Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 16: Coi Như Bạn Cùng Nhà (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:35
Editor: Yang Hy
Cái sự biết điều của Cố Trí Viễn làm Quý Vi thấy mình không chọn lầm người. Cô mở cuốn sổ tiết kiệm ra, nhìn con số bên trong mà không khỏi giật mình, rồi cười trêu: "Anh không sợ tôi ôm đống này chạy mất à?"
"Em sẽ không làm thế." Cố Trí Viễn khẳng định chắc nịch.
"Giờ thì đúng là chưa đâu, vì tôi đã biết mật khẩu là gì đâu." Quý Vi tiếp tục đùa. Trong sổ có tận hơn sáu nghìn đồng, nhìn lại mình xem, tiền mặt duy nhất cô có lúc này là khoản lương tháng này vẫn chưa thấy đâu.
"Mật khẩu ở bên trong đấy." Nghe anh nói cô mới để ý, ngay trang đầu có mấy con số viết bằng b.út chì, nét chữ rất nhạt nhưng nhìn kỹ là thấy. Xem ra anh cực kỳ tin tưởng cô.
"Sau này việc nhà cửa nhờ cả vào em đấy, cô giáo Quý." Giọng anh có chút ý cười.
"Tôi sẽ giữ gìn cẩn thận." Quý Vi hít một hơi thật sâu, cô không muốn phụ sự tin tưởng này. Kiếp trước nghe người ta bảo "rổ rá cạp lại" toàn đề phòng nhau chứ chẳng ai thật lòng, nhưng xem ra vận may của cô cũng khá khẩm đấy chứ.
"Tiền nong thì cứ nên tiêu đúng chỗ, không phải cứ nhịn ăn nhịn mặc là giàu được đâu."
Câu này làm Quý Vi ngạc nhiên thật sự, thời này ít ai có cái suy nghĩ thoáng như anh. Cô cầm cuốn sổ, chỉ tay về phía bàn ăn: "Mình ra kia nói chuyện chút nhé?"
Cố Trí Viễn liếc nhìn hai đứa nhỏ đang dán mắt vào tivi, gật đầu: "Được."
"Hai đứa cứ xem đi, bố mẹ ra kia bàn tí việc." Quý Vi bảo hai đứa nhỏ.
"Mẹ ơi, con cũng muốn nghe." Cố Thần An chớp mắt nhìn cô đầy mong chờ.
Lần này Quý Vi không chiều, cô b.úng nhẹ vào trán thằng bé một cái: "Người lớn nói chuyện, con nít không được hóng."
"Dạ." Cố Thần An thấy mình phải là đứa trẻ ngoan nên vâng lời ngay.
Ngồi xuống bàn, Quý Vi nhìn người đàn ông đối diện hỏi: "Anh có dự tính gì cho cuộc sống sau này chưa?"
"Dự tính sau này là sao?" Anh chưa hiểu ý cô lắm.
"Tôi tính trong vòng bốn năm tới sẽ cố gắng chuyển công tác lên thành phố. Trên đó môi trường giáo d.ụ.c tốt hơn, chỗ ở mới cũng tốt cho mấy đứa nhỏ." Quý Vi nói thẳng kế hoạch của mình. Đến một nơi mới không ai quen biết, chẳng ai hay họ là gia đình rổ rá cạp lại, như thế sẽ tốt cho bọn trẻ hơn.
"Việc của anh mà muốn chuyển lên thành phố thì hơi khó, nhưng anh ủng hộ em hết mình. Lên đó tốt cho tụi nhỏ thật. Từ đây lên đó cũng không xa lắm, anh sẽ cố gắng ngày nào cũng về." Anh nghĩ bụng, mấy chỗ anh hay đi công tác dưới xã còn xa hơn từ đây lên thành phố nhiều.
"Thế nên bước đầu tiên, em muốn mua nhà trên thành phố." Quý Vi đưa ra mục tiêu cuối cùng. Đã là đối tác thì phải có mục tiêu chung.
"Anh đã bảo là ủng hộ em mà, chuyện tiền nong mình sẽ tính sau." Anh tưởng cô đang lo không đủ tiền.
"Tôi chỉ muốn báo trước cho anh biết mục tiêu của mình thôi, còn tiền thì không vội." Cô không lo chuyện tiền mua nhà, vì cô nhớ hai năm nữa trên thành phố sẽ có chính sách mua nhà trả góp không cần đặt cọc, chỉ cần trả ngân hàng hàng tháng là được. Thời đó ai cũng sợ bị lừa nhưng Quý Vi biết chắc đây là cơ hội vàng.
"Được, anh sẽ cùng em cố gắng, cô giáo Quý." Anh trả lời nghiêm túc như học sinh trong lớp vậy.
"Ở trường làm cô giáo cả ngày rồi, về nhà tôi không muốn nghe hai chữ đó nữa đâu, cứ gọi tôi là Quý Vi thôi." Cô nhấn mạnh.
"Được, việc trong nhà em cứ quyết định, anh nghe theo sắp xếp của em hết." Cố Trí Viễn lại khẳng định lập trường của mình.
"Thế thì tốt. Cũng muộn rồi, nghỉ sớm thôi!" Buổi họp gia đình đầu tiên kết thúc êm đẹp, Quý Vi rất hài lòng với thái độ của anh. Nói xong cô gọi Lộ Lộ vào đi ngủ.
Chuyện vợ chồng mới cưới không ngủ chung giường chẳng ai trong nhà thấy lạ. Với Lộ Lộ, mẹ lúc nào chả ngủ với bé. Còn Cố Thần An sắp tám tuổi rồi nhưng mỗi lần bố về là hai bố con lại ngủ với nhau, hồi trước Phương Tình ngủ riêng một phòng, nên tụi nhỏ thấy chuyện này là lẽ đương nhiên. Còn hai nhân vật chính thì cứ thản nhiên dắt con về phòng mình thôi.
Đêm đầu tiên ở chỗ mới, phòng mới, giường mới, chăn gối tuy quen nhưng cảm giác thì lạ lẫm. Lộ Lộ buồn ngủ lắm rồi nhưng cứ trằn trọc không yên, con bé cứ lí nhí gọi mẹ.
Quý Vi vỗ về lưng con: "Mẹ đây, ngủ ngoan đi con." Thấy con vẫn cứ thút thít, cô bèn hát mấy câu hát ru quen thuộc. Hơi ấm và giọng nói của mẹ làm Lộ Lộ dần thả lỏng rồi chìm vào giấc ngủ.
Đợi con ngủ say, Quý Vi mới dám rút tay lại. Đột ngột đổi chỗ ở, ngay cả cô cũng thấy chưa quen. Cô nằm nhìn trần nhà, cố gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, tự nhủ cuộc sống mới bắt đầu rồi, phải nhìn về phía trước thôi.
Phòng bên kia, hai bố con cũng chưa ngủ vì Cố Thần An cứ hớn hở mãi: "Bố ơi, các bạn trong lớp biết cô Quý là mẹ con, ai cũng ghen tị hết á!"
"Thế à?" Cố Trí Viễn đáp lại hờ hững.
"Thật mà bố. Giờ mẹ và em ở chung rồi, ngày nào cũng được đi học đi về cùng nhau. Mà em Lộ Lộ hình như sắp đi mẫu giáo hả bố?" Cố Thần An nhớ lại hôm đó có nghe cô Hoàng nhắc đến chuyện này trong văn phòng.
Anh chợt nhớ hôm đi lấy giấy có nhìn qua hộ khẩu của Quý Vi, tính ra còn một tuần nữa là sinh nhật ba tuổi của Lộ Lộ. Anh liếc nhìn Cố Thần An vẫn còn đang hào hứng, rồi với tay tắt đèn: "Ngủ nhanh đi, mai còn dậy sớm."
"Mai có đi học đâu bố, con muốn ngủ nướng cơ." Cố Thần An nói nhanh.
"Con không muốn để lại ấn tượng tốt với mẹ và em à?" Anh thong thả nói.
"Dậy sớm là có ấn tượng tốt hả bố?" Cố Thần An nghi ngờ.
"Không chỉ dậy sớm đâu, mình dậy chạy bộ rồi về nấu bữa sáng, để mẹ và em vừa ngủ dậy là có cơm nóng ăn luôn." Anh nhẹ nhàng khuyên nhủ.
Sau một hồi do dự, Cố Thần An thấy cũng có lý nên gật đầu: "Thế mai bố dậy thì gọi con nhé."
"Được rồi, vậy thì nhanh ch.óng đi ngủ đi." Sau khi nhận được câu trả lời mình muốn, Cố Trí Viễn cũng nhắm mắt lại. Anh luôn có giờ giấc ngủ đều đặn và không cần phải dễ dàng chìm vào giấc ngủ, vì vậy anh nhanh ch.óng ngủ thiếp đi.
