Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời - Chương 22.1: Chuyển Nhà (1)
Cập nhật lúc: 10/04/2026 21:13
Thiệu Lăng tậu xe, một chiếc xe Đức nhập có thể lấy ngay tại chỗ, tổng cộng hơn ba mươi vạn.
Hai vợ chồng gửi chiếc Minibus ở tiểu khu bên Bằng Thành rồi lái xe mới về nhà.
Chuyện trong làng chẳng có gì là bí mật, họ vừa về đến nơi đã có người kéo đến xem xe.
Suốt thời gian này, chỉ riêng trong làng đã có không dưới hai mươi hộ mua ô tô rồi.
Giá cả cao thấp đủ kiểu, chiếc của Thiệu Lăng thuộc loại khá trở lên.
Tuy nhiên cũng có người xì xào:
“Nhà cậu được đền bù nhiều lắm đúng không? Sao không mua cái xịn hơn nữa? Cậu xem cái Mercedes của Thiệu Bằng đẹp trai ngời ngời kìa? Cậu đâu thể kém nó được?”
Mấy lời nói ấy ít nhiều cũng có ý châm chọc.
Nhưng Thiệu Lăng chẳng hề bộc lộ điều gì. Mấy lời châm chọc ác ý anh sẽ không mắc bẫy.
Khoe khoang là chuyện của người ta nhưng anh không muốn đi theo lối mòn mà người khác muốn.
Đàn ông tự nhiên chú ý nhất là xe, còn mấy bà trong làng thì tò mò Lê Thư Hân mua được thứ gì. Nhưng vì Lê Thư Hân đã để hết đồ mua sắm ở Bằng Thành nên chẳng ai thấy được gì.
Dì Hai cùng mấy người khác thất vọng ra mặt trách Lê Thư Hân.
Lê Thư Hân cười nói:
“Thật ra cháu cũng chẳng mua gì nhiều, chỉ mua một ít đồ dùng hàng ngày thôi ạ.”
Mấy lời này thì ai mà tin được.
Ai đi Hồng Kông mà không mua sắm gì chứ!
Hơn nữa đồ dùng hàng ngày mua ở đâu chẳng được.
Nhắc đến đây dì Hai liền nói:
“À đúng rồi, cái viên uống dưỡng nhan bán trong làng, mấy đứa có mua không? Cái đó tốt lắm thật đấy, dì uống đến ngày thứ tư đã thấy sắc mặt mình hồng hào hơn nhiều rồi.”
Hải Lan người cũng hóng hớt theo cùng, vội hỏi:
“Thật hả dì? Mấy hôm trước cháu cũng định mua nhưng chồng cháu bảo toàn là đồ l.ừ.a đ.ả.o, không tin được.”
Dì Hai trừng mắt:
“Sao lại là đồ l.ừ.a đ.ả.o? Dì dùng cho bản thân thì chẳng lẽ lại không biết? Tốt thật đấy, đàn ông nhà người ta dùng cũng tốt, dì mua cho ông nhà dì, hì hì, tốt thật…”
Khóe miệng Lê Thư Hân giật giật:
“…”
Mắt Hải Lan chớp chớp, còn chưa quyết định, chị dâu Tú Thường bên cạnh đã vội vàng hỏi dồn:
“Cái này thật sự tốt như vậy sao?”
Dì Hai cười hì hì,
“Đương nhiên rồi, dì đâu có lừa ai.”
Lê Thư Hân hơi do dự,
“Thứ này hiệu quả tốt chưa chắc đã là chuyện hay đâu, ai biết bên trong có thêm cái gì chứ.”
Cô nhịn không được nhắc nhở mọi người một chút.
Nhưng dì Hai lại lên tiếng trước:
“Không phải nói thế đâu, thứ này hiệu quả tốt là vì bên trong có thêm mấy vị t.h.u.ố.c Đông y quý hiếm đó, ở Tây Tạng ấy hiểu không? Một loại thảo d.ư.ợ.c rất hiếm ở Tây Tạng. Thuốc Tạng rất lợi hại, rất thần bí, đâu phải đồ linh tinh. Mấy đứa không hiểu thì đừng có nói bậy. Hơn nữa dì bỏ tiền ra mua, tốt hay không tự dì biết chứ?”
Bà ta cười bí hiểm, liếc mắt ra hiệu cho mọi người,
“Cái đó, cái chuyện tiện lợi kia tốt thật đấy.”
Chị dâu Tú Thường ngồi không yên, vội vàng đứng dậy nói:
“Thế thì cháu đi xem một chút.”
Cô ấy hỏi Hải Lan:
“Cô có đi không?”
Hải Lan hơi chần chừ lắc đầu nói:
“Không, tôi muốn ngồi nói chuyện với A Hân một lát, tụi cô cứ đi đi.”
Dì Hai:
“Đi thôi, dì dẫn cháu đi, dì là khách quen rồi để dì giới thiệu cháu mua còn được tặng thêm một hộp nhỏ nữa đó.”
“À, còn có chuyện tốt vậy nữa hả?”
Dì Hai:
“Có chứ, dì cũng được tặng thêm một hộp nhỏ. Đi đi đi.”
Bà ta lại hỏi:
“A Hân không đi xem à? Người trẻ tuổi cũng không thể tầm nhìn hẹp hòi được, phải dũng cảm tiếp nhận những cái mới chứ.”
Chị dâu Tú Thường sốt ruột nói:
“Vợ chồng nó còn trẻ đang sung sức, chưa cần dùng đến đâu mà hiểu được sự vội vàng của chúng ta. Đi đi đi, mau đi thôi.”
Lê Thư Hân:
“…”
Cái loại t.h.u.ố.c này đúng là khiến mọi người vội vàng cực độ.
Vốn dĩ họ đến để hóng chuyện nhưng vì Lê Thư Hân không mang gì về nên tự nhiên họ chẳng còn hứng thú.
Dì Hai vừa hô một tiếng, mọi người liền theo nhau ra cửa.
Đông người vậy mà chỉ còn lại Hải Lan.
Lê Thư Hân nhìn bóng lưng mọi người mỉm cười hỏi Hải Lan:
“Cô không đi à?”
Hải Lan lắc đầu, tính toán rất kỹ:
“Không đi, nếu em có mua cũng không đi cùng dì Hai đâu, làm gì phải để bà ấy chiếm lợi? Em có thể tìm chị dâu bên ngoại mà, chị ấy cũng mua còn là khách quen. Có lợi thì đương nhiên phải để người nhà mình hưởng.”
Lê Thư Hân nhướng cô, không nói thêm gì về công dụng của t.h.u.ố.c nữa. Người ta đã quyết tâm muốn dùng thì cô cần gì phải làm người xấu? Tiền đâu phải của cô mà xót.
Tuy nhiên cô tò mò hỏi:
“Tú Thường với chồng hòa giải rồi à?”
Đến mức phải mua cái loại t.h.u.ố.c “kia”.
Hải Lan lắc đầu:
“Hòa giải gì chứ? Hoàn toàn không, anh ta muốn ly hôn nhưng lại không muốn chia tiền cho chị dâu Tú Thường, giờ không phải đang kéo dài à?”
Nói đến đây Hải Lan khịt mũi khinh bỉ:
“Cái đồ bỏ đi, trước kia em còn tưởng anh ta là người tốt thật thà chất phác, nhưng giờ thì em mới nhìn ra, tốt đẹp gì đâu chứ, đều là rác rưởi! Trước kia thật thà chất phác chẳng qua là vì hắn nghèo không có tiền thôi!”
Trong mắt Chu Nhị Ca, mảnh đất di dời kia là căn nhà của hắn, nơi hắn đã sống từ nhỏ là tài sản của hắn. Bảo hắn chia cho chị dâu Tú Thường, hắn không cam lòng.
Mặc dù chị dâu Tú Thường đã kết hôn với hắn mười năm nhưng hắn lại cảm thấy kết hôn bao năm vậy mà không có con, Tú Thường nếu có liêm sỉ thì nên tự mình rời đi chứ không phải còn chờ hắn đuổi.
Chỉ là bất kể Chu Nhị Ca nghĩ thế nào, pháp luật cũng sẽ không công nhận những thứ này đều là của hắn. Càng không cần nói chị dâu Tú Thường còn có mấy người anh em bên ngoại rất lợi hại nên tuy hiện tại Chu Nhị Ca cực kỳ muốn ly hôn nhưng vẫn phải ở chung dưới một mái nhà với Tú Thường.
Hải Lan tuy tính toán chi li nhưng cũng rất ghét cái ác. Cô ấy là hàng xóm cạnh nhà Chu Nhị Ca nên biết rõ nhất nên c.h.ử.i bới:
“Trước kia mẹ chồng em đã nói Chu Nhị Ca là cái loại người hừng hực mang theo cái khí chất hèn mọn, chẳng phải thứ tốt gì. Em còn thấy bà ấy nói chuyện khắc nghiệt giờ thì đúng là chẳng sai chút nào. Cũng chỉ có chị dâu Tú Thường ngốc không tả được, còn nghĩ cách hàn gắn nữa chứ. Mấy người anh em bên ngoại của chị ấy đều khuyên chị ấy ly hôn nhưng chị Tú Thường lại mắng họ không có lòng tốt.”
Lê Thư Hân:
“Nói vậy là sao?”
Hải Lan:
“Chị dâu Tú Thường nói, nếu chị ấy ly hôn chia một nửa gia sản, trong tay có tiền mà lại không có con cái. Cuối cùng số tiền này chẳng phải sẽ rơi vào tay mấy anh em à? Bọn họ khuyên chị ấy ly hôn không phải vì tốt cho chị ấy mà thật ra là mưu đồ tiền của chị ấy. Cái này thì em cũng không biết chị ấy nói có phải thật không… Nghĩ lại cũng có khả năng.”
Lê Thư Hân ngẩn người, thầm nghĩ kiếp trước đâu có nghe nói chuyện này.
Nhưng kiếp trước cô đã đi Bằng Thành rất nhiều chuyện nội tình cô cũng không biết rõ ràng. Nên cô cũng không dám nói người khác nghĩ tốt hay xấu.
“À đúng rồi, cái nhà bên sân trước của hai người, tức là nhà ông Lý già ấy, nhà họ đã khởi kiện rồi. Hai ông bà già đó thật đúng là nhẫn tâm, lần này di dời rõ ràng là tiền con gái năm đó bỏ ra xây nhà, vậy mà họ một phân tiền cũng không cho con gái. Thế là Lý Bình tức điên lên, nhất định phải kiện ba mẹ mình ra tòa. Giờ thì Lý Phi còn đi khắp nơi nói chị gái mình không phải người, thật ra em thấy cái đứa không phải người nhất chính là nó! Được lợi còn khoe khoang!”
Hải Lan cũng nắm rõ hết chuyện bát quái trong làng lại kể mấy vở kịch nữa, Lê Thư Hân nghe đến mức no đủ rồi.
Tiền thật đúng là một thứ rất tốt nhưng đôi khi cũng thật sự rất thử thách nhân tính.
Lê Thư Hân nghe xong một tràng bát quái, tiện thể hỏi:
“Cô thì sao? Nhà cô đã ký tên chưa?”
Hải Lan lắc đầu:
“Chưa, nhà em xây được một căn phòng nhỏ nhưng người ta không chịu nhận. Nếu không nhận thì nhà em làm sao mà ký tên được? Đây là tiền bỏ ra xây mà. Cứ kéo dài đi. Dù sao trong làng vẫn còn rất nhiều người cũng chưa ký tên đâu.”
Trong làng, số người chưa ký chiếm đến bảy tám phần, thật sự số người đã ký không nhiều lắm.
Hải Lan hỏi:
“Chị chắc sắp dọn đi rồi chứ?”
Lê Thư Hân gật đầu:
“Đúng vậy, tôi không dọn cũng không được chứ, nhà tôi đã nhận phí thuê nhà trong thời gian di dời rồi, người ta cho thêm một tháng nữa thôi, cũng chẳng còn bao lâu.”
Nhà họ thật đúng là dứt khoát nhanh gọn, Hải Lan ngưỡng mộ nói:
“Tốt thật đó, nếu biết sớm xây thêm căn nhà này lại khó khăn thế thì ban đầu nhà em đã không làm cái việc này, giờ dù sao cũng phải thu lại tiền vốn chứ?”
Lê Thư Hân nhẹ nhàng gật đầu, hai người đang nói chuyện thì Thiệu Lăng vào cửa.
Hải Lan rất có ý tứ đứng dậy nói:
“Thôi được rồi, em cũng đi đây.”
Cô ấy cười nói:
“Hôm khác lại qua tám chuyện với chị, vẫn là qua bên chị tốt nhất, rất yên tĩnh.”
Lê Thư Hân bật cười,
“Được thôi.”
Cô đứng dậy tiễn Hải Lan ra ngoài, quay đầu lại liền kéo áo Thiệu Lăng,
“Thiệu Lăng, anh nghe em dặn này, không được qua lại với cái loại người như Chu Nhị Ca đâu nhé, ghê tởm thật đấy.”
Cô buông Thiệu Lăng ra, lại bổ sung:
“Thật là ghê tởm kinh khủng, siêu cấp siêu cấp ghê tởm.”
Thiệu Lăng phì một tiếng cười ra,
“Vợ à, em không hiểu anh sao? Cái người tinh khôn như anh sao có thể chơi chung với cái thằng ngốc này chứ? Anh thà chơi với Thiệu Bằng còn không thèm chơi với Chu Nhị Ca. Đầu óc hắn không được bình thường.”
Cái lối sống của Chu Nhị Ca ngay cả đàn ông cũng khinh thường.
Nếu muốn ly hôn thì cứ sòng phẳng chia một nửa cho vợ, cũng không uổng công người ta đã ở với mình mười năm. Đằng này, còn muốn người ta tự mình rời đi ư?
Cái kiểu thao tác này, trong giới đàn ông đều là đồ tồi.
Nói câu không dễ nghe thì…
Thật là, đã là thằng khốn thì cũng phải là cái thằng hèn hạ nhất.
Ai thèm nhìn chứ.
Hơn nữa, hắn ta còn nhai lại cỏ, cái “cỏ" của hắn ta rõ ràng là vì tiền mà đến nhưng hắn ta lại nghĩ là chân ái đã quay về. Cái chỉ số IQ này cơ bản là không có duyên với người bình thường. Thiệu Lăng không cần nghĩ nhiều cũng biết, người này sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.
Sớm muộn gì cũng có một ngày tự mình ngu xuẩn mà c.h.ế.t.
Anh khịt mũi một tiếng,
“Vợ đừng nhắc đến cái thằng ngu xuẩn này, nhắc đến hắn anh còn thấy xui xẻo.”
Lê Thư Hân gật đầu:
“Em cũng thấy xui xẻo.”
Cô cũng khịt mũi một tiếng.
Hai vợ chồng nhìn nhau phì một tiếng, đều bật cười.
Lê Thư Hân:
“Anh xem, Tú Thường người ta còn chưa oán trách gì đâu mà tụi mình đã khinh bỉ rồi.”
Thiệu Lăng:
“Chị ta không oán trách là vì không có nhiều lựa chọn hơn thôi, nếu có nhiều lựa chọn hơn thì chưa chắc còn bám lấy cái cây nghiêng Chu Nhị Ca này đâu.”
Thiệu Lăng không hề cảm thấy chị dâu Tú Thường nhất định phải có Chu Nhị Ca. Việc cô ấy bám c.h.ặ.t lấy Chu Nhị Ca không buông lúc này cũng là vì không có lựa chọn nào tốt hơn. Lựa chọn này không chỉ là về đàn ông mà còn là lối thoát.
Cô ấy không có lối thoát tốt hơn, anh em bên ngoại cũng không đáng tin cậy lắm nên cô ấy đành bó tay.
Lê Thư Hân:
“Có lẽ chị ấy thật sự là một lòng một dạ với Chu Nhị Ca thì sao?”
Thiệu Lăng cười khẩy,
“Nếu chị ấy không có lựa chọn nên tạm thời chịu đựng thì anh thấy chị ấy vẫn không tính là ngu ngốc; còn nếu thật lòng với Chu Nhị Ca thì anh lại khinh thường chị ta."
Lê Thư Hân ngạc nhiên:
“Đàn ông các anh chẳng lẽ không thích phụ nữ một lòng một dạ, lấy chồng làm trời sao?”
Thiệu Lăng nhìn Lê Thư Hân một cách kỳ lạ, nói:
“Ai nói với em? Không ai muốn người mình thích là một kẻ ngu dốt cả. Phải tự ti đến mức nào mới cần thể hiện sự tồn tại của mình thông qua vợ chứ?”
Lê Thư Hân nhướn cô rất cao, Thiệu Lăng bật cười, bóp má cô,
“Anh chỉ thích cái vẻ lanh lợi lại có chút thông minh của em thôi.”
Thiệu Lăng nói lời này Lê Thư Hân tin, dù sao bọn họ cũng quen biết rất lâu rồi, khẩu vị của anh cô vẫn biết được đôi chút.
Mấy năm trước, phim Thần Điêu Hiệp Lữ chiếu trên TV, vừa đúng dịp họ họp lớp.
Các bạn nam trong lớp đều thích Tiểu Long Nữ.
Chỉ riêng Thiệu Lăng lại say mê Trình Anh nhất.
Cho nên lời Thiệu Lăng nói vẫn có vài phần đáng tin, Lê Thư Hân nghĩ đến bộ dạng người này nói thích Trình Anh nhất, hừ một tiếng.
Thiệu Lăng nghi hoặc:
“Sao vậy?”
Đang yên đang lành, sao lại đột nhiên hừ một tiếng.
Lê Thư Hân:
“Kệ anh!”
Thiệu Lăng:
“???”
Quả nhiên tâm tư phụ nữ không dễ đoán chút nào.
Anh đi theo sau Lê Thư Hân, nói:
“Em này, một lời không hợp là giận dỗi, giận dỗi mà còn không nói vì sao như vậy không tốt đâu, vợ chồng với nhau bộc lộ không phải rất quan trọng sao? Em nói em…”
Lảm nhảm, đi theo Lê Thư Hân lảm nhảm.
Lê Thư Hân:
“Em nghĩ đến Trình Anh, được chưa?”
Thiệu Lăng ngẩn người, hoàn toàn không ngờ lại là một lý do lố bịch như vậy, ngay sau đó cười ha hả, đắc ý ra mặt:
“Bình giấm chua à.”
