Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 6: Cô Ấy Đang Hài Lòng Về Mình Sao?
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:33
Editor: Yang Hy
Ông Quý Đại Hải đã bảo dắt hết mấy bộ chăn đệm cũ đi, Quý Vi dại gì mà từ chối. Mấy thứ này dù nói là cũ nhưng để sắm mới cũng tốn khối tiền và thời gian, có sẵn mang đi là tốt nhất, thế là cô khuân sạch lên xe tải.
Quý Vi và Tạ Phi ngày trước ở nhà của bố mẹ chồng. Tạ Phi vừa mất, ông bà bên ấy chưa nói gì, nhưng mới được hai tháng, dưới sự xúi giục của anh chồng, họ đã đòi lấy lại phòng cho con cái anh ta ở. Nhà vốn là của bố mẹ Tạ Phi xây, hai người cưới nhau chưa lâu nên chưa kịp sang tên, lại thêm nhà họ Tạ trọng nam khinh nữ, Quý Vi không đời nào để Lộ Lộ lại đó nên cô dắt con về nhà ngoại.
Quý Vi nghĩ, lý do kiếp trước cô cứ mãi hy vọng vào bố mẹ đẻ là vì chuyện này. Lúc cô rời nhà chồng, họ đã dang tay đón mẹ con cô, còn bảo Quý Thắng Chu sang đòi hết đồ cưới về. Nghĩ đến đây, cô thấy Quý Thắng Chu đang hì hục bê mấy cái tủ hồi đó mang từ nhà họ Tạ về. Hồi cô cưới, đồ đạc cái gì cũng có đôi có cặp.
Ban nãy cô còn nghĩ Cố Trí Viễn lái xe tải đi chở đồ là "dao mổ trâu gi.ết gà", nhưng đến khi đồ đạc được khuân ra hết mới thấy cái xe tải cũng vừa khéo chỗ.
"Nếu mai đi đăng ký rồi thì thôi cứ chở thẳng sang nhà cậu Cố đi." Ông Quý nhìn Cố Trí Viễn rồi nói. Đúng như lời dì Vương, cậu Cố này trông không có vẻ gì là keo kiệt, thôi thì chỗ đồ cưới cũ này của Quý Vi coi như là món quà thể hiện sự ủng hộ của nhà ngoại dành cho anh.
Quý Vi tuy ngạc nhiên trước thái độ quay ngoắt của bố nhưng mặt vẫn không biến sắc: "Con nghe lời bố ạ."
Quý Thắng Chu thì cứ nhìn cái xe tải với ánh mắt thèm thuồng. Tài xế ở nhà máy hắn mà đến ngày nghỉ là hay lái xe đi làm thêm bên ngoài, kiếm bộn tiền bỏ túi riêng. Hắn đã định bụng đi học lái xe từ lâu mà chưa thành, có khi đây chính là cơ hội của hắn?
"Thế bọn con sang trường trước đây ạ." Đồ đạc xong xuôi, Quý Vi dắt Lộ Lộ chào cả nhà.
"Đi đi, tối nhớ dẫn bố con cậu Cố về đây ăn cơm nhé." Bà Chu thấy chồng đã đổi thái độ với con rể tương lai nên cũng đon đả mời mọc.
"Tối anh ấy sang nhà chiến hữu rồi, không rảnh đâu mẹ." Quý Vi từ chối thẳng thừng thay anh.
"Tối không rảnh thì mai, sau này là người một nhà rồi, đi lại nhiều cho tình cảm." Giọng bà Chu rất nhẹ nhàng.
"Con biết rồi ạ." Quý Vi thầm nghĩ, giá mà ánh mắt mẹ nhìn cái xe tải bớt "rực lửa" đi một chút thì cô còn tin được lời bà.
Chiếc xe tải Cố Trí Viễn mượn có hai hàng ghế phía trước. Quý Vi ngồi hàng đầu cùng anh, hai đứa nhỏ ngồi hàng sau. Đợi xe chạy khỏi phố nhà mình, cô mới lên tiếng: "Mấy cái tủ kia lát nữa chở thẳng về chỗ anh nhé? Ở trường tôi không có chỗ để đâu."
"Được, vậy qua nhà tôi trước?" Cố Trí Viễn liếc nhìn cô hỏi.
"Vâng. Mà ban nãy anh nói gì với bố tôi mà ông đổi tính nhanh thế?"
"Cũng chẳng có gì, tôi chỉ bảo lấy giấy xong chúng ta là người một nhà thôi." Anh vừa trả lời vừa tập trung nhìn đường.
"Thì ra là vậy." Quý Vi nhếch môi cười mỉa. Ông Quý Đại Hải vốn là kẻ thực dụng, trong mắt ông, câu nói của Cố Trí Viễn chẳng khác nào lời hứa sau này nhà ngoại có việc gì anh cũng sẽ gánh vác hộ.
"Đừng lo, tôi biết chừng mực mà, không phải việc gì tôi cũng gật đầu đâu." Dù tiếp xúc chưa lâu nhưng anh cũng lờ mờ đoán ra quan hệ của cô với gia đình chẳng mấy mặn mà.
"Quý Thắng Chu như cái kẹo kéo ấy, anh chỉ cần giúp một lần là nó bám riết không buông đâu. Sau này nó có nhờ vả gì anh cũng đừng có để ý." Quý Vi dặn dò.
"Được." Anh đồng ý nhanh gọn làm cô không khỏi thắc mắc: Hay là anh biết tỏng mình sẽ nói thế nên mới dám mạnh miệng với ông Quý như vậy?
Đang mải suy nghĩ thì anh đã đạp phanh: "Đến nơi rồi."
Tuy là giáo viên chủ nhiệm của Thần An nhưng cô thật sự không biết anh ở ngay đối diện trường. Cô xuống xe nhìn cái nhà trước mặt rồi hỏi bâng quơ: "Anh thuê chỗ này lâu chưa?"
"Chưa, đầu năm nay mới thuê thôi, nhà của người quen chiến hữu của tôi. Cô cứ đứng đây chỉ xem cái nào để đây là được." Anh ra hiệu bảo cô cứ đứng yên đó chỉ huy thôi.
"Trừ quần áo ra thì cứ để hết ở đây đi, ký túc xá chật lắm không để được nhiều đâu." Cô chỉ vào mấy cái tủ.
"Được, tôi để tạm ở phòng khách nhé, bao giờ cô dọn qua rồi mình xếp lại sau." Anh vừa nói vừa trèo lên thùng xe kéo cái tủ ra mép.
Quý Vi tuy chưa vào trong nhà nhưng đôi mắt đã kịp đảo quanh một lượt. Cái nhà sạch sẽ hơn cô tưởng nhiều, phòng khách cũng rất ngăn nắp, sáng sủa. Xem ra anh chàng này cũng là người ưa sạch sẽ.
Cố Trí Viễn hì hục mất gần tiếng đồng hồ mới khuân xong hết đồ vào nhà. Quý Vi đứng ngoài sân thầm gật đầu: Được, thể lực tốt đấy, sau này việc nặng trong nhà có người lo rồi.
Cố Trí Viễn đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh mắt đầy hài lòng của Quý Vi. Anh thoáng ngẩn ra: Cô ấy đang hài lòng về mình sao?
"Mấy túi quần áo này để tôi xách qua là được rồi, trường ngay đối diện mà." Cô chỉ vào mấy túi đồ còn lại.
"Cô cứ đi trước dẫn đường đi." Anh từ chối ngay.
"Thôi được rồi." Nói xong cô gọi hai đứa nhỏ đang chơi đùa đằng kia: "Lộ Lộ, Thần An ơi, đi thôi con."
"Cô Quý ơi, tối nay cô với em ở lại trường ạ?" Thần An vừa dắt tay Lộ Lộ vừa hỏi.
"Đúng rồi con."
"Ở trường ngày nghỉ vắng lắm, cô và em không sợ ạ? Hay cô dắt em sang nhà con ở đi?" Thần An suy bụng ta ra bụng người, sợ hai mẹ con ở đó sẽ hãi.
"Không sao đâu, cô không sợ, với lại trong trường cũng có người mà." Quý Vi mỉm cười kể cho thằng bé nghe là có vài giáo viên khác cũng ở lại.
Thần An thấy cô từ chối thì hơi xị mặt ra, định nói thêm thì bố cậu bé đã lên tiếng: "Thần An, mình phải tôn trọng ý muốn của cô Quý chứ." Vả lại hôm nay hai người chưa có giấy tờ gì, để cô ở lại nhà sẽ mang tiếng cho cô.
"Dạ, con biết rồi ạ." Thần An bĩu môi.
Cố Trí Viễn xách đồ đến tận cửa phòng ký túc xá cho cô rồi thôi: "Vậy mai tôi qua đón hai mẹ con nhé?"
"Thôi, để tôi tự sang là được rồi." Quý Vi lắc đầu từ chối.
"Cũng được, thế mai tôi xin cho Thần An nghỉ một buổi nhé, làm phiền cô giáo quá." Anh nghiêm túc xin phép cô giáo.
"Vâng, nhớ viết giấy xin phép để thứ hai mang lên lớp nhé." Quý Vi cũng đùa lại.
"Rõ thưa cô Quý." Anh quay sang bảo con: "Thần An, chào cô với em đi rồi mình về nào."
"Con chào cô, chào em Lộ Lộ, mai gặp lại nhé!" Thần An cười toe toét vẫy tay.
"Chào anh, mai gặp lại ạ." Qua một ngày, Lộ Lộ đã chấp nhận việc mình có thêm một người anh, mà người anh này tốt hơn cái đứa đáng ghét Quý Thông nhiều.
Hai bố con nhà họ Cố đi rồi, Quý Vi dắt con vào phòng. Cô cúi xuống hỏi: "Hôm nay con có vui không?"
"Dạ vui lắm, anh Thần An giúp con nhiều lắm ạ." Lộ Lộ cười hớn hở.
"Con vui là mẹ mừng rồi." Quý Vi xoa đầu con, thấy con cười cô thầm nghĩ quyết định lần này của mình là hoàn toàn đúng đắn.
Cô xếp sơ qua quần áo lên cuối giường, định bụng mai xem bên nhà anh thế nào rồi mới tính chuyện cất vào tủ sau.
Đứa trẻ ba tuổi vẫn cần ngủ trưa, lúc Quý Vi dọn dẹp xong thì thấy Lộ Lộ đã lăn ra ngủ trên giường từ lúc nào. Cô nhẹ nhàng cởi giày và áo khoác cho con rồi đặt con nằm lại cho hẳn hoi. Trong phòng chỉ còn tiếng thở đều đều của Lộ Lộ, Quý Vi ngồi thẫn thờ nhìn tờ lịch trên bàn.
Kiếp trước, năm năm sau cô mới được chuyển công tác lên tiểu học số 1 trên thành phố. Lần này, cô muốn thực hiện điều đó trước khi Lộ Lộ vào cấp một, và cũng phải tính chuyện mua nhà trên đó sớm hơn. Mới quay về nên đầu óc cô vẫn còn hơi rối, nhìn vào cuốn sổ tay cũng chỉ thấy một đống dự định lộn xộn, chắc chỉ mình cô mới đọc nổi.
Lộ Lộ ngủ được một tiếng thì dậy, cũng lúc đó Quý Vi gặp chị Hoàng Tĩnh, giáo viên dạy Văn cùng khối. Chị báo cho cô một tin mừng: "Vi Vi ơi, nghe nói mai có lương đấy, chậm bao nhiêu ngày cuối cùng cũng chịu phát rồi."
"Mai có lương thật hả chị?" Quý Vi mừng rỡ. Cô cứ ngỡ lương tháng này đã bị bà Chu cầm mất rồi, đây đúng là món quà bất ngờ.
"Tin vỉa hè thôi nhưng chắc đúng đấy." Chị Hoàng Tĩnh thì thầm.
"Mong là đúng. À chị Hoàng ơi, mai chị dạy giúp em mấy tiết nhé, thứ hai em dạy bù cho chị." Quý Vi tranh thủ nhờ vả.
"Được thôi." Thời đó giáo viên trong trường toàn tự đổi tiết cho nhau chứ ít khi có người dạy thay sẵn.
Lo xong việc xin nghỉ, Quý Vi bắt đầu chọn quần áo. Mai đi đăng ký kết hôn, dù lý do tái hôn là gì thì cũng không nên quá xuề xòa. Đúng lúc này, cô chợt nhận ra một vấn đề: Đăng ký kết hôn thì cần ảnh thẻ, mà cả cô và Cố Trí Viễn đều quên khuấy mất việc này. Xem ra mai chưa lấy giấy được ngay rồi.
Thấy thế, Quý Vi dắt Lộ Lộ sang nhà họ Cố. Cổng không khóa, cô gõ cửa hai cái rồi bước vào. Bé Lộ Lộ đã hớn hở gọi to: "Anh Thần An ơi, anh có nhà không?"
Hai bố con đang loay hoay trong bếp. Thần An đang nhặt rau bỗng khựng lại, không chắc chắn lắm: "Bố ơi, hình như con nghe thấy tiếng em Lộ Lộ."
"Con nghe nhầm rồi." Cố Trí Viễn thản nhiên đáp.
Đến khi tiếng Lộ Lộ vang lên rõ mồn một lần nữa, Cố Thần An vội buông mớ rau xuống, mừng rỡ: "Con đã bảo mà!" Rồi thằng bé chạy tót ra ngoài. Cố Trí Viễn cũng bỏ dở việc đi theo ra phòng khách. Khác với vẻ vui mừng của con trai, trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh thoáng hiện lên vẻ căng thẳng mà chính anh cũng không nhận ra: Cô ấy bỗng dưng sang đây lúc này, chẳng lẽ là... đổi ý rồi?
