ngẩng đầu hỏi: "Mẹ về rồi ạ!"
"Ừ, mẹ về rồi đây." Quý Vi vừa nói vừa xoa đầu và hôn lên trán con.
Bà Chu đứng bên cạnh thấy thế thì phì cười: "Cứ làm như lâu ngày không gặp ấy. Vi Vi, con mau đi sửa soạn đi, một lát nữa dì Vương qua dẫn đi đấy."
"Con biết rồi ạ." Quý Vi gật đầu, định vào phòng thay đồ. Lộ Lộ cứ túm c.h.ặ.t lấy gấu áo mẹ không rời. Bà Chu bảo con bé lại đây với bà, nhưng Quý Vi bế thốc con lên: "Thôi, tí nữa con mang bé đi cùng luôn."
"Dắt nó đi làm gì?" Bà Chu tỏ vẻ không đồng ý.
"Cũng phải để Lộ Lộ xem người ta có hợp mắt không chứ. Mẹ yên tâm, dù kết quả thế nào thì sau này con cũng không để Lộ Lộ làm phiền bố mẹ nữa đâu." Nói đoạn cô bế con đi thẳng vào phòng, mặc kệ tiếng mẹ phía sau trách móc: "Con nói cái kiểu gì thế hả?"
Quý Vi đóng cửa phòng, ngăn lại tiếng cằn nhằn của mẹ. Cô nhìn con gái trong lòng, dịu dàng hỏi: "Lộ Lộ, sau này mỗi ngày đều ở trường với mẹ nhé, con thấy sao?"
Đôi mắt nhỏ xíu của Lộ Lộ sáng bừng lên, gật đầu lia lịa: "Dạ được, con muốn ở với mẹ, muốn ở với mẹ cơ!"
"Được, thế thì ở với mẹ." Nhìn con vui như mở cờ, Quý Vi cũng thấy lòng nhẹ nhõm.
Bà Chu đứng ngoài cửa nhíu mày. Hôm nay Quý Vi lạ lắm, mấy câu con gái nói có ý gì chứ? Hay là nó nghe thấy ai xì xầm gì rồi? Suy nghĩ của bà bị cắt ngang khi hai mẹ con từ phòng bước ra. Bà lại nhíu mày: "Sao không thay bộ nào màu mè chút cho tươi tắn?"
"Bộ này được rồi mẹ, gặp ở đâu ạ?" Quý Vi chỉ thay chiếc áo sơ mi dính đầy bụi phấn lúc nãy thôi.
"Tí nữa dì Vương qua dẫn đi." Bà Chu vẫn muốn bảo cô thay đồ khác và để Lộ Lộ ở nhà, nhưng Quý Vi nhất quyết không nghe. Cuối cùng bà cáu kỉnh: "Tôi thấy chị muốn phá đám thì có. Cái thằng Tạ Phi đó cho chị ăn bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà đến giờ vẫn vậy?"
Nghe lại cái tên Tạ Phi, lòng Quý Vi chẳng còn chút gợn sóng nào. Thậm chí cô còn chẳng nhớ rõ mặt anh ta nữa. Kiếp trước cô không muốn lấy chồng không phải vì tình sâu nghĩa nặng gì với chồng cũ, mà đơn giản là sợ con khổ và cảm thấy hôn nhân cũng chỉ có thế thôi. Đến tận bây giờ cô vẫn nghĩ như vậy.
May sao dì Vương đến đúng lúc để giải vây cho cô khỏi những lời càm ràm của mẹ. Thấy Quý Vi dẫn theo con gái, dì Vương hơi ngạc nhiên một chút rồi cười xòa: "Dẫn Lộ Lộ đi cũng tốt, bên cậu Cố cũng mang theo con nhỏ, cho hai đứa làm quen với nhau luôn."
"Làm phiền dì Vương rồi ạ." Quý Vi gật đầu chào rồi đi theo dì.
Nơi gặp mặt là một quán ăn nhỏ. Khi ba người đến nơi thì bố con nhà kia đã có mặt từ trước. Chưa kịp để dì Vương giới thiệu, cậu bé đối diện đã bật dậy, giọng đầy hào hứng: "Bố ơi, là cô giáo Quý kìa!"
Quý Vi nhìn vào mắt cậu bé. Ánh mắt ấy trong veo, tràn đầy niềm vui khi thấy cô. Khoảnh khắc này, Quý Vi chắc chắn rằng Cố Thần An của hai mươi năm sau đã không cùng cô trở lại đây.
