Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 44: Đổi Thưởng (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:40

Editor: Yang Hy

"Tính ra thì cũng là tiền em bỏ ra mua mà." Cố Trí Viễn nhìn vợ đầy nể phục. Nếu là anh, anh cũng không dám chắc mình có thể sòng phẳng với con cái như thế không.

"Đã bảo mua cho con là của con. Giờ tụi nhỏ chưa biết tiêu tiền, mình cứ giữ hộ, coi như vốn làm ăn." Quý Vi nhớ lại kiếp trước khoản tiền bồi thường của Tạ Phi cô cứ gửi ngân hàng, cuối cùng trượt giá thê t.h.ả.m, kiếp này không thể đi vào vết xe đổ đó nữa.

Thấy anh im lặng, cô trêu: "Sao thế, anh sợ không trả nổi cho con à?"

"Đúng là có lo thật." Cố Trí Viễn gật đầu thừa nhận. Với đồng lương ba cọc ba đồng hiện tại thì biết bao giờ mới trả hết nợ.

Quý Vi ngớ người, rồi tự trách mình quên mất anh không có ký ức kiếp trước như cô. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói: "Tin em đi, chúng ta làm được mà."

"Anh tin em." Cố Trí Viễn nhìn sâu vào mắt cô, sự tin tưởng tuyệt đối trong đôi mắt đen láy ấy khiến Quý Vi rung động.

Ánh mắt anh nóng bỏng quá làm má cô nóng ran, cô vội quay đi: "Vậy mai em đi đổi thưởng, ngày kia anh với chú Tần đi làm thủ tục sang tên nhé." Rồi sực nhớ ra chân anh: "Chân cẳng thế đi lại có ổn không anh?"

"Ổn mà, Quý Vi, em cứ coi anh như người bình thường đi." Giọng anh trầm ấm.

"Đợi anh tháo bột rồi hãy nói câu đó. Em lên cất vé số đây." Quý Vi chạy ngay lên lầu. Nhìn lại hai tờ vé số trên tay, cô vẫn thấy lâng lâng. Đây chắc là khoảnh khắc kích động nhất từ khi cô sống lại. Mai đi đổi thưởng rồi, số tiền này đúng là cơn mưa rào giải hạn cho cả nhà.

Cố Trí Viễn nhìn theo bóng lưng cô, ngẩn ngơ một lúc lâu cho đến khi Cố Thần An dắt Lộ Lộ chạy vào: "Bố ơi, mẹ đâu rồi ạ?"

"Mẹ ở trên lầu. Sao thế, đến giờ ngủ trưa của hai đứa rồi à?" Cố Trí Viễn nhắc nhở.

"Sao giờ bố cũng giống mẹ thế nhỉ?" Cố Thần An nhìn bố, vẻ mặt đầy bất mãn.

"Thế thì sao nào?" Cố Trí Viễn nghĩ thầm, xem ra việc đi khám tâm lý cũng có tác dụng đấy chứ, ít nhất Thần An giờ đây đã dám bộc lộ tính cách trẻ con trước mặt bố mẹ rồi.

"Con chỉ muốn nhắc mẹ mai đi phố nhớ mua con ếch cho con thôi mà." Cố Thần An nói rõ mục đích.

"Lát nữa con tự nói với mẹ đi. Giờ đưa em lên lầu ngủ đã, nhìn em buồn ngủ díp mắt lại rồi kìa." Lộ Lộ đứng sau lưng anh trai cứ dụi mắt liên tục.

Đợi hai anh em lên lầu, trong sân chỉ còn lại mình Cố Trí Viễn. Nhớ lại ánh mắt long lanh của Quý Vi khi nói về việc sửa sang lại ngôi nhà, khóe môi anh vô thức cong lên. Lần đầu tiên trong đời, anh bắt đầu biết mong chờ vào tương lai.

Về chuyện trúng số, Quý Vi đã nghiêm cấm hai đứa nhỏ tiết lộ ra ngoài, tất nhiên cô và Cố Trí Viễn cũng kín như bưng.

Thời này thủ tục đổi thưởng còn đơn giản. Nhìn con số trong sổ tiết kiệm tăng lên vùn vụt, Quý Vi hạnh phúc đến mức muốn rớt nước mắt. Cô không quên hôm nay là sinh nhật Lộ Lộ. Ngoài cái bánh kem nhỏ đã hứa, cô còn mua cho con bé một con b.úp bê làm quà. Tất nhiên, cô cũng không quên mua đền con ếch đồ chơi cho Thần An.

Quý Vi trở về với hai tay đầy ắp đồ. Lúc này hai đứa nhỏ vẫn đang ngủ trưa. Đây là lần đầu tiên hai mẹ con tách nhau ra kể từ khi chuyển về nhà họ Cố. Lộ Lộ không dám ngủ một mình, dù buồn ngủ đến díu cả mắt vẫn khăng khăng không chịu nằm xuống. Cố Trí Viễn hết cách, đành phải bế con bé lên, để nó dựa vào người mình mà ngủ. Lúc đầu Lộ Lộ còn ngọ nguậy phản đối, nhưng rồi cơn buồn ngủ ập đến, con bé gục đầu vào n.g.ự.c anh ngủ ngon lành.

Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Quý Vi khi đẩy cửa bước vào là như thế. Ký ức bỗng ùa về, cô nhớ lại hình ảnh của nhiều năm trước. Khi đó Lộ Lộ mới sinh, có hôm con bé quấy khóc không chịu ngủ, Tạ Phi cứ bế con đi đi lại lại trong phòng suốt. Khó khăn lắm con mới thiu thiu ngủ, vừa đặt xuống giường lại khóc toáng lên, Tạ Phi đành phải bế tiếp. Hôm đó Tạ Phi cứ bế con như thế cả buổi chiều, mỏi chân quá thì ngồi xuống, tay vẫn vỗ về nhè nhẹ trên lưng con vì sợ con giật mình. Hai hình ảnh trong quá khứ và hiện tại chồng lên nhau, Quý Vi nghĩ, có lẽ trong lòng Lộ Lộ, Cố Trí Viễn đã thật sự trở thành một người cha rồi.

Cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình, Cố Trí Viễn từ từ ngẩng đầu lên, thấy Quý Vi đứng ở cửa, anh thì thầm: "Em về rồi à?"

"Vâng. Con bé có quấy lắm không anh?" Quý Vi chợt nhận ra mình sơ suất quá, mua quà cho hai con mà quên mất phần của Cố Trí Viễn.

"Không, ngoan lắm em, chẳng khóc tiếng nào." Cố Trí Viễn vừa nói vừa nhẹ nhàng gạt mấy sợi tóc dính bết mồ hôi trên trán Lộ Lộ. Con bé ngủ say đến mức chẳng hề hay biết gì.

"Không khóc thật sao?" Quý Vi nghi ngờ. Lộ Lộ vốn là "công chúa mít ướt", mẹ đi vắng sao lại không khóc được?

"Thật mà, chỉ lúc gắt ngủ thì cứ đòi mẹ suốt thôi." Trẻ con lúc buồn ngủ thì làm gì còn lý trí, quên sạch lời dặn dò, chỉ biết đòi mẹ thôi.

"Là tại em sơ suất, đáng lẽ phải để chiều hẵng đi. Thôi để em bế con lên lầu ngủ cho thoải mái." Quý Vi nói rồi đặt đống đồ lên bàn.

"Còn chưa đầy hai mươi phút nữa là dậy rồi, đừng làm con thức giấc, tội nghiệp con." Cố Trí Viễn ngăn lại.

"Em sợ anh ngồi mãi một tư thế tê hết người thôi." Cố Trí Viễn chắc chưa có kinh nghiệm dỗ trẻ con ngủ, nhìn tư thế bế con cứng đơ của anh là biết.

"Mười mấy phút nữa thôi mà, không sao đâu. Em đi có suôn sẻ không?" Cố Trí Viễn chưa đi đổi thưởng bao giờ nên không biết thủ tục có rắc rối không.

"Suôn sẻ lắm anh ạ. Em chia làm hai sổ tiết kiệm, cuốn này có hai mươi ngàn, mai anh mang đi làm thủ tục sang tên với chú Tần nhé. Mật khẩu vẫn như cũ." Quý Vi đưa cho anh cuốn sổ tiết kiệm.

"Chiều nay anh qua nhà chú Tần một chuyến." Cố Trí Viễn nhớ lời chú Tần dặn là làm càng sớm càng tốt.

"Thế để trước khi đi dạy em ghé qua nhà chú ấy, bảo chú ấy qua đây tìm anh. Lúc nào đi làm thủ tục thì nhờ chú ấy đèo anh bằng xe đạp luôn." Quý Vi nghĩ chân anh thế này thì hạn chế đi lại là tốt nhất.

"Ừ, nghe em cả." Cố Trí Viễn cũng muốn chân mau lành, chứ để mọi người cứ coi như thương binh thế này cũng ngại.

Tiếng nói chuyện rì rầm làm Lộ Lộ cựa mình tỉnh giấc. Con bé dụi mắt, nhìn thấy mẹ thì mếu máo gọi: "Mẹ ơi..."

"Mẹ đây, mẹ đây." Quý Vi vội đón lấy con từ tay Cố Trí Viễn, hôn lên trán con dỗ dành. Lộ Lộ tủi thân quá chừng, tay nắm c.h.ặ.t áo mẹ, dù không nói gì nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn viết rõ hai chữ "ấm ức".

"Mẹ đã bảo là đi một lúc rồi về ngay mà, mẹ có lừa con đâu." Quý Vi áp trán mình vào trán con, thủ thỉ.

Lộ Lộ không nói gì, chỉ vòng tay ôm c.h.ặ.t cổ mẹ. Quý Vi cười khẽ: "Ra xem trên bàn mẹ mua gì cho con kìa."

Nghe thấy thế, Lộ Lộ ngẩng lên nhìn mẹ, vẻ mặt lưỡng lự. Quý Vi động viên: "Đi đi con, có bánh kem con thích đấy."

Hai chữ "bánh kem" có sức hút ghê gớm, vòng tay ôm cổ mẹ của Lộ Lộ lỏng dần ra. Một lúc sau, con bé tụt xuống khỏi lòng mẹ, chạy lon ton lại bàn. Thấy hai cái bánh kem nhỏ xinh, Lộ Lộ không ăn ngay mà chạy lên lầu gọi anh trai dậy trước.

Quý Vi tranh thủ ra giếng múc nước rửa mặt cho hai đứa. Lúc này Cố Trí Viễn mới dám cựa quậy đứng lên, ngồi im làm gối cho con gái ngủ lâu quá, hai chân anh tê rần hết cả.

Vừa ngủ dậy đã có bánh kem ăn, con ếch đồ chơi bị mất cũng đã quay về, Cố Thần An cảm thấy mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất trần đời.

Lộ Lộ vừa ăn bánh kem vừa không rời mắt khỏi con b.úp bê trên bàn, hỏi: "Mẹ ơi, cái gì đấy ạ?"

"Đó là quà sinh nhật mẹ tặng Lộ Lộ đấy, con có thích không?" Quý Vi đưa con b.úp bê cho con gái.

"Thích ạ!" Lộ Lộ gật đầu lia lịa, ôm c.h.ặ.t con b.úp bê không buông.

"Lộ Lộ thích gì nữa không, anh hai mua tặng em." Cố Thần An nhẩm tính số tiền tiêu vặt của mình, xem ra kế hoạch mua cầu lông lại phải hoãn rồi.

Lộ Lộ nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Em muốn hình dán dạ quang ạ."

"Chỉ thế thôi á?" Cố Thần An thở phào, hình dán dạ quang bán đầy ở cổng trường, có 5 hào một tấm thôi.

"Dạ, em muốn dán lên tay giống các bạn ở lớp." Lộ Lộ chỉ vào mu bàn tay mũm mĩm.

"Được rồi, chiều tan học anh mua cho, mua thêm mấy thứ nữa luôn." Cố Thần An hào phóng tuyên bố.

"Ăn xong chưa hai đứa, đến giờ đi học rồi này." Quý Vi nhắc nhở.

"Xong ngay đây ạ." Cố Thần An nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng.

Lộ Lộ cũng ăn nhanh hơn, ăn xong còn quay sang bảo mẹ: "Mẹ ơi, tối nay con ôm em b.úp bê ngủ nhé."

"Tối nay chưa được đâu con, phải giặt sạch sẽ đã rồi mới được ôm ngủ." Quý Vi giải thích về bụi bẩn bám trên đồ chơi, con bé tuy chưa hiểu lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Cố Trí Viễn nhìn Quý Vi chăm chú, anh nhận ra cô luôn có sự kiên nhẫn vô hạn với trẻ con. Mãi đến khi tiếng gọi của Cố Thần An vang lên bên tai, anh mới giật mình: "Bố ơi, con gọi bố mấy lần mà bố không trả lời con. Bái bai bố, tụi con đi học đây ạ." Cố Thần An vẫy tay chào bố.

"Lát nữa em bảo chú Tần qua tìm anh nhé." Quý Vi dặn dò, ý bảo anh cứ ở nhà đợi là được.

"Ừ." Cố Trí Viễn cười bất lực, bỗng nhiên cảm thấy có người coi sóc thế này cũng là một loại hạnh phúc.

Quý Vi đưa con ghé qua nhà chú Tần trước. Cố Thần An tò mò hỏi: "Mẹ ơi, mình định mua lại căn nhà đang ở ạ?" Cậu bé nhận ra ông chủ nhà này.

"Đúng rồi, mua xong rồi con tha hồ trang trí phòng mình nhé." Quý Vi gật đầu.

"Oa, thế con dán thật nhiều poster lên tường được không ạ?" Ở căng tin trường có bán nhiều poster lắm, trước đây cậu định dán nhưng bố không cho.

"Tất nhiên là được rồi, phòng của con mà, con muốn trang trí thế nào tùy thích." Quý Vi trao cho con quyền tự quyết tối đa.

"Con cảm ơn mẹ!" Cố Thần An sờ sờ túi quần, trong đó có một đồng tiền tiêu vặt hôm nay. Vậy là chiều nay ngoài mua hình dán cho em, cậu còn có thể mua cho mình một tấm poster nữa rồi.

Lộ Lộ thì còn bé quá chưa có khái niệm trang trí phòng ốc gì, với cô bé thì đồ ăn vẫn hấp dẫn hơn cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.