Trở Về Thập Niên 90 Làm Mẹ Kế - Chương 73: Bố Xấu Hổ Lêu Lêu
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:45
Editor: Yang Hy
Mặt hồ phẳng lặng trong lòng Quý Vi lại dậy sóng vì câu nói của anh, hai má cô đỏ bừng lên trông thấy, cả người nóng ran. Cô ngước lên lườm anh cháy mắt, đúng là chuyện không nên nói thì lại cứ bới ra.
Người bị ăn lườm lại vì hành động đó mà bật cười, còn cười rất tươi nữa chứ. Ngược lại, Cố Thần An bên cạnh lo lắng nhìn Quý Vi: "Mẹ sao thế ạ? Mẹ bị đau tay ạ?"
"Không có chuyện gì đâu con, ăn cơm đi, lát nữa mình còn phải đến trường." Quý Vi lảng sang chuyện khác.
"Dạ, lát mẹ đi trước nha, con với bố đi đăng ký cho Lộ Lộ bên nhà trẻ trước ạ." Cố Thần An không quên nhiệm vụ quan trọng hôm nay.
"Sao cũng được, con đăng ký xong thì về sớm nhé." Quý Vi nói rồi cúi đầu húp một ngụm cháo đã nguội bớt trước mặt.
"Con biết rồi ạ." Lộ Lộ nhanh nhảu đáp. Cô bé sợ anh trai nói thêm nữa mẹ sẽ phát hiện ra kế hoạch của họ, nên muốn kết thúc chủ đề này thật nhanh.
Quý Vi là chủ nhiệm lớp nên cần đến trường chuẩn bị trước. Lúc cô đi, Cố Trí Viễn đang dọn bát đũa trên bàn, hai đứa nhỏ lẽo đẽo theo sau ríu rít không ngừng. Anh thỉnh thoảng lại quay lại đáp lời chúng. Hình ảnh này khiến Quý Vi cảm thấy thật tốt đẹp. Đây là khung cảnh cô từng mong chờ ở kiếp trước nhưng sau khi Tạ Phi mất đã chẳng còn cơ hội thực hiện, may mà kiếp này cô có cơ hội bù đắp.
Đợi Quý Vi đi xa, Lộ Lộ mới ngước lên nhìn Cố Trí Viễn, nói to: "Bố ơi xong chưa ạ? Lát nữa Quý Thông đến mất."
Trẻ con mẫu giáo có cái tính so bì lạ đời là xem ai đến trường sớm nhất. Cô bé biết lần nào bà ngoại cũng đưa Quý Thông đi thật sớm để cậu ta là người đầu tiên đến lớp.
"Được rồi, đợi bố cất đống này vào bếp xong là bố con mình xuất phát ngay." Cố Trí Viễn vội vàng đáp.
…
Lộ Lộ đứng giữa hai bố con, từ xa đã thấy Quý Thông. Đợi đến lúc cô bé tự tin đi tới thì Quý Thông đã chạy lon ton đi mất rồi. Lộ Lộ không vui: "Quý Thông chạy mất rồi."
"Nó sợ quá nên nhận thua rồi đấy." Cố Thần An nhìn theo bóng lưng chạy xa của Quý Thông. Bên cạnh cậu ta là mẹ của mẹ, nếu họ đuổi theo thật, bà ấy chắc chắn sẽ lại ghi hận lên đầu mẹ, nên Cố Thần An ngăn hành động muốn lao lên của Lộ Lộ lại.
"Đúng là đồ nhát gan." Lộ Lộ hừ lạnh.
"Nhát gan thì càng không phải sợ. Giờ em học võ rồi, nó mà còn cướp đồ của em thì em cứ dùng chiêu hôm qua mình tập mà đ.á.n.h lại." Cố Thần An vừa nói vừa làm mẫu cho em xem.
Lộ Lộ vung nắm tay nhỏ xíu lên, gật đầu lia lịa: "Em biết rồi ạ."
"Đi thôi, nộp học phí xong thì sang trường anh trai nào." Nghĩ đến đây, Cố Trí Viễn không kìm được nhìn về hướng trường tiểu học. Không biết giờ này Quý Vi có bận không, bụng còn khó chịu không. Nghĩ vậy, bước chân anh không khỏi nhanh hơn.
Thời này nộp học phí toàn dùng tiền mặt nên Quý Vi bận tối mắt tối mũi từ lúc đến trường. Tháng chín trời đã sang thu mà vẫn nóng nực, cộng thêm đang đến tháng khiến Quý Vi cảm thấy cả người bứt rứt, dễ cáu gắt. Cô phải kìm nén cảm xúc mãi cho đến trưa mới xong việc về nhà.
Trong sân, Lộ Lộ và Cố Thần An đang nghịch nước xà phòng, váy của Lộ Lộ lấm lem bùn đất. Khoảnh khắc đó, Quý Vi như quả pháo chỉ chực nổ, may mà trước khi Lộ Lộ lao vào lòng mình, cô đã kịp kiềm chế cơn giận bất chợt, nhẹ nhàng hỏi: "Sao lại nghịch bong bóng thế này?"
"Lúc nãy bố giặt quần áo có nhiều bong bóng lắm ạ." Lộ Lộ vừa nói vừa dùng ống tre thổi một quả bong bóng. Lúc này Quý Vi mới nhìn thấy quần áo phơi đầy sân, ngoài quần áo bọn trẻ thay ra hôm qua thì còn có quần áo của cô và cả ga trải giường nữa.
"Em về rồi à?" Người trong bếp đi ra, vội vàng gọi hai đứa nhỏ dọn bàn chuẩn bị ăn cơm.
"Em đi rửa tay đã." Đếm tiền cả buổi sáng, cô cảm thấy tay mình bẩn kinh khủng. Rửa tay xong ngồi vào bàn, cô mới phát hiện hôm nay có món canh móng giò hầm. Cô ngước nhìn người đối diện: "Anh đi chợ phiên à?" Hôm nay là ngày lẻ, cũng là ngày họp chợ ở Ngũ An.
"Cũng không hẳn là đi chợ phiên, anh chỉ đi mua ít thức ăn thôi, em uống chút canh trước đi?" Vốn định mua gà, nhưng lo chuyện trường lớp xong ra chợ thì hết sạch gà rồi, đành mua móng giò vậy.
Nhớ lại đống quần áo phơi ngoài sân, Quý Vi thật lòng khen ngợi: "Thế thì sáng nay anh làm được khối việc đấy chứ."
"Bọn con cũng quét sân giúp bố đấy ạ." Cố Thần An vội vàng tranh công.
"Giỏi lắm!" Quý Vi giơ ngón cái với cậu bé.
Ánh mắt Cố Trí Viễn thoáng ý cười, đặt bát canh múc sẵn xuống trước mặt cô rồi hỏi: "Cô giáo Quý có phải cũng nên khen anh một câu không?"
"Bố lêu lêu, xấu hổ chưa kìa." Lộ Lộ bên cạnh đưa tay quẹt lên má mình, tỏ vẻ rất coi thường hành động chủ động đòi khen của bố.
"Thấy chưa, trẻ con còn thấy anh xấu hổ kìa." Quý Vi hất cằm về phía Lộ Lộ.
Cố Trí Viễn cười khẽ, sau đó nghiêm túc nhìn Lộ Lộ: "Lộ Lộ à, bố đây là đang đấu tranh cho quyền lợi của mình đấy, sau này Lộ Lộ cũng phải dũng cảm như thế nhé."
Cô bé chớp mắt ngơ ngác, cuối cùng chỉ nghe hiểu hai chữ dũng cảm, bèn nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ: "Lộ Lộ dũng cảm!"
"Đúng rồi, Lộ Lộ nhà mình là dũng cảm nhất." Cố Trí Viễn xoa đầu con gái, nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t lên người Quý Vi.
Lần đầu tiên Quý Vi phát hiện ánh mắt anh lại có tính xâm lược đến thế, nhìn vào đâu là nơi đó nóng rực lên. Cô cụp mắt xuống, trả lời cho qua chuyện: "Anh cũng giỏi lắm!"
"Trả lời cho có lệ." Tuy miệng thì chê nhưng nụ cười trên mặt anh lại bán đứng anh hoàn toàn.
Cố Thần An cũng nhận ra sự khác biệt của bố hôm nay: "Bố, sao hôm nay bố vui thế ạ?"
"Ngày nào bố chẳng vui." Cố Trí Viễn nhấn mạnh.
"Khác nhau chứ ạ, trước đây có bao giờ thấy bố cười nhiều thế này đâu." Cố Thần An vừa nói vừa liếc nhìn bố thêm cái nữa, hôm nay bố cười rõ nhiều.
"Là do con không để ý thôi. Mau ăn cơm đi, chiều chẳng phải con muốn đi chơi sao?" Trước khi Quý Vi về, anh đã hứa lát nữa sẽ đưa hai đứa ra bờ sông chơi.
"Chiều nay mấy bố con định đi đâu chơi?" Quý Vi tò mò hỏi. Việc đăng ký buổi sáng cũng hòm hòm rồi, chiều đến trường sẽ đỡ vất vả hơn sáng nhiều.
"Anh đưa tụi nhỏ ra bờ sông đi dạo chút. Chiều em phải ở trường suốt à?" Từ lúc kết hôn đến giờ, ngoại trừ mấy lần đi thành phố, hình như cả nhà rất ít khi cùng nhau ra ngoài chơi.
"Vâng, em phải ở trường suốt, còn hơn mười học sinh chưa đến đăng ký, lại còn bao nhiêu thứ cần đối chiếu nữa." Quý Vi thở dài, làm chủ nhiệm đúng là trăm công nghìn việc.
"Có cần bố con anh giúp gì không?" Cố Trí Viễn hỏi.
"Em chỉ hy vọng chiều về nhìn thấy hai đứa sạch sẽ tươm tất, đấy là sự giúp đỡ lớn nhất rồi." Quý Vi chỉ vào quần áo của hai đứa nhỏ, đi ra bờ sông kiểu gì cũng lấm lem cho mà xem.
"Được, anh đảm bảo lúc em về sẽ thấy tụi nhỏ sạch bong kin kít." Cố Trí Viễn cười cam đoan.
Cơm nước xong xuôi, Quý Vi lên lầu nghỉ ngơi. Hai đứa nhỏ cậy hôm nay chưa phải đi học nên nhao nhao đòi không ngủ trưa, Quý Vi cũng mặc kệ chúng. Đến lúc cô tỉnh dậy thì phát hiện trong phòng có thêm một người.
Thấy cô tỉnh, Cố Trí Viễn hơi ngại: "Anh làm em thức giấc à?"
Quý Vi lắc đầu, ngáp một cái rồi chậm rãi nói: "Không đâu, em cũng đến giờ phải dậy rồi."
"Nước đường đỏ anh để đây, em tranh thủ uống lúc còn nóng nhé, uống xong cứ để cốc đấy. Anh đưa tụi nhỏ đi chơi trước đây." Cố Trí Viễn định bụng chuyến này đi làm sẽ hỏi thăm mấy người khác xem làm thế nào để giảm bớt sự khó chịu hàng tháng cho cô.
"Vâng, anh cứ để đó đi, lát em uống." Quý Vi cảm thấy từ trưa đến giờ bụng toàn nước là nước. Trước kia ở nhà mẹ đẻ, mỗi khi đến tháng chẳng ai quan tâm cô thế này cả. Cô nghĩ thầm, con người đúng là động vật cảm tính, chẳng ai từ chối được sự quan tâm lúc yếu lòng cả.
Cố Trí Viễn đi ra, nhẹ nhàng khép cửa lại. Quý Vi nhìn đồng hồ, còn hơn nửa tiếng nữa mới phải đến trường, cô cũng chẳng buồn nằm thêm, bèn dậy uống cạn cốc nước đường đỏ trên bàn. Đợi cô thu dọn xong xuôi đủng đỉnh xuống lầu thì ba bố con đã đi đâu mất dạng.
Ngày thứ hai sau khi đăng ký, Quý Vi đưa hai đứa trẻ đi học như bình thường, Cố Trí Viễn cũng quay lại ký túc xá chuẩn bị cho chuyến xe mới. Người còn chưa đi mà anh đã bắt đầu suy tính xem lúc về nên mua quà gì cho ba mẹ con. Lương tháng nào Cố Trí Viễn cũng được phát đúng hạn, còn khoản tiền vốn hai vợ chồng bỏ vào thì phải đợi cuối năm mới chia hoa hồng.
Kể từ cái đêm tiếp xúc "không khoảng cách" đó, quan hệ giữa hai người tiến triển nhanh như vũ bão. Sự thân mật về thể xác đúng là thúc đẩy tình cảm thăng hoa. Mấy món đồ anh nhận từ trạm kế hoạch hóa gia đình về cuối cùng cũng có đất dụng võ, mối quan hệ vợ chồng thay đổi hoàn toàn về chất. Giờ đây, chỉ cần một ánh mắt trao nhau là đối phương đã hiểu ý, hai người chính thức bước vào giai đoạn cuồng nhiệt của tình yêu.
Trời ngày càng lạnh, thời gian mỗi chuyến đi của Cố Trí Viễn cũng dài hơn trước. Điều không thay đổi là lần nào về anh cũng mang theo những món đồ mới lạ từ các vùng khác. Quà của hai đứa trẻ thường là đồ ăn hoặc đồ chơi, còn quà của Quý Vi thì anh rất nhiệt tình mua quần áo. Lần này, anh mang về cho cô một chiếc áo khoác dạ len cashmere.
"Cái này chắc đắt lắm nhỉ?" Nhìn chiếc áo khoác trước mặt, kiểu dáng này dù đặt ở thời đại sau vẫn rất mốt, Quý Vi lại càng tin vào câu nói thời trang là một vòng tuần hoàn.
"Không đắt lắm đâu, nghe người ta bảo mặc ấm lắm. Anh thấy nhiều người có nên cũng muốn mua cho em một chiếc."
"Sao anh không mua cho mình một cái, lái xe ban đêm lạnh lắm đấy." Quý Vi phát hiện ra rồi, người đàn ông này ki bo với bản thân kinh khủng, nhưng với ba mẹ con cô thì hào phóng hết mức.
"Áo khoác quân đội ấm lắm rồi, anh có mấy cái liền cơ mà." Cố Trí Viễn lắc đầu, cảm thấy mình không cần thiết phải mua.
"Cố Trí Viễn, thỉnh thoảng anh cũng phải tốt với bản thân một chút chứ. Không người ta lại tưởng em bóc lột anh đấy!" Quý Vi trêu chọc.
"Anh tự nguyện để em bóc lột mà." Khóe môi Cố Trí Viễn cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
Rõ ràng là cô khơi mào trước, nhưng người "nghĩ đen tối" đầu tiên cũng lại là cô. Đợi đến khi Quý Vi thông suốt cái logic này thì hai người đã nằm gọn trong chăn rồi. Cô đang định nói gì đó thì người phía sau đã áp tới, cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Sắp đến Tết rồi, năm nay là cái Tết đầu tiên cả nhà bốn người chúng ta ở bên nhau."
Quý Vi ngẩn người một chút, hóa ra cô đã trọng sinh được hơn nửa năm rồi sao? Cô đưa tay phủ lên bàn tay đang đặt trên eo mình, giọng nói tràn đầy mong chờ: "Đúng vậy, đây là cái Tết đầu tiên chúng ta trở thành người một nhà!"
