Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 31: Tiết Dự Giờ (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:37

Editor: Yang Hy

Tối hôm đó, hai đứa nhỏ vì mong chờ miếng bánh kem để dành nên tập võ cực kỳ nghiêm túc.

Một ngày trôi qua với quá nhiều niềm vui: được cho bồ câu ăn, được chụp ảnh, lại còn được ăn bánh kem. Cố Thần An vui quá không ngủ được, cứ lăn qua lộn lại trên giường. Cố Trí Viễn cố gắng nói thật nhẹ nhàng: "Sao thế con, không ngủ được à?"

"Bố ơi, con làm bố thức giấc ạ?" Cố Thần An ngại ngùng.

"Không sao, bố cũng chưa buồn ngủ. Sao con không ngủ được?"

"Con vui quá thôi ạ. Mai con có thể khoe với các bạn là bố mẹ đưa con lên phố cho bồ câu ăn rồi." Trước đây Cố Thần An toàn nghe bạn bè khoe được đi chơi, được mua đồ ngon, cậu chỉ biết ghen tị. Từ mai đến lượt người khác ghen tị với cậu rồi.

"Nếu con thích, tuần nào bố cũng đưa con đi." Nhớ lời bác sĩ dặn, giọng Cố Trí Viễn càng thêm ôn tồn.

"Thế có tốn tiền lắm không bố?" Cố Thần An lo lắng hỏi, hôm nay nhà mình tiêu nhiều tiền quá rồi.

"Bé tí mà đã lo chuyện tiền nong, chẳng phải ngày nào bố cũng đi kiếm tiền đấy sao?" Cố Trí Viễn cảm thấy trái tim cứng rắn của mình như đang tan chảy trước sự hiểu chuyện của con.

"Cũng không cần tuần nào cũng đi đâu bố." Cố Thần An nghĩ ngợi rồi bảo.

"Con còn nhớ chú bác sĩ hôm nay không? Chú ấy khen con ngoan lắm, nên tuần nào con cũng được đến đó trò chuyện với chú ấy đấy."

"Thế ạ? Thế mẹ và em Lộ Lộ có đi cùng không?"

"Cái này bố không dám chắc, nhưng chắc chắn sẽ có người đi cùng con." Cố Trí Viễn không biết liệu hai mẹ con Quý Vi có rảnh đi cùng mỗi tuần không.

"Dạ, thế cũng được ạ. Lúc đó mình đi rồi về sớm thôi bố nhé, ăn cơm trên phố tốn tiền lắm." Dù mới được cầm tiền tiêu vặt mấy ngày nhưng Cố Thần An đã biết xót tiền rồi.

"Nghe con hết. Ngủ đi nào, mai còn đi học." Cố Trí Viễn nói rồi nhớ lại lời bác sĩ, anh vụng về đưa tay vỗ nhẹ lưng con dỗ dành. Nhưng vì chưa có kinh nghiệm, anh lỡ tay vỗ hơi mạnh khiến Cố Thần An kêu lên: "Bố! Tự dưng bố đ.á.n.h con làm gì?"

"Bố không đ.á.n.h, bố đang dỗ con ngủ mà." Cố Trí Viễn vội giải thích.

Cố Thần An phì cười: "Bố định học theo mẹ hả? Mẹ không dỗ Lộ Lộ như thế đâu, mẹ làm thế này này." Cố Thần An đưa tay vỗ mẫu cho bố xem.

"Bố biết rồi, lần này bố sẽ nhẹ hơn." Cố Trí Viễn thử lại, lần này anh kiểm soát lực tốt hơn.

Dù không nhẹ nhàng bằng mẹ, nhưng Cố Thần An vẫn tủm tỉm cười. Đây là lần đầu tiên bố dỗ cậu ngủ đấy!

Cố Trí Viễn vỗ mãi đến khi chắc chắn con đã ngủ say mới rút tay về, không ngờ động tác đơn giản thế mà cũng mỏi tay phết. Lúc này đã quá giờ ngủ thường lệ, anh nhắm mắt và thiếp đi rất nhanh. Ai ngờ sáng hôm sau, thằng con quý báu lại đem chuyện bố dỗ ngủ ra kể với mẹ như chuyện hài, còn tranh thủ làm nũng: "Mẹ ơi, mẹ không biết đâu, bố vỗ cái 'bộp' đau điếng người luôn."

"Bố chưa có kinh nghiệm mà, quen tay là ổn thôi. Thế nào, tối qua ngủ ngon không con?" Quý Vi nghĩ thầm, Cố Trí Viễn trông lạnh lùng thế mà cũng chịu khó học làm bố quá nhỉ.

"Ngủ ngon lắm ạ." Cố Thần An ngáp một cái. Thật ra cứ có người ngủ cùng là cậu ngủ ngon rồi.

"Tuần này có tiết dự giờ, lãnh đạo trường có thể đến kiểm tra bất cứ lúc nào, con nhớ cố gắng hết sức nhé." Quý Vi vỗ vai con dặn dò.

"Con sẽ cố gắng ạ." Cố Thần An gật đầu chắc nịch.

Những ngày trong tuần trôi qua bình thường, Lộ Lộ dần quen với trường mẫu giáo, Cố Thần An cũng quen với việc ăn cơm cùng hai mẹ con. Chẳng mấy chốc đã đến ngày Quý Vi dạy tiết dự giờ.

Thời này, tiết dự giờ nghĩa là cuối lớp sẽ có các lãnh đạo từ phòng giáo d.ụ.c và ban giám hiệu nhà trường ngồi dự thính. Nếu là Quý Vi của hai mươi năm trước chắc sẽ run lắm, nhưng Quý Vi hiện tại chỉ liếc qua hàng ghế cuối rồi bình thản bảo cả lớp mở sách trang 59.

Ngoài kiến thức trong sách, Quý Vi còn chuẩn bị giáo cụ trực quan và các hoạt động tương tác, khiến tiết học trở nên sinh động, học sinh hăng hái phát biểu. Tất nhiên vẫn có vài em mất tập trung, nhưng Quý Vi nhẹ nhàng nhắc nhở rồi khéo léo kéo sự chú ý của cả lớp trở lại bài học. Khi tiếng chuông reo, cô thấy các lãnh đạo gật gù hài lòng trước khi rời đi, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô đã nhắc sơ qua với học sinh về tiết học này nhưng không quá nhấn mạnh để tránh gây áp lực, giờ xem ra tụi nhỏ làm rất tốt. Lúc ôm giáo án về văn phòng, cô còn nghe thấy mấy em ngồi bàn cuối ríu rít kể với bàn trên là hồi hộp thế nào, ánh mắt cô thoáng hiện nét cười.

Vừa bước vào văn phòng, cô Đinh đã vây lấy cô: "Cô Quý ơi, thế nào rồi chị? Tiết dự giờ của chị ổn chứ?"

"Chị thấy cũng ổn, còn lãnh đạo thấy sao thì chị chịu thôi." Quý Vi cười xòa.

"Nãy em chẳng dám nói, sợ ảnh hưởng tâm lý chị. Lúc em dạy, giọng em run cầm cập luôn ấy." Cô Đinh là giáo viên trẻ nhất khối 2, đây là lần đầu tiên cô ấy đứng lớp dự giờ.

"Lần đầu ai chẳng thế, năm ngoái chị cũng run như cầy sấy mà." Quý Vi an ủi.

"Thật ạ?" Cô Đinh như vớ được cọc.

"Thật mà, ai rồi cũng phải qua ải này thôi, cứ thoải mái đi." Hoàng Tĩnh, giáo viên dạy Văn, cũng vỗ vai động viên.

"Chỉ mong lãnh đạo không ấn tượng xấu, em run quá nên chẳng gọi được mấy em lên bảng." Cô Đinh vẫn còn hối hận.

"Xong rồi thì thôi, đừng nghĩ ngợi nữa." Quý Vi chốt lại. Được mọi người an ủi, cô Đinh cũng đỡ lo hơn, ngại ngùng cảm ơn mọi người.

"Có gì đâu mà khách sáo. À chị đi lấy nước, có ai đi cùng không?"

Văn phòng trở lại không khí thường ngày. Tiết sau Quý Vi dạy lớp 2 nên nội dung y hệt, không cần soạn lại. Cô mở ngăn kéo dọn dẹp đống tài liệu, tình cờ thấy một cuốn sách Toán Olympic nằm dưới đáy. Cô nhớ mang máng kiếp trước mình cũng từng định mở lớp dạy thêm nhưng rồi việc gia đình cuốn đi nên bỏ dở.

Thời này giáo viên dạy thêm kiếm tiền trong kỳ nghỉ cũng phổ biến, vừa có thu nhập, học sinh được bổ trợ kiến thức, phụ huynh lại rảnh tay, đúng là một công ba chuyện. Cô cất cuốn sách đi, định tối mang về nghiên cứu.

Tối hôm đó, nhìn cuốn sách mang về, Quý Vi nảy ra ý tưởng mới. Muốn chuyển công tác lên thành phố, ngoài thành tích dạy học ở trường, có lẽ bồi dưỡng học sinh giỏi đi thi cũng là một con đường tốt. Cô bắt đầu có những tính toán sơ bộ.

Chiều tan học, Hoàng Tĩnh ghé tai cô nói nhỏ: "Em biết sao nay cô Đinh lo sốt vó thế không?"

"Sao thế chị?" Quý Vi hỏi lại.

"Tiết dự giờ lần này liên quan đến chỉ tiêu xét duyệt thi đua năm nay đấy." Hoàng Tĩnh đúng là cái "loa phát thanh" của văn phòng, tin gì cũng biết.

"Thế ạ?" Quý Vi bấy giờ mới nhớ ra đúng là có chuyện này. Kiếp trước cô cũng nghe tin này từ Hoàng Tĩnh, nhưng vì quá áp lực muốn khẳng định bản thân nên cô lại dạy hỏng, cuối cùng suất đó rơi vào tay cô Đinh.

"Tin chị thì có bao giờ sai đâu." Hoàng Tĩnh lườm yêu.

"Đúng đúng, chị Hoàng là người biết tuốt của văn phòng mình mà." Quý Vi nịnh nọt.

"Chắc cô Đinh biết tin nên mới cuống thế." Hoàng Tĩnh thở dài, tiếc là chỉ tiêu mỗi năm có hạn.

"Xong rồi thì phó mặc cho trời thôi. À chị Hoàng này, trường mình có em nào đi thi học sinh giỏi không chị?"

"Khối 4, 5 hình như có vài em thi Toán, sao thế?"

"Không có gì ạ, em hỏi thôi. Thằng bé Thần An nhà em có năng khiếu Toán lắm, em đang tính cho con nó thử sức xem sao." Cố Thần An học Toán rất được, thật ra Lộ Lộ cũng có năng khiếu, kiếp trước con bé học Toán rất giỏi nhưng vì ghét bị người ta nói "con giáo viên Toán nên mới giỏi", con bé sinh ra chán ghét, thậm chí có lần nộp giấy trắng.

"Có năng khiếu thì cho thử đi em. Nhìn bọn trẻ trên phố xem, đừng nói thi học sinh giỏi, chúng nó còn học đủ thứ năng khiếu nghệ thuật, mình có điều kiện cũng nên đầu tư." Hoàng Tĩnh khuyên.

Lời khuyên của Hoàng Tĩnh nhắc nhở Quý Vi. Sắp tới Cố Thần An tuần nào cũng lên phố trị liệu, hay là tranh thủ đăng ký cho con học lớp năng khiếu ở Nhà văn hóa thiếu nhi luôn nhỉ?

Về nhà, Quý Vi không vội nấu cơm mà đưa cho Cố Thần An một đề toán: "Con làm thử xem."

Cố Thần An ngạc nhiên: "Mẹ ơi, cái gì đây ạ? Mẹ định dạy kèm riêng cho con à?" Rồi cậu hớn hở: "Bạn Trương Tiểu Quân bảo mẹ chắc chắn sẽ dạy thêm cho con, để con thi cuối kỳ lọt top 10, lúc đó sẽ được thưởng tiền."

Trường có truyền thống thưởng tiền mặt cho top 10 học sinh mỗi khối, top 3 được 20 đồng, từ thứ 4 đến thứ 10 được 10 đồng.

"Cứ coi là dạy kèm đi. Con tự làm trước, câu nào không biết thì để lại lát mẹ giảng." Đây cũng coi như bài kiểm tra năng lực đầu vào cô dành cho con.

"Để con thử ạ!" Cố Thần An hừng hực khí thế. Nếu không lọt top 10 chắc chắn sẽ bị đám bạn cười vào mũi.

Mãi đến khi cả nhà ăn xong cơm tối vẫn chưa thấy bóng dáng Cố Trí Viễn đâu. Cố Thần An nhíu mày: "Bố nay về muộn thế nhỉ."

"Trước giờ vẫn thế mà. Đợi mẹ dọn bếp xong sẽ lên giảng bài cho con nhé." Quý Vi xoa đầu con.

"Con còn mấy bài nâng cao chưa làm được ạ." Nhắc đến bài tập, mặt Cố Thần An xị xuống. Đề khó hơn bình thường nhiều quá, hay là do mình ngốc nhỉ?

"Đó là bài vượt cấp, con chưa làm được là bình thường thôi." Thấy con ỉu xìu, Quý Vi vội động viên.

"Ra là thế, bảo sao con thấy lạ hoắc à." Cố Thần An vui vẻ trở lại.

"Con làm được thế là giỏi lắm rồi, đợi mẹ..." Quý Vi chưa nói hết câu thì bên ngoài có tiếng đàn ông lạ gọi cửa: "Xin hỏi đây có phải nhà Cố Trí Viễn không?"

Quý Vi đứng dậy nhìn người đàn ông mặc đồng phục giống chồng mình ngoài cổng, tim cô thắt lại: "Tôi là người nhà anh ấy đây, có chuyện gì xảy ra với anh ấy sao?"

"Cố Trí Viễn bị thương, hiện đang ở bệnh viện..."

Người nọ chưa kịp giải thích hết câu thì tiếng khóc của Cố Thần An đã vang lên khắp sân nhà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.